Trần Đức Thảo

  • Bởi Admin
    19/08/2015
    7 phản hồi

    “Về con người của Trần Đức Thảo, ông Phạm Văn Đồng luôn luôn nói với tôi: “Đó là một tài năng và là một người bị oan khuất”. Và tôi nhận ra thêm một điều cực kỳ đáng trân trọng ở con người ấy: Mọi nỗi oan khuất mà ông phải gánh chịu suốt cuộc đời không hề để lại trong ông dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhất của sự cừu hận. Con người ông trong sáng đến mức ngây thơ… Tôi mong tất cả những tác phẩm của ông được xuất bản và để mọi người hình dung được tư tưởng, con người của ông, và tự hào về một đại trí thức của Việt Nam”

    Bởi Admin
    26/06/2015
    0 phản hồi

    Một con người thuộc thế hệ vàng như vậy, vì sao bị loại ra khỏi một đất nước đang có tham vọng trở thành hùng cường, sánh với năm châu, như ông Hồ Chí Minh đã từng tham vọng?

    Bởi Admin
    25/06/2015
    2 phản hồi

    Học thuyết đấu tranh giai cấp của Marx nhằm xóa bỏ giai cấp bóc lột, xây dựng một xã hội không có giai cấp đưa tới vòng luẩn quẩn, nảy sinh ra một giai cấp bóc lột mới là giai cấp tư bản đỏ và một Đảng cộng sản độc quyền toàn trị mà không có một cơ chế nào, không một điều luật nào giám sát nó. Vì thế trên con đường đấu tranh giai cấp để đi tới tương lai và hạnh phúc, cả dân tộc ta cứ đi mãi mà không bao giờ tới đích.

    Bởi Admin
    13/10/2014
    11 phản hồi

    Lời dẫn: Sau vụ Nhân văn Giai Phẩm, GS Trần Đức Thảo bị quản chế tại gia ở Hà Nội. Ông không được dạy học, không được phép nghiên cứu gì cả. Ông li dị vợ (hay vợ li dị ông?), cuộc sống rất khó khăn, suốt ngày lẩm bẩm chuyện đâu đâu.

    Bởi Admin
    08/07/2014
    10 phản hồi

    Có một ngành quen dùng dối trá như một phương pháp hành động chính quy, đó là ngành công an, Với những cán bộ chìm và nổi dày đặc trong xã hội, miệng thì nói công an là bạn dân, là bảo vệ dân, nhưng thực tế công an là ngành đã quản thúc, quản chế dân bằng phương pháp khủng bố tinh thần, đe dọa tính mạng, đe dọa tài sán. Công an đáng lẽ là lực lượng giữ gìn, bảo vệ trật tự, kỷ cương cho xã hội, mà lại luôn tận dụng dối trá thủ đoạn để áp đảo, thống trị xã hội như thế thì làm sao duy trì được tính lương thiện trong dân, làm sao giữ được trật tự kỷ cương, được luân thường đạo lý cho xã hội?

    Bởi Admin
    03/07/2014
    97 phản hồi

    “Đáng chú ý là từ khi tự đổi tên là Tất Thành(1911) (với khát vọng khiêm tốn là sẽ là kẻ thành đạt…) rồi cho đến sau này bỏ hẳn họ Nguyễn, lấy lại họ gốc là họ Hồ, và chọn cái tên cực kỳ kiêu sa, coi mình là bậc CHÍ MINH (1945)… Nói chung tên giả thường là rất tiêu biểu tâm thức như thế đã phản ánh chân thực những bước chuyển biến trong đầu óc của ‘ông Cụ’. Mỗi lần thay tên đổi họ là một bước có ý nghĩa trong hành trình vươn lên, đi tới để trở thành lãnh tụ. Đây là quá trình diễn biến của sự hình thành một cuồng vọng. Phải phân tích cặn kẽ từng cái biệt danh ấy như là một dấu hiệu tâm lý chính trị, từ lúc chi mong có cơ hội thành đạt, cho tới lúc quyết tâm, bằng mọi giá, mọi cách để đạt tới tột đỉnh của quyền lực như là một ông vua (Vương), là một người yêu nước chân chính (‘Ái Quốc’), là một lãnh tụ thông minh bậc nhất trong thiên hạ (CHÍ MINH)! Một nhà túc nho, một người trí thức có đầu óc tỉnh táo, có liêm sỷ, một bộ não minh triết không bao giờ tự ý xưng mình là ‘Vương’, là ‘Ái Quốc’, là ‘CHÍ MINH’ như thế…”.

    Bởi Admin
    26/06/2014
    9 phản hồi

    Theo như các bài điểm sách thì ông TĐT còn có những nhận xét động trời khác, nhưng có lẽ không nên viết ra ở đây. Các bài điểm sách này được viết theo một văn phong mà người đọc có cảm giác không phân biệt được câu nào là của ông TĐT, câu nào là của tác giả, và câu nào là tác giả suy luận. Cái vấn nạn của nhiều người viết báo là họ quên phân biệt fact và opinion. Nhưng có lẽ cuốn sách này cùng với cuốn của Gs Nguyễn Mạnh Tường sẽ cung cấp cho những người không sống trong xã hội ngoài Bắc thời trước có thêm những thông tin có ích về cuộc sống và đau khổ của những người trí thức chân chính.

    Bởi Admin
    17/06/2014
    13 phản hồi

    Lời trối trăng của nhà triết học Trần Ðức Thảo cho biết, “nếu không dám khui ra những sai trái lịch sử của “ông cụ,” không dám đưa ra ánh sáng tội lỗi của Marx thì không bao giờ thoát ra được tình trạng bế tắc chính trị độc hại như hiện nay ở nước ta.” Theo ông, quá khứ cách mạng của Việt Nam đã tích tụ quá nặng đầy những di sản xấu. Quyển sách dày 427 trang là những lời tâm sự sống động của một nhà tư tưởng giúp độc giả hiểu rõ nguồn gốc của thảm kịch đang bao phủ lên thân phận dân tộc, lên đất nước ta. Ông cảnh báo xã hội Việt Nam “đang bị ung thối bởi căn bệnh xảo trá, căn bệnh thủ đoạn của đảng.” Ông bị tống đi ra khỏi quê hương vĩnh viễn với cái vé đi một chiều, bị đuổi khỏi Sài Gòn, buộc phải đi Pháp, không được trở về Hà Nội.

    Bởi Admin
    08/05/2013
    1 phản hồi
    Chủ đề: Lịch sử

    Được nhìn nhận là danh giá nhất trong "những ôm trùm văn hóa sáng danh của đất nước", nhưng số phận của Trần Đức Thảo nghiệt ngã chẳng ai bằng. Ông đã gặp bi kịch suốt cuộc đời làm triết học trong hoàn cảnh phi triết học, hoàn cảnh mà người ta chỉ cần minh họa và phổ biến những luận điểm triết học có sẵn, không cần sự nghiên cứu, khám phá.

    Bởi Admin
    24/03/2013
    2 phản hồi
    525076_228551370621464_184727709_n.jpg

    “Cộng sản nó chôn sống mình hôm nay, mai nó mang huân chương hay giải thưởng đến để… làm lễ truy tặng!”

    Bởi Admin
    31/08/2012
    2 phản hồi

    Tại sao tôi lấy làm buồn cười? Tự cười mình và cười cho cả một hệ thống chính trị: một bên thì chỉ quen chuyện khoa học, một bên thì ngớ ra và cuống lên trước một phản biện bất ngờ, đến nỗi trông gà hóa cuốc. Đôi bên cùng ấu trĩ.

    Bởi Admin
    10/03/2012
    0 phản hồi

    Một số học giả có uy tín trong nước đã xem “Trần Đức Thảo là nhà triết học lớn của thế kỷ” (Huy Cận); “Trần Đức Thảo là nhà triết học lỗi lạc của Việt Nam và của thế giới” (Vũ Khiêu); “Việt Nam chỉ có một nhà triết học duy nhất là giáo sư Trần Đức Thảo” (Trần Văn Giàu). Hai nhà nghiên cứu triết học Cù Huy Chử và Cù Huy Song Hà, trong những bài viết công bố gần đây, đã gọi Trần Đức Thảo là nhà sáng lập “chủ nghĩa duy vật biện chứng nhân bản”[3]. Nhà nghiên cứu (ở ngoài nước) Phạm Trọng Luật cũng “chắc chắn rằng ông đã có tầm vóc ít nhất ngang bằng với các triết gia… như György Lukács, Maurice Merleau-Ponty, Lucien Goldmann…”[4]. Theo tôi những lời phán thân thiện này không có cơ sở hiện thực, và chắc chắn không được chứng thực bởi Hồi ký, hơn nữa, có phần không công bằng đối với công lao của bao nhiêu học giả khác trong sự nghiệp khơi nguồn cho tư duy triết học Việt Nam, đặc biệt tại Miền Nam trong giai đoạn 1954-1975[5].

    Bởi Hồ Gươm
    27/09/2010
    0 phản hồi

    Trần Đức Thảo sinh ngày 26-09-1917 tại xã Song Tháp, huyện Từ Sơn, Bắc Ninh, trong một gia đình viên chức. Năm 1935, sau khi đỗ tú tài vào loại xuất sắc, ông theo học trường Luật tại Hà Nội. Năm 1936, ông sang Pháp và thi đỗ vào Trường Đại học Sư phạm phố d’Ulm. Đây là một trong những trường nổi tiếng của Pháp, chỉ tuyển dụng những người xuất sắc nhất của đất nước. Có thể nói, đó là một thứ “siêu đại học”. Sau non một thế kỷ, giáo sư Ngô Bảo Châu cũng làm luận án tiến sỹ tại trường này.