Trương Công Dũng

  • Bởi Biên tập viên
    13/01/2019
    0 phản hồi

    Chiều hôm qua tôi chống nạng về nhà không một xu dính túi. Mấy chiếc rổ tre tôi đan, mang trên vai đem ra chợ bán, vẫn còn y nguyên. Suốt ngày tôi không có một hột cơm vô bụng. Chỗ tôi ở gọi là nhà nhưng nói cho đúng chỉ là một cái chòi tồi tàn lợp lá buông cũ. Đồ đạc trong nhà vỏn vẹn chỉ có hai cái nồi đất, vài cái chén bể và một cây rựa bén, đồ nghề quý giá nhất để tôi kiếm sống bấy nay. Trong cái chòi hôi hám chật chội có tới năm mạng người chui rúc. Cha tôi, một ông già cụt hai tay đau bệnh nằm liệt quanh năm. Chị tôi luống tuổi góa chồng, ốm đói và xấu đến mức dù đôi lần đã muốn nhưng cũng không thể đi làm đĩ được. Hai đứa con nhỏ của chị tôi sớm tự lập bằng cách dẫn nhau ra bến xe ăn xin.

    Bởi Biên tập viên
    12/01/2019
    0 phản hồi

    Hắn khoe trước đây thường đi bia ôm nhưng gần đây có quen một cô công nhân nên khi cần quan hệ tình dục thì gọi cô ấy đến hoặc bảo cô ấy gọi các cô khác đến, rồi trả tiền. Hắn bảo: “Chơi công nhân rẻ hơn chơi đĩ mà lại an toàn”. Nghe hắn nói tôi mới hiểu thì ra một trong những mối quan hệ thực tế giữa ‘đội tiền phong của giai cấp công nhân’ với giai cấp công nhân là như vậy. Tôi buộc miệng: “Mấy cô công nhân bây giờ tội nghiệp lắm!”. Hắn nói: “Tội nghiệp cái quái gì. Chúng nó đều là con em ngụy quân ngụy quyền cả. Chúng phải trả nợ cho bố mẹ chúng chứ. Con em chúng mình ngày nay đều là kỹ sư bác sĩ cả chứ có đứa nào đi làm công nhân đâu”.

    Bởi Biên tập viên
    09/12/2018
    0 phản hồi

    Lúc ấy tôi đang phấn khích. Tôi buộc miệng nói một câu mà sau này tôi thấy là ngu không thể tả được: "Cô Ba nhìn xem, cả thành phố này từ nay đã thuộc về của chúng ta!". Cô Ba đang ngắm nhìn thành phố quay sang nhìn vào mắt tôi, khẽ lắc đầu nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Không. thành phố này không phải của em. Thành phố này là của những người khác".