V. Quốc Uy

  • Bởi Hồ Gươm
    16/10/2013
    5 phản hồi

    Là con người với nhau, nhất là người Việt Nam thì nghĩa tử là nghĩa tận, khi lâm chung chỉ nên lưu lại với nhau điều tốt, quên đi điều khổ đau. Nhưng là “nhân vật lịch sử” thì khác. Lịch sử có “barème” nghiêm khắc của nó, vì hạnh phúc của muôn người Lịch sử phải vượt lên trên sự duy cảm thường tình.

    Bởi Hồ Gươm
    25/09/2012
    3 phản hồi

    Phiên tòa phi lý, phi nhân, tàn ác, dấm dúi, vụng trộm của cái thành phố mang tên “Bác Hồ vĩ đại” xử 3 bloggers đã đẩy nhận thức của xã hội về bản chất hiện nay của ĐCSVN lên “một tầm cao mới”, tuy bản chất này đã bắt đầu hiện ra rõ nét ngay từ khi hệ thống Cộng sản thế giới sụp đổ. Từ một đảng mang ngọn cờ cứu nước buổi đầu đã trượt dài thành một tên lính đánh thuê, chống lại Tổ quốc mình, chống lại cả quá khứ của mình nữa..

    Bởi Hồ Gươm
    27/11/2010
    0 phản hồi

    Trong Đảng, trật tự tôn ty phân biệt rất rõ, phẩm trật trên dưới phân định quyền sinh quyền sát nghiêm khắc hơn thời phong kiến, thử hỏi các “đảng viên thường” tức đảng viên không giữ quyền lực không “sợ các đồng chí” nắm quyền ở thượng cấp sao được? Không thể tự ý ra khỏi Đảng, không được nói tiếng nói của lòng mình, đa số họ cũng đầy tâm tư, bế tắc, luôn sống trong nỗi sợ.

    Bởi Hồ Gươm
    25/07/2010
    1 phản hồi

    Nếu không xảy ra sự cố này, chắc hẳn tôi đã vội vàng coi chuyện “Ngoại cảm, nói chuyện với người âm” là nhảm nhí rồi. Chuyện không duy tâm tý nào, vì gắn liền với một chủ nghĩa rất duy vật là chủ nghĩa Mác-Lê .

    Đầu đuôi là thế này: