tranh luận

  • Bởi Hồ Gươm
    02/06/2017
    3 phản hồi

    Bạn sinh viên dọa kiện giảng viên nọ cũng gặp những khó khăn về pháp lý. Hiện tại chưa có văn bản luật nào ở Việt Nam nói rằng cấm hay không cấm giảng viên đại học nói những vấn đề bên ngoài bài học trong giờ học. Cũng chưa có văn bản luật nào bảo rằng cấm hay không cấm sinh viên dùng máy ảnh và máy ghi âm thu lại bài giảng của giáo viên ngay trong giảng đường. Tuy nhiên, ở trường đại học Bách Khoa nói riêng và nhiều trường trên toàn quốc nói chung, đã có tiền lệ phe bảo thủ trong nhà trường triệu tập họp hội đồng để nhắc nhở/kỷ luật những giảng viên bất đồng chính kiến.

    Bởi Admin
    02/06/2016
    5 phản hồi

    Nếu muốn đạt được mục đích là: Qua một tranh luận thẳng thắn, đa chiều, khẳng định sự cần thiết của ý thức trách nhiệm xã hội - thì lẽ ra phải có một nội dung và cách triển khai nội dung phù hợp, là: Không mặc định trước chuyện ai đó đã sai và ai đó đã đúng ngay từ khi chương trình mới bắt đầu. Nếu thế thì việc tranh luận thực chất không có đất để sống.

    Bởi Mắt Bão
    19/09/2014
    6 phản hồi

    Đó là năm người đàn ông: một nhà trí thức, một doanh nhân, một cán bộ tuyên huấn, một tướng về hưu và một blogger. Họ đang nói chuyện “thời sự” trong một bữa nhậu. Nhưng vì họ tranh luận về đề tài “Việt Nam đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu?”, một đề tài lớn, nên chúng ta có thể nói là họ đang bàn “quốc sự”.

    Bởi Khách
    13/09/2014
    29 phản hồi

    Trên FB, tôi đã bắt gặp những người trẻ có nhận thức rất cao nhưng chỗ của họ vẫn chỉ quanh quẩn với những comment, những cái like vô hại. Trí tuệ dân tộc đang bị kìm hãm một cách vô lý. Cái hèn,cái nhục vẫn ngự trị như những điều tất nhiên. Bởi lẽ "thế lực thù địch" vẫn ngang nhiên tồn tại, bộ máy công an vẫn sáng tạo ra cái gọi là "tội phạm tư tưởng", một loại tội phạm ghi dấu sự sơ khai, non kém, ấu trĩ của một thể chế chính trị đi ngược lại sự vận động tiến hóa của loài người.

    Bởi Admin
    28/08/2014
    8 phản hồi

    Chuyện cha mẹ Mỹ lắng nghe, tôn trọng con từ tuổi lên ba đã không còn xa lạ. Cha mẹ Mỹ không bỏ lỏng các yêu cầu đạo đức căn bản đối với con, nhưng vẫn dành thời gian đối thoại với con như những người bạn. Họ vẫn chiều con nhưng có giới hạn. Họ dùng lý trí để bàn bạc với con cái, tìm cái hay thay cái dở hay phi lý. Và điều quan trọng là họ ít khi phán xét các hành động của con trẻ theo kiểu “kết án”. Điều này khuyến khích các bạn trẻ Mỹ bày tỏ quan điểm, cá tính của riêng mình.

    Bởi Admin
    11/06/2014
    3 phản hồi

    Một tranh luận rất thú vị trên EurasiaReview.com về vụ giàn khoan HD-981. Một bên là Sam Bateman, cựu thiếu tướng hải quân của Úc, và nay là Senior Fellow (chức danh cũ của tôi) thuộc Trường Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore). Bên kia là chuyên gia IT Dương Danh Huy và Nhà hoá học Phạm Quang Tuấn thuộc Đại học New South Wales. Cả hai người là bạn tôi. Tôi tóm lược tranh luận dưới đây để các bạn theo dõi và học theo.

    Bởi Mắt Bão
    12/04/2014
    3 phản hồi

    Tranh biện không phải là một công cụ toàn năng, cũng giống như mọi công cụ khác, hiệu quả của nó phụ thuộc vào cách của người sử dụng. Nhưng nếu được dùng đúng cách, tranh biện là một công cụ cực kỳ hiệu quả trong việc giảm thiểu thực trạng “thầy đọc trò chép”; là gia vị tuyệt hảo cho những bộ môn vốn bị coi là nhàm chán, thiếu hiệu quả như lịch sử hay văn học; là kẻ thù của định kiến “thầy nói gì cũng đúng, sách viết chẳng bao giờ sai”. Trong tranh biện, người ta nói lên quan điểm của mình, bảo vệ quan điểm của mình, thách thức chính những định kiến của bản thân chứ không phải lặp lại những gì người khác bảo.

    Mong sao, sẽ có càng nhiều người tìm hiểu sâu hơn về lĩnh vực đầy thú vị này.

    Bởi Admin
    27/03/2014
    0 phản hồi

    Ném đá vào các anh thợ may như thế, bọn mày không biết thương xót à? Họ phải quần quật may vá để kiếm tiền nuôi con họ đấy. Mà con họ còn bé tí cơ đấy. Lương tâm chúng mày để ở đâu? Trái tim chúng mày để đâu mà không biết thương xót họ? Mà bọn này thì làm gì có lương tâm với trái tim nhỉ!

    Bởi Admin
    28/12/2013
    12 phản hồi

    Cứ hễ ai nói gì không hay về Việt Nam, là ở đó có những quần thể cư dân mạng bước vào thể hiện hổ báo. Bất kể đúng sai, bất kể các khía cạnh của vấn đề, phải cãi nhau trước đã. Như mấy hình ảnh về biển báo trước các cửa hàng ở nước ngoài với những dòng chữ Việt rõ to về việc không vứt rác, không khạc nhổ… chưa gì mà các bạn trẻ đã ùn ùn kéo tới “ném đá”, chửi rủa.

    Bởi Admin
    18/11/2013
    10 phản hồi

    Khi được hỏi phải chăng đây chính là lý cớ mà có tờ báo trong nước, như tờ Quân đội Nhân dân, dựa vào đó để coi 'kiến nghị 72' là một dạng mưu đồ 'diễn biến hòa bình' chống phá chế độ và nhà nước cộng sản, ông Nguyễn Quang A nói: "Tôi thách báo Quân đội Nhân dân tranh luận với chúng tôi. Còn vu cáo chúng tôi thì cái chuyện đó là chuyện thường nhật của báo Nhân dân và báo Quân đội (Nhân dân), không có gì là lạ cả."

    Bởi Mắt Bão
    18/09/2013
    4 phản hồi

    Người Việt mình có câu "Bàn tay có ngón dài ngón ngắn" dùng để biện minh hay lý giải sự khác biệt của sự vật, sự việc hay con người. Câu nói đơn giản ấy nếu nhìn nhận dưới góc độ học thuật thì có thể được coi là một câu giải thích ngắn, gọn và dễ hiểu về một vấn đề hết tưởng chừng sức bình thường nhưng vô cùng nhạy cảm ở Việt nam. Đó là sự đa nguyên.

    Bởi Admin
    10/09/2013
    7 phản hồi

    Tôi cũng chẳng cảm thấy đau lòng, chẳng cảm thấy bất lực, và cũng không còn đủ bao đồng mà cảm thấy xấu hổ. Những gì đang xảy ra với giáo dục này, học sinh này, theo quan điểm của tôi, là hậu quả tất yếu của một nguyên nhân sâu xa khác mà tôi không tiện nói ở đây. Tôi có muốn can thiệp cũng chẳng thể nào làm được. Nhưng vì không muốn có thêm một nỗi bất hạnh nào đến với một cụ bà Hoa Kỳ khác nữa, tôi chỉ có một khát khao rằng, các trường học ở Việt Nam nên đầu tư nhiều hơn nữa cho môn Đạo đức, môn Sinh học và môn Ngoại ngữ.

    Bởi Admin
    10/09/2013
    21 phản hồi
    thac-ban-gioc.jpg

    Đó là một thực tế lịch sử đã xảy ra. Có thể những tài liệu tuyên truyền như vậy là cần thiết, phù hợp trong thời điểm đó khi quan hệ hai bên căng thẳng, xung đột. Nhưng sau khi đã bình thường hóa quan hệ với chủ trương của 2 bên là “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai” thì nó không còn phù hợp nữa.

    Bởi Khách
    27/08/2013
    3 phản hồi

    Vâng, cá nhân tôi cho rằng Việt Nam cần một quá trình diễn biến hòa bình do chính người Việt Nam tạo ra. Để làm được như vậy, các thành phần của xã hội Việt Nam phải có khả năng nói chuyện và trao đổi một cách thẳng thắn, trên tinh thần cởi mở và tôn trọng lẫn nhau. Muốn có một xã hội dân chủ hơn thì tốt hơn hết là nên rũ bỏnhững hận thù và ràng buộc chính trị. Toàn dân nên tham gia vào các cuộc tranh luận chính trị một cách ôn hòa và văn minh như ở Hàn Quốc hay Đài Loan. Nhiều bạn phản bác rằng đó là điều không thể vì sự khác biệt về văn hóa. Ồ không, vấn đề không phải là văn hóa. Đó chỉ là lời ngụy biện cho sự thiếu hiểu biết về chính trị của các bạn thôi.

    Bởi Admin
    23/08/2013
    3 phản hồi

    Công dân nào, chế độ ấy... ngu thì chết chứ bệnh tật gì...

    Bởi Admin
    22/08/2013
    4 phản hồi

    Trong các mailing list của người Việt, việc tranh cãi thường bị phe quản trị diệt luôn khi nó vừa xuất hiện với lý do làm mất đoàn kết. Tranh cãi tất nhiên có nhiều loại. Có những thứ thật sự là vô ích, nhưng phần lớn đều để tìm ra một câu trả lời đúng. Nếu chỉ vì đoàn kết mà không chịu tìm ra câu trả lời đúng thì dắt tay nhau trong bóng tối phỏng có lợi ích gì? Đây chính là lý do mà phương pháp học theo kiểu thảo luận lớp chưa có được chỗ đứng trong học đường cả ở Việt Nam cả ở Trung Quốc.

    Bởi Admin
    03/06/2013
    2 phản hồi

    Giám đốc NASA, ông Charles Bolden, trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng 12 vừa qua đã chia sẻ: “Giới trẻ, đặc biệt là các nhà khoa học trẻ cần tìm hiểu thật nhiều thông tin, lắng nghe cặn kẽ từ nhiều nguồn để có đủ kiến thức khoa học xã hội. Từ đó mới dần dần hình thành cho bản thân một tư duy phản biện chắc chắn, phản biện một cách logic trước mọi vấn đề”.

    Bởi Admin
    26/03/2013
    0 phản hồi
    image003.jpg

    Tôi ủng hộ sự lên tiếng này của tác giả, chúng ta cần phải được tranh luận chứ không thể chỉ đọc những tin như: “những chuyện kinh ngạc về vùng kín của nàng” hay “tình một đêm của gã đẹp trai showbiz Việt”,… Nếu không cho người dân tranh luận, chỉ cho dân đọc những tin như: sex, hiếp, chân dài,… là một chính sách ngu dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vạch mặt thủ đoạn thâm độc của thực dân Pháp khi thực hiện chính sách ngu dân là làm cho dân ta mê muội trong thuốc phiện. Ngày nay dân có độc lập, nước có chủ quyền, tại sao lại rút bài báo, tại sao lại thực hiện chính sách ngu dân?

    Bởi Hồ Gươm
    10/03/2013
    16 phản hồi

    Thật ra, đọc những phản biện của các chuyên gia trên báo chí, có thể phát hiện rất nhiều ngụy biện, nhưng những ngụy biện trên là phổ biến nhất. Nguỵ biện là một biểu hiện, một hệ quả của lười biếng suy nghĩ. Vì lười biếng suy nghĩ nên người ta sẵn sàng tuôn ra những câu chữ, những ý tưởng mặc định đã có sẵn trong đầu. Những ý tưởng mặc định đó có thể đã được cấy vào não trạng quá lâu, nên khi thốt ra, nó trở thành một quán tính. Phát biểu theo quán tính không có đóng góp gì cho một cuộc tranh luận có chất lượng và có văn hoá. Để công bằng trong tranh luận, những người tham gia phải có quyền lên tiếng trong một diễn đàn, và quan trọng hơn là phải biết dùng lí luận và logic để thảo luận, chứ không thể cứ gán ghép cho đối phương những từ ngữ mặc định mang tính nguỵ biện. Nếu lí lẽ đúng và có chân lí thì cứ bình tỉnh phát biểu và trình bày lí lẽ của mình, chứ không nên chụp mũ người khác. Có lẽ các chuyên gia đang phản bác Nhóm 72 nên ghi nhớ lời của tổng giám mục Desmond Tutu: đừng lên giọng, hãy trau dồi lí lẽ (Don't raise your voice, improve your argument).

    Bởi Innova
    27/12/2012
    0 phản hồi

    Sự kiện GS Đặng Hùng Võ đối thoại với người dân Văn Giang không dừng lại ở cuộc đối thoại mà đây là việc thể hiện trách nhiệm của người từng giữ chức vụ quản lý nhà nước với đối tượng được quản lý. Tuy nhiên, dường như sự việc không thể đi đến hồi kết vì nhiều lý do trong đó có lý do GS Đặng Hùng Võ đã nghỉ hưu không còn chức năng giải quyết vụ việc trên cương vị quản lý Nhà nước. Báo VietNamNet xin đăng tải một số trao đổi để bạn đọc tham khảo.

    Bởi Admin
    09/02/2012
    0 phản hồi

    Có người ngày xưa bảo: Trong khi Tố Hữu kiên cường đấu tranh chống thực dân can đảm vào tù, bọn Xuân Diệu Huy Cận mơ theo trăng vơ vẩn cùng mây làm thơ lãng mạn ru ngủ quần chúng thực tế là tiếp tay cho thực dân. Đúng là thơ lãng mạn bạc nhược phản động. Có người ngày nay bảo: Trong khi Hoàng Sa bị chiếm, dân nghèo mất đất, tham nhũng hoành hành, có bọn nhạc sĩ đi viết tình ca, bọn toán sĩ đi làm toán, bọn thiên văn sĩ đi soi trăng sao, thậm chí có bọn có học hành đi bình luận bóng đá (hehe, bắt quả tang Dương Thụ!), chẳng giúp ích gì cho tổ quốc cho dân nghèo cho tiến bộ xã hội, bọn sĩ dởm ấy thực là đồ bỏ.

    Bởi Admin
    07/02/2012
    3 phản hồi

    Người đi nhiều nơi, đoạt giải lớn trên thế giới như Ngô Bảo Châu, lẽ dĩ nhiên sẽ càng đau buồn khi nhìn về cố hương, khi nhắc tới hai tiếng Việt Nam trên trường quốc tế, khi đọc nhiều, nghe nhiều, biết nhiều... Nếu không như vậy thì giải Fields còn có ý nghĩa gì?, ít nhất là đối với người dân Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam, trong khi Ngô Bảo Châu cũng đang sử dụng nhà từ tiền thuế của dân, sử dụng một đống tiền xây dựng viện toán trong khi ba bệnh nhân Việt Nam đang phải nằm chung một giường. Há chẳng kệch cỡm lắm sao?

    Bởi Hồ Gươm
    29/01/2012
    12 phản hồi

    Họ chỉ giỏi về cái họ được học để trở thành giỏi mà thôi! Riêng với mình, họ vẫn là "những chú bé thần đồng cực kỳ ngây thơ và..ngốc nghếch!” đến hết đời! Giận họ và chụp cho họ những cái mũ “con cừu”, hoặc “phản biện trung thành”…rồi giảng giải cho họ về trách nhiệm của người trí thức phải thế nào…v v..là điều quá không cần thiết.

    Bởi Admin
    12/11/2011
    3 phản hồi

    Phần lớn những người Việt Nam hiện đại viết sử Việt Nam không ý thức được rằng họ viết và tư duy trong không gian của một ý thức hệ dân tộc (national ideology). Cái ý thức hệ dân tộc chi phối sinh hoạt học thuật và tư tưởng của trí thức Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua là một thứ ý thức hệ dân tộc thống nhất. Ý thức hệ này cho rằng có một “dân tộc Việt” nào đó, nhất quán, đã tồn tại từ xưa, bắt nguồn đâu đó từ Hùng Vương hay xa hơn nữa từ Lộc Tục, tùy theo bạn nói chuyện với ai. Nó mang nặng màu sắc dân tộc lớn, một sản phẩm của văn hóa Hán, cho rằng nó có sứ mệnh chinh phục những “dân tộc” nhỏ hơn. Ngay cả khi nó nhìn nhận sự đóng góp về văn hóa của các “dân tộc” nhỏ vào sự tồn tại của chính nó thì nó cũng ngạo mạn cho rằng đó là định mệnh của lịch sử. Trong tiến trình hình thành nhà nước tập quyền của nó, nó đẩy các “dân tộc” nhỏ đến bờ vực của diệt vong.

    Bởi Khách
    31/10/2011
    1 phản hồi
    clintonchina.jpg

    Bài viết này gồm của 4 nhà quan sát Chính Sách Ngoại Giao hàng đầu của Mỹ được Foreign Policy mời tham luận bài viết "Thế Kỷ Thái Bình Dương" của Bà Hillary Clinton. Mỗi bài viết có những nhận xét thật táo bạo, chính xác và hợp lý, hy vọng là Mỹ sẽ thực hiện bằng hành động thực tế sáng suốt để kiềm chế sự hung hãn của bọn bá chủ bành trướng Bắc Kinh. Xin tạm dịch và chia xẻ với bạn đọc Dân Luận.

    Pages