Thanh Tôn

  • Bởi Biên tập viên
    01/11/2014
    0 phản hồi

    Sau 75 mấy người anh ruột của ông đi tập kết từ Hà Nội trở về, mới đầu là đoàn tụ hạnh phúc trong nhà, trong vòng tay yêu thương rộng mở của ông. Sau đó là bất đồng tư tưởng, và bôi mặt đá ông khi phe thắng trận hùa nhau ép buộc ông phải bán căn nhà từ đường và khu đất hương hỏa của dòng họ do một tay ông gìn giữ, bồi đắp để chia chác. Với người Huế như vậy là tội trọng, là hết tình, đau vì mất của một nhưng đau vì mất anh em mười, ông chấp nhận buông bỏ hết cho mấy người anh bất nghĩa vô thần giờ là cộng sản gộc, xuống ghe vượt biên với hai bàn tay trắng.

    Số phận không mỉm cười, con gái lớn bị hải tặc bắt đi, vợ ông sang đến đảo thắt cổ tự vẫn. Sang được Canada ông làm ngày làm đêm, dồn sức nuôi anh Chín và ba đứa em ăn học nên người. Anh Chín học xong cao đẳng đi làm sớm phụ ông.

    Bởi Biên tập viên
    30/10/2014
    45 phản hồi

    Có những thuận lợi, nhưng cũng có không ít khó khăn, hạn chế mà những người bị tống xuất buộc phải ra nước ngoài như anh Điếu Cày đang và sẽ phải giải quyết. Có những vấn đề tự thân anh phải giải quyết, nhưng cũng có nhiều lãnh vực mà các hội đoàn, đồng hương VN có thể hỗ trợ, tiếp sức cho anh... Nhưng có lẽ quan trọng nhất, trong giai đoạn hiện nay, là cần dành cho anh sự tôn trọng đúng mức và một số thời gian cần thiết, đừng "kéo" anh vào những tình huống khó xử, những thị phi bè nhóm... Đừng nóng vội đòi hỏi điều này điều nọ ở anh, muốn anh phải cầm cờ này cờ kia, muốn anh phải nói, phải làm như thế này hay như thế kia, vô tình chỉ tạo áp lực lên anh một cách vội vàng, vô tâm thái quá.

    Xin hãy nhớ cho là anh đã hy sinh mất mát, đã đóng góp quá nhiều rồi!