truyện ngắn

  • Bởi Biên tập viên
    13/01/2019
    0 phản hồi

    Chiều hôm qua tôi chống nạng về nhà không một xu dính túi. Mấy chiếc rổ tre tôi đan, mang trên vai đem ra chợ bán, vẫn còn y nguyên. Suốt ngày tôi không có một hột cơm vô bụng. Chỗ tôi ở gọi là nhà nhưng nói cho đúng chỉ là một cái chòi tồi tàn lợp lá buông cũ. Đồ đạc trong nhà vỏn vẹn chỉ có hai cái nồi đất, vài cái chén bể và một cây rựa bén, đồ nghề quý giá nhất để tôi kiếm sống bấy nay. Trong cái chòi hôi hám chật chội có tới năm mạng người chui rúc. Cha tôi, một ông già cụt hai tay đau bệnh nằm liệt quanh năm. Chị tôi luống tuổi góa chồng, ốm đói và xấu đến mức dù đôi lần đã muốn nhưng cũng không thể đi làm đĩ được. Hai đứa con nhỏ của chị tôi sớm tự lập bằng cách dẫn nhau ra bến xe ăn xin.

    Bởi Biên tập viên
    12/01/2019
    0 phản hồi

    Hắn khoe trước đây thường đi bia ôm nhưng gần đây có quen một cô công nhân nên khi cần quan hệ tình dục thì gọi cô ấy đến hoặc bảo cô ấy gọi các cô khác đến, rồi trả tiền. Hắn bảo: “Chơi công nhân rẻ hơn chơi đĩ mà lại an toàn”. Nghe hắn nói tôi mới hiểu thì ra một trong những mối quan hệ thực tế giữa ‘đội tiền phong của giai cấp công nhân’ với giai cấp công nhân là như vậy. Tôi buộc miệng: “Mấy cô công nhân bây giờ tội nghiệp lắm!”. Hắn nói: “Tội nghiệp cái quái gì. Chúng nó đều là con em ngụy quân ngụy quyền cả. Chúng phải trả nợ cho bố mẹ chúng chứ. Con em chúng mình ngày nay đều là kỹ sư bác sĩ cả chứ có đứa nào đi làm công nhân đâu”.

    Bởi Biên tập viên
    09/12/2018
    0 phản hồi

    Lúc ấy tôi đang phấn khích. Tôi buộc miệng nói một câu mà sau này tôi thấy là ngu không thể tả được: "Cô Ba nhìn xem, cả thành phố này từ nay đã thuộc về của chúng ta!". Cô Ba đang ngắm nhìn thành phố quay sang nhìn vào mắt tôi, khẽ lắc đầu nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Không. thành phố này không phải của em. Thành phố này là của những người khác".

    Bởi Admin
    29/06/2018
    0 phản hồi

    Cầm tập thơ từ tay Kiên, miệng tôi lẩm bẩm: Tâm hồn lưu manh, trộm cướp như thằng này mà cũng làm thơ, quả thật xã hội loạn cả rồi… Hắn hỏi giật lại: Ông vừa nói gì? Không, tôi có nói gì đâu. Chỉ muốn biết, với cái quá khứ như vậy, làm thế quái nào mà ông leo lên được cái chức vụ phải nói, không hề nhỏ, rồi còn đẻ ra cả thơ phú nữa?

    Bởi Biên tập viên
    16/12/2017
    0 phản hồi

    Hắn đã lên khỏi bờ ao. Một tay vẫn còn nắm một mớ rau muống, tay kia bỏ vào miệng móc cho nôn ọe hết mọi thứ còn dính trong miệng.
    - Chuyện gì vậy Dũng ? Tại sao mầy móc họng cho ói ?
    - Trời ơi là trời, sao tôi đến nông nỗi này. Tao ăn cứt.
    Lúc ấy tôi mới nhìn kỷ, vẫn còn những vệt phân màu vàng dính trên môi và hai bên má hắn.
    Tôi hiểu ra rồi. Dân ở vùng này vẫn có thoái quen dùng phân người để bón rau. Trong lúc đói và vội vã hắn đã nhai ngấu nghiến những cọng rau muống còn lẫn phân người.

    Bởi Biên tập viên
    25/11/2017
    2 phản hồi

    Vì cậu thấy không? Trong chốn địa ngục của trần gian đó, chỉ còn hy vọng là điều ngăn cách giữa cái sống và cái chết, giữa lương tri và ác độc, giữa chịu đựng và buông xuôi. Và tình người của bà lão Yên Bái đã giúp cho tôi còn chút hy vọng, khi đã tuyệt vọng không cùng, khi chỉ còn muốn nhắm mắt để vĩnh viễn ra đi. Củ khoai của bà đã nuôi sống tôi đến tận bây giờ đó cậu ạ!

    Bởi Biên tập viên
    13/10/2017
    1 phản hồi

    Hôm qua lần đầu tiên trong đời biết thế nào là đi soi zú. Số là, chị trông trẻ nhà mình trước đây; bây giờ là hàng xóm nhà mình.
    Chị lấy chồng Tây, sau khi lăn lộn với chồng Cộng, bồ Cộng, chị tuyên bố: Tao từ giờ không Cộng, Tây cho nó sướng cái thân!
    Sướng hay không sướng, sướng lúc nào và ở đâu thì mình chị biết, mình chỉ biết là chị có bộ giấy tờ ngon lành ở lại Đức. Ông này quãng 80 non tý, ngày cưới ở tòa thị chính phải ngồi xe lăn. Chị đẩy xe cho ông, choàng khăn voan trắng bồng bềnh như trinh nữ. Ai cũng mừng cho chị sớm trăm năm đầu bạc răng long.
    Chuyện giấy tờ xong xuôi thì anh chồng vào một đêm xấu trời ra đi không trăn trối. Chỉ để lại nguyên hàm răng giả trong cái cốc sứ Rosenthal đầu giường. Chị khóc rất chân thành, đoạn tang chừng hai tháng, chị thông báo, chị giật lại người yêu, đón anh sang đoàn tụ. "Tao giờ là người Đức, về làng con ngan già nhà nó lác mắt". Con ngan già là vợ cũ của anh.

    Bởi Biên tập viên
    19/08/2017
    0 phản hồi

    Ngày này 50 năm trước, tôi và hàng trăm thanh niên Việt Nam từ khói lửa của chiến tranh đến được nước Đức sau 11 ngày trên chuyến tàu hỏa liên vận quốc tế từ Bằng Tường, qua Bắc Kinh, Moskva, Warsawa, đến Berlin.

    Bởi Biên tập viên
    12/08/2017
    0 phản hồi

    Ngày hôm qua quá khứ đã chết rồi
    ( Ký ức chiến tranh - nấm mồ cho thời binh lửa )

    Bởi Biên tập viên
    05/08/2017
    0 phản hồi

    Diệp bồn chồn đi đến tủ lạnh vơ vội chai La Vie mát lạnh dốc ừng ực vào mồm. Bé Kiều Trinh vẫn thiêm thiếp trên chiếc giường nệm êm ái, trắng bong. Bỗng bé mỉm cười vu vơ. Nụ cười mụ dạy. Nụ cười thánh thiện làm lòng Diệp lắng xuống. Chị ngồi xuống bên con rồi trìu mến thơm lên trán bé.

    Bởi Biên tập viên
    29/07/2017
    0 phản hồi

    Bốn thằng chúng tôi được liệt vào nhóm học sinh cá biệt trong lớp, nghịch ngợm, chểnh mảng việc học hành. Ấy vậy, chẳng hiểu thế quái nào, ba thằng bạn tôi thi đại học đều đủ điểm du học nước ngoài. Ngày đấy, những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước, nhà thằng nào cũng nghèo đói, bố mẹ đều thất học, tin được du học có khác gì trúng xổ số độc đặc. Riêng tôi trượt thẳng cẳng “chó chạy cùng sào“ chuyển sang học sư phạm. Hôm tiễn ở sân bay, chúng nó còn trêu tôi như vậy.

    Bởi Biên tập viên
    22/07/2017
    0 phản hồi

    Chú là em họ của cha tôi nhưng cha mẹ mất sớm nên chú được ông bà nội đem về nuôi từ thuở bé. Từ ngày bà nội mất, đây là lần đầu tiên chú về thăm nhà.

    Bởi Biên tập viên
    05/07/2017
    0 phản hồi

    Thỉnh thoảng tôi nghe thoang thoảng đâu đó một vài tiếng sụt sùi nho nhỏ vang lên khắp hội truờng. Ba nguời bạn của tôi vẫn 'án binh bất động' dõi mắt đăm chiêu theo từng tấm hình, từng tiếng súng, từng buớc đi, từng câu nói, từng tiếng khóc... trên màn ảnh. Tới đoạn phim chiếu lại cảnh những cựu chiến binh trở về từ Việt Nam bị 'dân Mỹ' và có lúc cả gia đình và bạn bè miệt thị, Bob bật tiếng khóc thật lớn, rồi Bernie, rồi Norman và một vài nguời chung quanh cùng khóc theo!

    Bởi Biên tập viên
    01/07/2017
    0 phản hồi

    Giấc ngủ chập chờn ít lâu thì vỡ tung vì tiếng chuông của đồng hồ báo thức. Bữa tiệc tối qua tôi uống nhiều rượu nên tới giờ vẫn nhức đầu. Tôi muốn ngủ thêm một lúc, đợi khi cơn nhức đầu dịu hẳn mới rời khỏi giường nhưng đồng hồ vẫn inh ỏi.

    Bởi Biên tập viên
    24/06/2017
    0 phản hồi

    Bà Boitumelo ngồi trong căn nhà xiêu vẹo nhìn ra sân, gọi là sân nhưng chính là một mảnh đất hoang, trơ trụi không có hàng rào, chẳng biết đâu là ranh giới của nhà mình với nhà hàng xóm, và cả xóm thì tiếp cận với một cánh rừng, rồi xa hơn nữa là biển.

    Bởi Biên tập viên
    17/06/2017
    0 phản hồi

    Ngõ như bàn tay chỉ ngang chỉ dọc nét rõ nét mờ. Bà cháu về làng, sống ở ngôi nhà giữa ngõ như thế. Ưỡn ngực chạy ù một cái qua vườn củ bột và nhà cụ lang Mạch là tới bờ đê, bước mấy bậc thang dốc bến xây gạch nghiêng từ thuở cụ nảo cụ nào lấy nhau nộp cheo nộp cưới là xuống sông. Cũng ưỡn ngực chạy ù qua vườn nhà là tới nhà cổng nhà ông Lúa, chơi ngược xây nhà ngoảnh hướng đông, rồi dấn thêm mấy bước là hết ngõ, là gặp nhà ông Ánh lính bảo an, chẳng biết lập được thành tích gì thời Pháp chiếm làng, sang thời ta, suốt mấy cuộc chiến tranh đánh phá chỉ thấy đội cái mũ lá xách bọc quần áo cần cù đi tù.

    Bởi Biên tập viên
    10/06/2017
    0 phản hồi

    Những buổi trưa tháng mười mờ, lợt lại quay về trên khu phố nhà tôi. Má không có cơ hội nào để nhìn hoa nắng nhạt rụng trên sân, ở khu chợ thưa người, nóng la mày mặt, má ứ hự xếp lại mấy cây thuốc gò dẻo nhẹo. Cha cũng chẳng ngó ngàng gì hoa nắng, lặng lẽ ngồi đánh máy một cái đơn tranh chấp đất đai của khách hàng, gương mặt quắt quay, bàn tay như những vụn xương khô, cứng quèo bởi ý nghĩ, có thật mình đã bắn đứa em ruột thịt của mình? Bà nội ngủ trưa, mặt nhiều khi cau lại, nhiều khi rên khẽ, dường như những cơn chiêm bao đang tàn phá sự sống của bà. Hai đứa trẻ trốn ngủ, ra sân, tôi trèo lên cây thả những khúc cành khô xuống đầu Vĩnh với hy vọng Vĩnh sẽ quăng trả, sẽ sập bẫy, cuốn vào trò chơi của tôi. Sẽ ném vào nhau chói chang những nụ cười.

    Bởi Biên tập viên
    27/05/2017
    0 phản hồi

    Thật không ngờ tôi lại gặp nó ở đây, trong căn phòng bảo vệ của nhà ga, lúc nãy tôi còn nhìn thấy nó đang làm trò giữa đám đông ngoài sân ga. Người ta gọi nó là thằng hề, bởi nó làm trò trên suốt chuyến tàu thống nhất Bắc Nam để kiếm tiền nuôi bà. Người ta dẫn nó vào đây cùng với đôi vợ chồng hành khách. Cứ nhìn những thứ mà vợ chồng nhà kia đủ biết họ là những người giàu có và sang trọng. Hẳn nó lợi dụng sự sơ hở của đôi vợ chồng kia để móc túi?

    Bởi Biên tập viên
    20/05/2017
    1 phản hồi

    Trời Oregon chiều nay mưa buồn day dứt. Nghĩa trang Finley Sunset Hills với những dốc thoai thoải quay về hướng Tây, về hướng Thái Bình Dương mà tận cùng bên kia bờ có một vùng đất mang tên Việt Nam, quê hương yêu dấu của Mike và Mai Liên suốt cả đời người. Gió buốt miên man như xoáy sâu vào tận xương tủy. Như chưa bao giờ.
    Vài tia sáng yếu ớt long lanh trên những ngọn cỏ đầm đìa. Mắt tôi nhạt nhòa trong cái lạnh tái tê. Cũng xong một kiếp trong vô lượng luân hồi. Một chút gì đó có lẽ hai người đang hài lòng là vẫn còn được đi chung với nhau, vẫn còn được tay trong tay, cùng qua một thế giới khác, hy vọng sẽ tốt đẹp hơn.
    Ít nhất về vật chất bây giờ xác hai người vẫn còn được nằm bên nhau, hai ngôi mộ song song, cùng nhìn về quê hương Việ Nam tít mù xa thẳm cuối chân trời.

    Bởi Biên tập viên
    22/04/2017
    0 phản hồi

    Ngày ấy ông hai mươi sáu tuổi. Từ một anh chân quê, quanh năm bận bịu với cái cày cây cuốc, ỗng bỗng dưng được mặc đồ đại cán, đi dép cho dù là dép râu, đội mũ nan bọc vải, mang xắc cốt bằng da bò và cứ thế đi xuống xã chạy lên huyện vun vút như con thoi. Có trời mới biết được ông làm đến chức gì. Ngay như bà tôi, là người có một thời tâm phúc ruột rà với ông, mà cũng chỉ biết ông có mỗi một việc là hết đi lại về. Chuyện nhà cửa ruộng vườn, chuyện con cái ốm đau, chuyện tết nhứt giỗ chạp… ông mặc nhiên trút cái gánh hết sức nặng nề đó lên đôi vai mỏng mảnh của bà. “Công tác, lúc nào cũng công tác”, bà nói. “Mà có đưa về được đồng xu cắc bạc nào đâu. Toàn là lấy của nhà. Nhưng nhà đâu có của nả gì. Cũng chỉ toàn là mồ hôi, nước mắt của vợ con thôi. Hỏi thì bảo cấm hỏi, làm cách mạng là phải hy sinh. Đến xương máu còn chưa tiếc, huống hồ là bạc tiền”.

    Bởi Biên tập viên
    08/04/2017
    0 phản hồi

    Thế là không hy vọng gì nữa rồi. Nhà máy đóng giầy phá sản. Cả năm nay Hảo sẽ không có việc làm. Đề tài, số tiền trợ cấp ban đầu và bản quyền bán cho nhà máy tan thành mây khói.

    Bởi Biên tập viên
    11/03/2017
    0 phản hồi

    Đêm đó, hai người thức đến canh hai. Khi Nguyễn cởi khăn xếp ra, ông cử nhìn chàng, hốt hoảng: ”Ba mươi tuổi mà đầu đã bạc thế ư? Bọn nhà thơ thời nay nó hèn, tóc chúng nó không bạc như tóc chú đâu!” Nguyễn không đáp. Bà cử Nhạc cũng là người hay chữ, tính nết lại thích đùa. Bà bảo: "Về kinh gặp nữ sĩ mà mang cái đầu bạc thế kia chắc là không xong rồi. Hay là để tôi nhuộm cho. Giã lá đắng cay mà nhuộm thì cứ là đen nhánh.” Nguyễn chua chát: ”Khéo đầu cô ấy còn trắng hơn cả đầu tôi đấy, bà chị ạ.” Chàng chợt buồn, nhớ tới mối tình của mình.

    Bởi Biên tập viên
    05/03/2017
    1 phản hồi

    Kể xong câu chuyện "Cổ Tích Trên Đỉnh Mồ Côi", tôi vẫn còn ray rứt trước hai câu hỏi không tìm ra lời đáp: Thứ nhất, liệu anh Bông có lấy vợ được không ở cái tuổi bốn lăm ? Người phụ nữ, dù có rộng lượng đến đâu cũng không thể ưng một người chồng đang nuôi 11 đứa con nheo nhóc. Thứ hai, chuyện học hành của 11 đứa trẻ ấy rồi sẽ ra sao giữa đỉnh núi cao hoang vu, heo hút, đường đến trường quanh co, năm ba cây số, dốc núi dựng đứng, trập trùng ?

    Bởi Biên tập viên
    04/03/2017
    1 phản hồi

    Bà Võ Thị Ba, bảy mươi tuổi, tóc trắng như một bà Tiên; con trai bà, anh Nguyễn Tấn Bông, 42 tuổi, người gân guốc, đen sạm và mạnh khoẻ như anh tiều phu; mười một đứa trẻ, chín trai, hai gái, đứa lớn năm tuổi, đứa nhỏ nhất một tuổi, đứa nào cũng trắng trẻo, khôi ngô như những thiên thần.

    Bởi Biên tập viên
    25/02/2017
    0 phản hồi

    (Tôi viết khá nhiều truyện ngắn trong những ngày bức tường Berlin sụp đổ cuối năm 1989. Đây là một kỷ niệm của thời gian đó)

    Pages