triết học

  • Bởi Admin
    26/11/2012
    6 phản hồi
    philosophy1848.jpg

    Đó là điểm khác biệt cốt yếu giữa Triết và đạo giáo: Triết dùng lý trí để tìm hiểu, suy luận, tạo ra những lý thuyết. Đạo giáo dùng trực giác và đức tin, đặt ra những giáo điều.

    Bởi Admin
    12/11/2012
    4 phản hồi
    philosophy.jpg

    Sự khác biệt căn bản nhất là: Triết học tìm kiếm sự giải thích về thế giới, về sự vận động của thế giới, trong khi triết lý, tư tưởng, hệ tư tưởng nhằm tìm kiếm một phương cách để cải biến xã hội theo ý tưởng của mình. Triết học thì khách quan và hoài nghi trong khi triết lý thì chủ quan và tự tin. Triết học thì thoáng mở, còn triết lý thì cứng nhắc. Triết học không tham gia tích cực vào sự vận động của xã hội, còn triết lý, tư tưởng, tham gia tích cực để cải biến xã hội.

    Bởi Admin
    11/11/2012
    67 phản hồi

    Một vị đầy tớ cứ khơi khơi nói trên truyền thông: “cần phải giáo dục nhân dân”. Triết lý nào đang ngự trong đầu ông này? Tự do đối với trí thức như ánh sáng mặt trời đối với thảo mộc. Khi người ta đưa cụm từ “đội ngũ trí thức” vào văn bản… thì triết lý của người sử dụng cái cụm từ này là gì?

    Bởi Admin
    14/10/2012
    3 phản hồi

    Triết học có, từ những ngày sớm nhất của nó, hai đối tượng được tin là có tương hệ chặt chẽ. Một mặt, nó vươn đến một sự hiểu biết lý thuyết về cấu trúc của thế giới, mặt khác, nó cố gắng khám phá và gieo trồng cái cách sống tốt đẹp nhất có thể có được. Từ Heraclitus đến Hegel, hay ngay cả đến Marx, nó không ngừng giữ cả hai mục đích, nó không hoàn toàn là thuần lý thuyết cũng chẳng hoàn toàn thuần thực tiễn, nhưng tìm một lý thuyết về vũ trụ, trên ấy đặt nền một đạo đức thực tiễn.

    Bởi Innova
    27/07/2012
    15 phản hồi

    "Những gì tôi nói ra đây không có ý hạ bệ ông Trịnh Công Sơn, mà chỉ đánh giá lại giá trị thực của sự sùng bái về ông và chia sẻ một góc nhìn khác mà thôi! Trịnh là một tài năng, một triết gia, một thiên tài âm nhạc hay một nhân vật quảng cáo miễn phí cho các hãng thuốc lá???… điều này rốt cuộc cũng không quan trọng lắm. Nhưng thiết nghĩ, những tư tưởng và giai điệu ủy mị kiểu Trịnh có đáng để "thờ” hay không? Sự sùng bái thiếu tư duy của một bộ phận, đôi khi là một áp đặt vô hình cho con em chúng ta, đám trẻ như bị dẫn đường về những gì mà ông Trịnh viết ra là chân lý, là đỉnh cao của âm nhạc Việt Nam?…

    Bởi Admin
    10/03/2012
    0 phản hồi

    Một số học giả có uy tín trong nước đã xem “Trần Đức Thảo là nhà triết học lớn của thế kỷ” (Huy Cận); “Trần Đức Thảo là nhà triết học lỗi lạc của Việt Nam và của thế giới” (Vũ Khiêu); “Việt Nam chỉ có một nhà triết học duy nhất là giáo sư Trần Đức Thảo” (Trần Văn Giàu). Hai nhà nghiên cứu triết học Cù Huy Chử và Cù Huy Song Hà, trong những bài viết công bố gần đây, đã gọi Trần Đức Thảo là nhà sáng lập “chủ nghĩa duy vật biện chứng nhân bản”[3]. Nhà nghiên cứu (ở ngoài nước) Phạm Trọng Luật cũng “chắc chắn rằng ông đã có tầm vóc ít nhất ngang bằng với các triết gia… như György Lukács, Maurice Merleau-Ponty, Lucien Goldmann…”[4]. Theo tôi những lời phán thân thiện này không có cơ sở hiện thực, và chắc chắn không được chứng thực bởi Hồi ký, hơn nữa, có phần không công bằng đối với công lao của bao nhiêu học giả khác trong sự nghiệp khơi nguồn cho tư duy triết học Việt Nam, đặc biệt tại Miền Nam trong giai đoạn 1954-1975[5].

    Bởi Admin
    25/02/2012
    28 phản hồi

    Một nghịch lý đầu tiên cần được đặc biệt chú ý là thứ tự thời gian của hai tác phẩm nổi tiếng nhất của Marx, Tuyên Ngôn Cộng Sản và Tư Bản Luận. Tuyên Ngôn Cộng Sản là tín điều của chủ nghĩa cộng sản; nó khẳng định chủ nghĩa tư bản nhất định sẽ tiêu vong nhưng không nói tại sao. Tư Bản Luận có mục đích chứng minh niềm tin này. Tuy vậy Tuyên Ngôn Cộng Sản lại có trước Tư Bản Luận gần hai mươi năm. Như vậy là kết luận có trước lý luận. Đây là một cung cách mà không một người tỉnh táo nào có thể tự cho phép, chưa nói một nhà tư tưởng. Kết luận khi chưa lý luận chỉ có thể là kết luận theo cảm tính hoặc kết luận một cách gian trá và có mọi triển vọng là sai; lý luận với mục đích biện hộ cho một kết luận đã có sẵn chỉ có thể là ngụy biện. Chỉ riêng một điểm này thôi cũng đủ khiến chủ nghĩa Marx đáng bị bác bỏ.

    Bởi Khách
    12/01/2011
    4 phản hồi

    Còn nếu nhìn vào xã hội của Con người (Nhân) thì cũng thấy các quốc gia phát triển cân bằng nhất, lành mạnh nhất hiện nay đều là các quốc gia tôn trọng (một cách vô tình hay hữu ý) thuyết Âm dương, thuyết Ngũ hành, cho dù quốc gia đó đang ở Đông hay Tây. Trong hệ thống chính trị và đời sống xã hội của các quốc gia Bắc Âu (Thụy Điển, Na Uy, Phần Lan), Bắc Mỹ (Canada, Mỹ) hay các nước Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, qui luật âm dương, tương sinh, tương khắc, chế hóa của thuyết Âm dương, Ngũ hành đều hiển hiện rõ ràng, được yêu mến và tôn trọng nghiêm ngặt. Ở đó có đảng cầm quyền thì lại có đảng đối lập, có báo chí nhà nước thì cũng có báo chí tư nhân, có cánh tả thì lại có cánh hữu, nhà nước có cảnh sát thì dân chúng có quyền biểu tình, v.v.

    Bởi Khách
    23/11/2010
    0 phản hồi

    Nhưng nhìn lại những vụ án tham ô tham nhũng họ là ai? Có phải họ là những người lớn tuổi, họ đã có bằng cao cấp chính trị, tuổi đảng trên 30, thấm nhuần đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh thế nhưng tại sao họ lại bị tha hóa, bệ rạc như thế.

    Bởi Hồ Gươm
    13/05/2010
    7 phản hồi

    Marx vạch ra những cái lạc hậu của CNTB thời đó, Marx tìm ra công thức C+V+m. Tuy nhiên, khi chúng ta đặt Marx vào thời điểm cách đây trên 150 năm thì rõ ràng Marx cũng có cái đúng của ông ấy. Với những gì xấu xa nhất của thời tư bản còn quá sơ khai, còn cướp bóc sức lao động và buôn bán con người như nô lệ thì quả nhiên những gì Marx nghĩ và viết có những cái đúng của nó.

    Bởi Admin
    12/05/2010
    0 phản hồi

    Tôi nhớ, cách đây hơn 30 năm, khi lần đầu tiên tôi thi vấn đáp môn Triết học Marx, đó là những kỷ niệm, suốt đời tôi không bao giờ quên, đó cũng là lý do tại sao gần 30 năm qua tôi vẫn nhớ như in để có cuộc mạn đàm với ông hôm nay. Tôi xin phép kể lại câu chuyện.

    Pages