văn hóa

  • Bởi Admin
    2.441 lượt đọc
    10/07/2014
    4 phản hồi

    “Sự thật mất lòng” nhưng “thuốc đắng đã tật.” Đã đến lúc mà ta PHẢI TRỰC DIỆN VỚI CHÍNH NỀN VĂN HÓA CỦA MÌNH. Nhận ra khuyết điểm, học hỏi phương thế chữa chạy, đó chính là những bước đầu tất yếu trong công cuộc xây dựng nền văn hóa của mình. Chẳng có gì đáng xấu hổ khi nhận ra sự yếu kém của mình. Chỉ đáng buồn khi chúng ta cứ cố ý tự lừa mình, như con bò tự thổi phồng nó lên. Chỉ đáng sợ nếu chúng ta vẫn chưa bỏ được tâm thức của con ếch nằm dưới đáy giếng nhìn thiên hạ. Chỉ còn trì trệ khi mà ta “không biết mình, cũng chẳng biết người.” Và chỉ còn là cái chết khi mà văn hóa lệ thuộc, nịnh hót, đầu độc làm ta chán ghét, hãi sợ sự thật (trung ngôn nghịch nhĩ) và chạy theo hưởng thụ.

    Bởi Admin
    2.545 lượt đọc
    08/07/2014
    0 phản hồi

    Để tăng sức mạnh trong cuộc cạnh tranh và duy trì quyền lực này. Mối quan hệ họ hàng được sử dụng triệt để. Những kẻ có quyền lực sẽ xây dựng vây cánh của mình dựa trên mối quan hệ họ hàng. Con em cháu chắt trong họ được gây dựng để nắm những vị trí quan trọng và có tính kế thừa. Chính vì vậy An-nam có câu tục ngữ: “Một người làm quan, cả họ được nhờ”.

    Bởi Admin
    862 lượt đọc
    07/07/2014
    0 phản hồi

    Bản chất của sự thay đổi đó, theo tôi, là sự dân chủ hóa. Việt Nam trước đây là xã hội của cộng đồng và nhà nước. Để hiện đại hóa một đất nước như vậy phải cùng lúc thực hiện hai quá trình tưởng như trái ngược nhau, nhưng lại bổ sung cho nhau là xã hội hóa và cá nhân hóa. Chỉ có xã hội hóa và cá nhân hóa mới mang lại sự dân chủ. Và đến lượt nó, mới mang lại sự thay đổi văn hóa, nhất là sự thay đổi văn hóa ở cấp độ tổng thể. Như vậy, sự thay đổi văn hóa chủ yếu là do dân chủ, và dân chủ là một sự vận động nội sinh. Như vậy nhân tố nội sinh rất quan trọng. Tuy nhiên lịch sử Việt Nam đã chứng minh rằng ở một vài trường hợp đặc biệt, yếu tố ngoại sinh còn quan trọng hơn yếu tố nội sinh, vì cái đến từ bên ngoài thức tỉnh, kích thích, nuôi lớn cái ở bên trong.

    Bởi Admin
    723 lượt đọc
    23/06/2014
    0 phản hồi

    Phan Châu Trinh, Nelson Mandela và Aung San Suu Kyi là những biểu tượng sáng ngời của những dân tộc với những hoàn cảnh lịch sử khác nhau nhưng cùng có số phận bi thương trong thời hiện đại, đều đã có chung một lý tưởng: đấu tranh vì dân quyền và nhân quyền cho đất nước mình bằng phương pháp ôn hòa, bất bạo động, dựa trên nền tảng văn hóa và giáo dục.

    Bởi Admin
    2.725 lượt đọc
    22/06/2014
    14 phản hồi

    Vấn đề của Việt Nam bây giờ không phải là chiến tranh và tập hợp dưới ngọn cờ của phe phái nào để chống Trung Quốc; mà là phải dân chủ hóa để từ đó thay đổi chính sách đối nội, đối ngoại, để vẫn giữ vững chủ quyền quốc gia mà không leo thang một cuộc chiến tranh có nguy cơ hủy diệt đất nước.

    Bởi Admin
    1.544 lượt đọc
    17/06/2014
    4 phản hồi

    Một quốc gia không thể phát triển nếu không có tự do nghiên cứu, sáng tạo và nền tảng văn hóa sống động, giầu có và tương thích với xu hướng toàn cầu. Chính vì vậy chúng ta cần gỡ bỏ lớp vỏ mang tên “nhạy cảm chính trị” và “văn hóa truyền thống” để bơm sinh khí vào cuộc sống nói chung, và văn hóa nghệ thuật nói riêng. Khi đó, Việt Nam mới có thể giải phóng tiềm năng con người và tạo ra nền tảng phát triển bền vững.

    Bởi Admin
    1.900 lượt đọc
    13/06/2014
    2 phản hồi

    Qua nhiều phim Mỹ thấy rằng những giá trị về Quyền Con Người được nhìn nhận, tôn trọng trước hết và trên hết, soi ánh sáng vào sự phán xét các hành động. Tại nơi nào trên trái đất mà Quyền Con Người được tôn trọng thì nơi đó có tự do. Nếu mệnh đề “có tự do là có sáng tạo” là hợp lí thì dễ hiểu vì sao nước Mỹ lại là nơi của những phát minh lớn của nhân loại.

    Bởi Admin
    1.913 lượt đọc
    12/06/2014
    6 phản hồi

    Nếu đọc qua văn học, sách vở Trung Quốc, chúng ta thấy người Việt Nam ta suy nghĩ còn theo lối Trung hoa cổ hủ hơn cả người Trung Quốc. Những tư tưởng mà họ đã muốn vứt đi cả rồi, ta vẫn còn giữ chằng chằng. Nào là Kinh Dịch, âm dương bát quái, địa lý,... có lẽ người Việt còn mê và thạo hơn cả người Trung Quốc. Trong lịch sử cũng có chuyện, khi người Trung Quốc đã bỏ lối ăn mặc phong tục từ thời Đường, Tống, thì người Việt Nam ta vẫn giữ phong tục của Đường Tống và tự hào về điều đó, tự hào là giữ văn minh Hoa Hạ hơn cả người Trung Quốc.

    Bởi Admin
    3.580 lượt đọc
    11/06/2014
    3 phản hồi

    Nhưng về sau nhiều chương trình trợ giúp, phải trải qua nhiều thủ tục rắc rối. Những khoản tiền trợ giúp không đến nơi cần nhận mà lọt thẳng vào túi những kẻ tham nhũng. Đến lúc này, cặp vợ chồng già tự nhận thấy “cuộc vui” đã kết thúc nên họ muốn rút lui về lại xứ xở Đan Mạch yên tĩnh. Ông Kurt cũng kể rằng, sau mỗi lần khánh thành cầu, vị chủ tịch tỉnh lại vui mừng khai tiệc ăn nhậu, thậm chí đã có lần hỏi ông: “Thủ tục đến Đan Mạch có dễ không?”

    Bởi Admin
    2.221 lượt đọc
    11/06/2014
    11 phản hồi

    Cuối năm rồi, tôi có chuyến công tác đến Nhật. Đoàn gồm 01 “advisor” người Nhật đang làm việc tại văn phòng Việt Nam và 04 “manager” người Việt bao gồm cả tôi. Theo lịch trình, nhóm sẽ bay từ Sài Gòn đến Tokyo và sau đó di chuyển qua nhiều địa phương xuống phía Nam – những nơi mà Công ty chúng ta đặt nhà máy. Lệ thường, theo văn hóa kinh doanh theo kiểu Nhật, khi đi thăm lẫn nhau, chúng tôi thường mang theo những món quà nhỏ đặc trưng của địa phương để tặng đồng nghiệp. Cả nhóm quyết định mang theo cà phê Trung Nguyên để tặng các đồng nghiệp Nhật Bản.

    Bởi Mắt Bão
    2.893 lượt đọc
    09/06/2014
    3 phản hồi

    Từ trước đến nay, có lẽ bắt đầu từ 1965, thông tin nhà nước (qua báo chí, đi vào sách vở và thực tiễn) đều lần lượt nói ba vị Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Hồ Chí Minh được tổ chức UNESCO tôn vinh là “Danh nhân văn hóa thế giới”.

    Bởi Admin
    1.678 lượt đọc
    27/04/2014
    5 phản hồi

    Việt Nam từng xảy ra các thảm họa như chìm đò ở sông Gianh, lật tàu tốc hành ở TPHCM, sập cầu ở Cần Thơ, Chu Va, tai nạn giao thông làm trên dưới 10.000 người chết mỗi năm, mới đây là dịch sởi và những biến chứng do sởi đã làm chết trên 120 đứa trẻ. Hầu hết các vụ việc đều được giải thích, lỗi do khách quan, lỗi do dân hoặc lỗi do báo chí… Có quá ít ai đứng ra chịu trách nhiệm và xin từ chức, kể cả ở những cấp trực tiếp để xảy ra các tai nạn, thảm hoạ.

    Bởi Mắt Bão
    1.980 lượt đọc
    25/04/2014
    8 phản hồi

    Từ hai năm nay, dư luận dân chúng tại Việt Nam, đặc biệt trên các mạng truyền thông xã hội, chú ý một cách đặc biệt vào Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhiều người công khai lên tiếng kêu gọi bà từ chức với hai lý do chính: Một, sự bất lực của bà trước những sự thất bại nghiêm trọng của Bộ (ví dụ, việc ngăn chận tham nhũng trong các bệnh viện, các phản ứng vụng về và bất lực trước nạn tiêm nhầm thuốc khiến trẻ em bị chết và gần đây nhất, cách đối phó với dịch sởi làm chết hơn 100 trẻ em và hàng ngàn trẻ em khác đang nằm la liệt trong các bệnh viện, v.v…); hai là, những cách trả lời ngô nghê, thậm chí vô cảm của bà trước sinh mệnh của dân chúng trong phạm vi trách nhiệm của bà.

    Bởi Mắt Bão
    2.075 lượt đọc
    18/04/2014
    0 phản hồi

    Người Sài Gòn đã đọc sách một cách có hệ thống từ thời tiểu học trước năm 1975. Hà Nội từng có cả một nguồn sách lớn trong Sài Gòn chuyển ra cho đến tận những năm 1980 thì mới giảm dần.

    Bởi Admin
    10.698 lượt đọc
    16/04/2014
    19 phản hồi
    toi-khong-tu-chuc-duoc-dau.jpg

    Mấy hôm nay, các anh các chị hùa nhau đòi cô ấy từ chức. Làm sao cô ấy có thể từ chức được? Nói thẳng nhé, các anh các chị có bầu cô ấy đâu mà cô ấy phải làm theo ý của các anh các chị? Cô ấy làm việc này là do phân công của Đảng và Chính phủ. Nếu Đảng và Chính phủ thấy cô ấy không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ yêu cầu cô ấy nghỉ việc. Nói cách khác, cô ấy chịu trách nhiệm trước Đảng và Chính phủ chứ không chịu trách nhiệm trước các anh các chị nhé.

    Bởi Admin
    2.059 lượt đọc
    11/04/2014
    6 phản hồi

    Tôi cho rằng trong rất nhiều bệnh/tật gây cản trở sự phát triển của chính mình và của dân tộc mình thì bệnh ấu trĩ là nổi bật nhất. Ấu trĩ ở đây được hiểu là “điểm mù” của bản thân, là ngộ nhận về sự hiểu biết của chính mình, đó là tình trạng “vô minh” hay “u minh”, nhưng lại tưởng rằng mình “khai minh”, hay nói nôm na hơn đó là dốt nhưng lại không hề biết là mình dốt.

    Bởi Khách
    2.168 lượt đọc
    05/04/2014
    5 phản hồi

    Vâng. Người dân Việt Nam hôm nay đang phải sống trong thời công an trị. Công an lộng hành. Công an kiêu binh. Công an dày đặc trong xã hội. Công an có mặt quá đông trong chính trường. Công an là thường trực ban bí thư, nhân vật thứ hai trong đảng cầm quyền. Công an là Thủ tướng Chính phủ. Công an đứng đầu Chính phủ. Công an đứng đầu nhiều tỉnh, nhiều huyện. Công an đứng đầu Tòa án tối cao, đứng đầu Ủy ban Tôn giáo của Chính phủ.

    Bởi Mắt Bão
    871 lượt đọc
    01/04/2014
    1 phản hồi

    Vậy, có thuốc gì cho bệnh ‘văn hoá vụ án’? Tôi xin đề xuất một giả thuyết như thế này: Khi Việt Nam phát triển một nền báo chí độc lập hơn, một tư pháp tự chủ hơn, và một thống trị minh bạch hơn, thì cái gọi là ‘văn hóa vụ án’ sẽ giảm bớt và mức độ tín nhiệm của người dân đối với nhà nước sẽ tăng mạnh. Hy vọng trong một tương lai gần chúng ta sẽ có dịp để thử giả thuyết đó.

    Bởi Admin
    2.086 lượt đọc
    31/03/2014
    0 phản hồi

    Đất nước mỗi ngày quá nhiều chuyện chẳng giống ai / Con nít đọc sách thì thiếu môn Đức Dục / Tội phạm muốn hoàn lương thì sách Công Dân biến mất / Chỉ lạm phát sách kinh doanh vì tất cả hướng về… tiền

    Bởi Khách
    2.174 lượt đọc
    31/03/2014
    9 phản hồi
    hands-of-east-and-west-germans-are-seen-tearing-down-barbed-wire-from-the-top-of-the-wall-at-the-newly-opened-ostpreussendamm-strasse-checkpoint-in-berlin-west-germany-1989-by-james.jpeg

    Từ mấy ngàn năm nay, các nhà tư tưởng Trung Quốc chỉ biết lo lắng chọn người tài đức đề trao quyền lãnh đạo quốc gia, nhưng một khi đã chọn được rồi thì chưa bao giờ thấy họ nghĩ đến việc hạn chế quyền hành của các lãnh tụ này. Nhiều người cho rằng có lẽ họ muốn dành cho những lãnh tụ đó tối đa quyền lực để có thể cai trị hữu hiệu.

    Bởi Admin
    1.144 lượt đọc
    27/03/2014
    0 phản hồi

    Ném đá vào các anh thợ may như thế, bọn mày không biết thương xót à? Họ phải quần quật may vá để kiếm tiền nuôi con họ đấy. Mà con họ còn bé tí cơ đấy. Lương tâm chúng mày để ở đâu? Trái tim chúng mày để đâu mà không biết thương xót họ? Mà bọn này thì làm gì có lương tâm với trái tim nhỉ!

    Bởi Admin
    523 lượt đọc
    25/03/2014
    0 phản hồi

    Vai trò trung tâm của giáo dục và đổi mới trong việc quyết định quỹ đạo phát triển của các quốc gia đúng cho ngày hôm nay cũng như dưới thời của Cụ Phan. Không phải ngẫu nhiên mà những quốc gia châu Á duy trì được sự chuyển biến kinh tế xã hội nhanh chóng và bền bỉ nhất – như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore – cũng là những quốc gia đã thành công trong việc xây dựng hệ thống giáo dục có khả năng trang bị cho người dân kỹ năng và kiến thức cần thiết để cạnh tranh và đổi mới. Giáo dục là một động lực quan trọng của tăng trưởng kinh tế và giúp giải thích tại sao các nền kinh tế này duy trì được tốc độ tăng trưởng cao khi hầu hết các nước đang phát triển tăng trưởng chậm lại. Tất nhiên, giáo dục còn quan trọng vì nhiều lý do khác. Một công dân được giáo dục tốt sẽ là nguồn tạo ra sự thay đổi xã hội tích cực và ổn định. Chắc chắn không phải ngẫu nhiên mà Hàn Quốc và Đài Loan cũng là một trong số rất ít các nước ở châu Á đã có thể chuyển đổi thành công từ chế độ chuyên chế sang dân chủ.

    Bởi Admin
    2.690 lượt đọc
    22/03/2014
    7 phản hồi

    Nhưng từ hội lớp 35 năm rồi 40 năm (tựu trường) thì những điều tốt đẹp đó đã biến mất. Tuổi học trò và mái trường xưa (và cả các thầy cô) không xuất hiện trong các hội lớp nữa, mà làm nghĩa cử gì đó cho thế hệ sau cũng… ”quên đi”! Thay vào đó là chỉ có nhậu nhẹt bét nhè với sự “toàn trị” của các “đại nhân” đùng đùng xuất hiện nhan nhản từ trong chính đám bạn học chúng tôi. Có rất nhiều loại “đại nhân” trong chúng tôi xuất hiện và “đập bàn lên tiếng” phán xét và chỉ bảo bạn bè xưa, thống lĩnh toàn bộ các buổi hội lớp hội trường, vì hôm nay họ đã “thành công, thành đạt, thành danh”, là những sĩ quan cao cấp (đại tá, thiếu tướng…), những tiến sĩ, những giám đốc sở hay chủ tịch, PCT tỉnh, thành phố, những bí thư, phó bí thư đảng huyện hay tỉnh, và là những “đại gia” giàu có mới nổi như cồn…

    Bởi Admin
    1.828 lượt đọc
    19/03/2014
    1 phản hồi

    Còn tôi, sau một giai đoạn nghiên cứu về văn hoá và tính cách Việt, tôi mạnh dạn sử dụng hình ảnh “một khối tự phát khổng lồ". Người Việt ít đặt vấn đề dụng công nghiên cứu cái gì cho sâu, cho kỹ. Chúng ta tự cho phép sống theo thói quen, nếu như có nói đến các lý thuyết, các định hướng nọ kia thì chủ yếu là đi thừa hưởng các kết quả nghiên cứu từ các dân tộc khác. Thêm nữa, chỉ treo lý thuyết lên gọi là có, chứ vẫn sống theo cách của mình.

    Bởi Hồ Gươm
    2.380 lượt đọc
    13/03/2014
    0 phản hồi

    Tất nhiên là Kinh tế thì mình có thể CHƯA BẰNG người ta, CHƯA không có nghĩa là sẽ không bao giờ bằng, cứ cái theo đà tăng trưởng Bất động sản và Chứng khoán của VN mình thì 1000 năm nữa CHẮC CHẮN mình bẳng hoặc hơn bọn ĐỨC ...BÂY GIỜ. Tôi chắc chắc cmnl với các bạn, ai thích CÁ bao nhiêu tôi nhận hết!

    Pages