Vũ Thư Hiên

  • Bởi Admin
    05/12/2018
    0 phản hồi

    Trong chuyến đi về Việt Nam tôi được đến nhiều nơi, gặp nhiều người, được chứng kiến cũng như được nghe nhiều chuyện về cải cách ruộng đất. Ấn tượng sâu sắc nhất cuộc đấu địa chủ Nguyễn Bá Ngọc ở Đầm Rủn, Thanh Hoá. Chưa bao giờ tôi được chứng kiến một đám đông bỗng dưng phát điên trong một cuộc lên đồng vĩ đại như thế. Cảnh quay người nông dân gày còm rách rưới và con trai loắt choắt kéo bừa thay trâu là một cảnh bố trí, theo một ý vừa nảy ra trong đầu Reizman. Chị muốn có thêm một lời tố khổ bằng một cảnh nông dân bị bóc lột đến xương tuỷ trong quá khứ khi chưa có cách mạng. Người ta mất khá nhiều thời giờ để chọn cho Reizman một anh nông dân gày còm và một đứa bé khẳng khiu không phải con anh ta. “Đồng chí Liên Xô” và đám đông tò mò vây quanh làm cho hai diễn viên hoang mang, chân tay quýnh quáng, quay mấy đúp[2] mới được. Tôi bấm theo mấy pô bằng máy FED rẻ tiền của Liên Xô. Một bức ảnh chụp hôm ấy về sau được dùng trong nhiều cuộc triển lãm về đời sống nông dân ta thời Pháp thuộc.

    Bởi Admin
    17/09/2018
    0 phản hồi

    Nhiều quốc gia trở nên giàu có nhờ du lịch. Người ta không đến Tây Nguyên để ngắm những công trình bằng bê tông cao ngất, để ngủ trong những căn phòng sang trọng của những khách sạn đắt tiền. Người ta muốn được xem những nhà sàn, nhà rông, những tượng gỗ mốc meo ở những nhà mồ, được lang thang trong những cánh rừng nguyên sinh. Những thứ đó không còn nữa.

    Bởi Admin
    26/08/2018
    0 phản hồi

    Khi nhát dao chém ngang hình đất nước, thì văn học Việt cũng chẻ đôi dòng chảy. Bắc Nam như hai thái cực đối nghịch nhau về cả tư tưởng lẫn bút pháp. Sau Nhân văn giai phẩm, trên đất Bắc lại một cuộc nồi da xáo thịt nữa xảy ra với cái tên gọi mơ hồ: Xét Lại. Cơn sóng ngầm ấy cuốn đi rất nhiều công thần, và những nhà báo, văn nhân, một thời đã từng là bạn bè, đồng chí. Nhà văn Vũ Thư Hiên và cha mình, cụ Vũ Đình Huỳnh, người thư ký đặc biệt của Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng nằm trong số đó. Chín năm dài đằng đẵng trong lao tù, cứ tưởng Vũ Thư Hiên đã đoạn tuyệt với văn thơ. Nhưng kỳ lạ thay, chính những năm tháng quằn quại đớn đau ấy là chất liệu, nguồn thực phẩm vô tận nuôi dưỡng, thôi thúc tâm hồn, để Vũ Thư Hiên viết nên những tác phẩm tuyệt vời, với bút pháp hiện thực nhân đạo đặc trưng đến vậy. Và có thể nói, những tác phẩm ấy, không chỉ được viết bằng tài năng, trí tuệ mà còn thấm đẫm cả máu và nước mắt của nhà văn.

    Bởi Admin
    21/07/2018
    1 phản hồi

    Chúng tôi, những nạn nhân còn sống và thân nhân những nạn nhân đã qua đời trong một vụ án không được xét xử cách nay vừa tròn 50 năm được gọi tắt là “Vụ án Xét lại chống Đảng”, một lần nữa phải lên tiếng vì sự thật và công lý, vì lương tâm và nghĩa vụ, vì một đất nước thượng tôn pháp luật.

    Bởi Admin
    03/03/2018
    0 phản hồi

    Tính từ khởi đầu cuộc trấn áp cái gọi là "nhóm xét lại chống Đảng" (1967) cho tới khi tôi đặt bút viết Đêm Giữa Ban Ngày thì đã qua gần 30 năm. Khoảng cách về thời gian ấy là một độ lùi cần thiết cho người viết hồi ký. Những trang viết sẽ tách khỏi những cảm xúc tại chỗ, nóng hổi, nhất thời, gắn với những sự việc đang hoặc vừa xảy ra. Độ lùi này làm cho sự nhìn lại và miêu tả những sự kiện xảy ra trong quá khứ khách quan hơn.

    Bởi Admin
    17/05/2017
    1 phản hồi

    Chồng tôi và ông Lê Đức Thọ là đồng hương, quen biết và cùng hoạt động từ ngày cách mạng còn trong trứng nước, rồi cùng tù Sơn La, cùng tham gia Cách mạng Tháng Tám và chín năm kháng chiến ở Việt Bắc. Phải nói giữa họ vừa có tình bạn, tình đồng hương, tình đồng chí. Ông Huỳnh biết quá nhiều về ông Thọ và điều này thực sự là một tai họa với ông. Cho đến giờ phút này tôi vẫn không sao cắt nghĩa được tại sao những người đồng chí lại có thể tàn ác ám hại nhau một cách khốc liệt đến thế?

    Bởi Biên tập viên
    11/02/2017
    0 phản hồi

    Chỉ có thời gian mới có khả năng xoá đi hận thù. Mà thời gian đủ để xoá là bao lâu thì không ai biết, không ai có thể chỉ ra.
    Ba năm liền, hai ông thông gia không giáp mặt nhau, không gửi cho nhau một lời hỏi thăm.
    Năm thứ tư, tôi bắt gặp hai kẻ thù một thời đi cùng nhau ở quảng trường Brandenburg. Giữa hai người là đứa cháu mới chập chững biết đi.
    Nó tin cậy giao hai bàn tay bé tí cho hai ông nó dắ

    Bởi Biên tập viên
    11/02/2017
    0 phản hồi

    Chỉ có thời gian mới có khả năng xoá đi hận thù. Mà thời gian đủ để xoá là bao lâu thì không ai biết, không ai có thể chỉ ra.
    Ba năm liền, hai ông thông gia không giáp mặt nhau, không gửi cho nhau một lời hỏi thăm.
    Năm thứ tư, tôi bắt gặp hai kẻ thù một thời đi cùng nhau ở quảng trường Brandenburg. Giữa hai người là đứa cháu mới chập chững biết đi.
    Nó tin cậy giao hai bàn tay bé tí cho hai ông nó dắt.

    Bởi Biên tập viên
    07/10/2016
    0 phản hồi

    Một cái gì đó chứng tỏ ông ấy đứng về phía tôi, kẻ chịu đựng một bi kịch không đáng có. Một cái gì đó chứng tỏ ông ấy không đứng về phía những tên đao phủ. Cái gì đó ấy sẽ an ủi tôi nhiều hơn, sẽ cho tôi thêm một chút niềm tin đã mất vào con người... Nhưng ông ấy đã chọn chỗ đứng mà tôi không muốn thấy – chỗ của đao phủ. Và khi tên đao phủ ban ơn thì nó không vì thế mà không còn là đao phủ.

    Bởi Hồ Gươm
    17/07/2016
    0 phản hồi

    “Trắng Trên Đen” là truyện tự sự. Không phải tiểu thuyết. Không phải ký. Nó là chuyện phiêu lưu của một đứa bé ra đời năm 1968 tại một bệnh viện sang nhất Liên Xô nằm trong khuôn viên điện Kremli. Bệnh viện này lớn, với trang bị tối tân, đặc biệt dành cho những lãnh tụ lớn hoặc chưa được lớn cho lắm, hoặc đang xếp hàng chờ để được trở thành lớn, và chư vị khách quý của họ từ bốn phương trời.

    Bởi Admin
    24/12/2014
    0 phản hồi

    Đời Bùi Ngọc Tấn nhiều nghịch lý. Điều tôi vừa kể là chỉ là nghịch lý lớn nhất. Tưởng chừng cái nghiệp cầm bút của anh tự nhiên phải gắn liền với thành phần xuất thân của anh. Đi với cách mạng, được cách mạng đào tạo, anh ắt phải trở thành một nhà văn cung đình như những người cùng gốc gác, hoặc những người kiên quyết từ bỏ gốc gác để một lòng theo cách mạng. Những người này hợp thành đội ngũ văn nô chuyên viết tụng ca rổn rảng hoặc tiểu sử hoành tráng đầy chiến công thấn xuất quỷ nhập của các “lãnh tụ” cách mạng… Giống anh về thành phần, cũng trong lũ chúng tôi, chỉ có Phù Thăng, tác giả cuốn Phá Vây nổi tiếng với những dòng văn bộc trực chống chiến tranh giữa thời thịnh trị của đường lối cách mạng bạo lực, làm cho tướng Nguyễn Chí Thanh, người mưu toan chỉ huy cả đội quân văn chương vô sản, phải nổi điên để ra lệnh cấm.

    Bởi Mắt Bão
    23/12/2014
    0 phản hồi

    Đây là một chút kỷ niệm với nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Nó được viết ra khi anh còn sống, không rõ đã được in ở đâu, vào năm nào (tôi quên rồi). Nay tình cờ tìm thấy nó trong đống lộn xộn những bài viết cũ, bèn đưa lên đây để chia sẻ cùng bè bạn Facebook trong niềm đau thương tiếc một người đáng quý vừa chia tay chúng ta.

    Bởi Admin
    07/12/2014
    6 phản hồi

    Gần đây một số báo chí nước ngoài có những bài viết đánh giá về vai trò của ông Hồ Chí Minh trong giai đoạn cuối đời (1963-1969). Có ý kiến cho rằng, giai đoạn này ông Hồ Chí Minh đã bị đảng Lao động Việt nam vô hiệu hóa.

    Bởi Admin
    24/07/2014
    2 phản hồi

    Tương tự như Già Đô, anh em Huỳnh Anh Tú, Huỳnh Anh Trí không còn có thân nhân nào còn ở Việt Nam. Gia đình họ đã phiêu tán đâu đó (*) từ lâu. Khác với Già Đô, người tù Huỳnh Minh Trí đã không phải nằm chết dấm dúi trong một “ngôi đình hoàn toàn hoang phế.”

    Bởi Hồ Gươm
    03/07/2014
    2 phản hồi

    Người Tù Già được chôn chiều hôm đó. Không người viếng, không tiếng khóc, không vòng hoa. Đám ma tù là thế. Khi buổi điểm danh lần thứ hai trong ngày kết thúc, tù đã vào được lùa vào trong các phòng giam, các cửa đã được khóa lại, thì mọi thủ tục cho sự ra đi vĩnh viễn của Người Tù Già bắt đầu. Các bậc chức việc từ khu nhà Ban giám thị ở ngoài trại lục tục mang hồ sơ đến, lấy dấu tay xác chết, đối chiếu mặt xác chết với ảnh trong hồ sơ, lần lượt ký tên vào biên bản tử vong.

    Bởi Admin
    26/06/2014
    6 phản hồi

    Tôi che miệng ngáp. Giời ạ, lại cái bài ca lập trường giai cấp cũ rích tưởng chừng không còn có thể nghe thấy ở bất cứ đâu, đùng một cái lại gặp nó giữa lòng nước Đức. Chán ơi là chán. Thậm chí tôi còn không còn thấy ngạc nhiên nữa.

    Bởi Hồ Gươm
    08/02/2014
    7 phản hồi

    Chỉ có thời gian mới có khả năng xoá đi hận thù. Mà thời gian đủ để xoá là bao lâu thì không ai biết, không ai có thể chỉ ra.

    Ba năm liền, hai ông thông gia không giáp mặt nhau, không gửi cho nhau một lời hỏi thăm.

    Năm thứ tư, tôi bắt gặp hai kẻ thù một thời đi cùng nhau ở quảng trường Brandenburg. Giữa hai người là đứa cháu mới chập chững biết đi.
    Nó tin cậy giao hai bàn tay bé tí cho hai ông nó dắt.

    Bởi Hồ Gươm
    20/01/2014
    0 phản hồi

    Lời cuối để kết thúc loạt bài phóng sự của một “phóng viên bất đắc dĩ”, xin để nói với người cộng sản rằng: Những người đã hy sinh vì Tổ quốc luôn bất tử mà không cần bất cứ một nhà cầm quyền, một thể chế chính trị nào vinh danh. Bởi họ đã sống trong lòng Dân tộc. Nhân dân Việt Nam luôn tưởng nhớ, vinh danh và biết ơn họ.

    Bởi Hồ Gươm
    04/01/2014
    1 phản hồi
    ab31756125.jpg

    - Thế là mất đứt cái anh sương xuân bảng lảng. Tiếc quá đi mất! - Nguyễn Tuân lại thở dài. Ông buồn thật sự - Thiếu nó, Tết Việt Nam nghèo đi, mà không chỉ nghèo đi một chút đâu nhá, anh hiểu không? Đành vậy, sang năm phải tìm cách đón giao thừa ở ngoại thành, may chăng còn có thể gặp lại nó.

    Bởi Hồ Gươm
    17/11/2013
    1 phản hồi

    Cụ nói ở thượng nguồn có một cái đập ngăn nước cho hồ chứa phục vụ dự án thuỷ điện, tạm thời dùng để nuôi cá. Con Nặc Nô có phần hùn với các quan đầu tỉnh trong công trình này. Vụ đắp đập làm cho nhiều làng ở dưới nguồn bất bình. Người ta nói thế nào rồi cũng có ngày đập bị phá.

    - Nhà Con Nặc Nô ở ngay bên bờ suối. - cụ Trưởng Giám bỗng cuống quýt – Nước cuốn băng nhà nó mất.

    Bởi Hồ Gươm
    17/11/2013
    3 phản hồi
    1392996_480160715438152_2114540036_n.jpg

    Ngoài hai phần "Tự Bạch" và "Thay Lời Nói Cuối," toàn bộ quyển "hồi ký chính trị của một người không làm chính trị "từ Chương 1 đến Chương 41 viết về những điều xảy ra giữa tác giả và người cai ngục trong nhà tù cộng sản; các cuộc tra hỏi bức cung liên quan đến những ai bị khép vào tội chống đảng; thủ đoạn tàn nhẫn mà những người đồng chí dùng để đối phó với nhau; những chính khách bù nhìn và những nhân vật thật sự khuynh đảo chế độ đảng trị tại miền Bắc. Có thể nói "Đêm Giữa Ban Ngày" là bản tấu chương không chỉ ghi lại từng bước vong thân của nhà văn Vũ Thư Hiên, mà còn là biên niên sử viết về một xã hội “không thấy phố, không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ," như lời của nhà thơ Trần Dần. Xã hội ấy đến bây giờ vẫn bầy đàn, vẫn thẳng tay đàn áp những người bất đồng chính kiến, vẫn khiến người dân Việt phải ca thán: "Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi," như từng câu chữ trung thực khẳng khái của Bùi Minh Quốc.

    Bởi Hồ Gươm
    26/09/2013
    13 phản hồi

    Tôi không biết nhiều về ông Hồ Chí Minh, tuy nhiên cũng đủ để thấy chuyện ông Hồ là người Tàu là chuyện tào lao. Mà chẳng phải chỉ mình tôi nghĩ thế. Nếu ông Hồ là người Tàu thật thì tất tần tật những ai từng gặp ông, từng làm việc với ông (có cả nghìn, cả vạn người đấy), tạm kể từ thời Quốc dân Đại hội Tân Trào 1945 cho tới khi ông qua đời năm 1969, hoá ra đều mù dở - khốn nạn, ông là Hồ Tập Chương đấy, là người Tàu đấy, người Khách gia đấy, thế mà không một ai phát hiện.

    Bởi Mắt Bão
    31/08/2013
    1 phản hồi

    Không biết từ khi nào, nhân vật Xuân tóc đỏ của Vũ Trọng Phụng đã trở thành điển tích, biểu tượng cho các loại người phản diện, tuy dốt nát nhưng chiếm được những vị trí “ăn trên ngồi trốc” trong xã hội nhờ gian trá và cơ hội chủ nghĩa. Để chỉ sự suy đồi của xã hội hiện nay, một vị tiền bối đã thốt lên “Việt Nam bây giờ lắm Xuân tóc đỏ quá”.

    Bởi Admin
    19/08/2013
    1 phản hồi

    Người bị khai trừ coi như có dấu nung đóng lên mặt, đi đâu cũng gặp lắm chuyện lôi thôi, nhất là với các ông bà cán bộ tổ chức, với công an, khi anh còn trong tuổi làm việc. Ra sao cho êm có nghĩa là như thế. Chứ mà làm đơn xin ra đảng thì rách việc lắm lắm – hành động đó được đảng, và cả thiên hạ nữa, đánh giá như sự bôi gio trát trấu vào mặt đảng, rằng đảng chẳng ra cái chó gì, tôi không thích ở với các người nữa, tôi chán lắm rồi, tôi cút. Cái đó sẽ làm cho đảng cáu. Đảng toàn năng mà đã cáu thì hậu quả là khôn lường, người xin ra đảng sẽ lãnh đủ, đủ cái gì thì chẳng cần nhiều trí tưởng tượng cũng đoán ra.

    Bởi Khách
    12/08/2013
    1 phản hồi

    Văn Cao là người rất chăm chú theo dõi thời cuộc, nói: “Trần Độ thẳng quá, hỏng! Cao Biền dậy non, phí”!

    Pages