thờ ơ chính trị

  • Bởi Biên tập viên
    20/07/2017
    0 phản hồi

    Hôm qua khi đi xe Uber đi khám bệnh cùng chị AH. Trên đường về cậu lái xe bắt đầu trò chuyện với tôi. Cậu ta nghe tôi và chị AH nói chuyện với nhau nên tò mò. Cậu ta hỏi lại toàn bộ vụ việc tôi bị đánh ra sao, tôi kể lại.

    Bởi Biên tập viên
    31/07/2016
    5 phản hồi

    Người dân Việt Nam bị ru ngủ trong một thông điệp mơ hồ là hãy chỉ nên lo cho bản thân mình, lâu nay đã trở thành những vùng quần cư ích kỷ và hẹp hòi, nên rồi chỉ biết nẹp mình trong chén cơm và manh áo. Họ quên cả đồng bào, quên cả tổ quốc, quên cả số phận tương lai của mình. Sự xót thương không còn nhưng lại liều lĩnh tội nghiệp như những hành khách theo lệnh ra khơi mà không bao giờ được chu cấp một chiếc phao cứu sinh. Những ngày cá chết, ngư dân tuyệt mạng thì nhiều người Việt nghe chừng đâu đó rất xa xôi. Bùn đỏ tràn miền Thượng thì nghe như bản tin quốc tế thoáng qua với họ. Chỉ đến khi sinh mạng của từng người bắt đầu bị đe dọa thì mới xuất hiện sự hoảng sợ và ý thức. Nhất là đối với từng con người đang chăm chút cho số tiền để dành, cho sự bình yên phi chính trị… chợt bừng tỉnh rằng mọi thứ là vô nghĩa trước một tình cảnh quá hoang tàn.

    Bởi Biên tập viên
    18/03/2016
    0 phản hồi

    Việt Nam hôm nay đã dễ thở hơn những năm 80. Đúng vậy! Đó là nhờ sức ép từ các đòi hỏi chính đáng của nhân dân. Khắp nơi trên đời này, kể cả ở phương tây văn minh, nhà cầm quyền sẽ không bao giờ tự thay đổi đường lối, nếu không bị tác động của những đòi hỏi và sức ép cải cách.