Phan Vĩnh Trị

  • Bởi Biên tập viên
    01/01/2014
    0 phản hồi

    Nhìn cảnh nhân viên, già trẻ hai hàng lệ nhỏ.
    Tấc đất ngọn rau ơn chúa, tài bồi cho nước nhà ta;
    Bát cơm manh áo ở đời, mắc mớ chi ông cha nó.
    Vì ai khiến công nhân khó nhọc, đội nắng, dầm mưa;
    Vì ai xui nhà xưởng tan tành, xiêu mưa ngã gió.
    Người người ngơ ngác, mong chờ một đấng cứu tinh
    Ai ngờ phận rủi, vận đen, tái cơ cấu thêm bẽ bàng tủi hổ
    Một lũ trẻ con ngơ ngẩn, cũng đòi trục vớt, cứu tàu
    Chia bè kết phái tranh ăn, ai chết kệ thây cha chúng nó.
    Một chút xương tàn còn lại, bầy kền kền rỉa rói tứ tung.
    Một nấm mồ hoang, là bệ phóng để đổi đời, lên chức.
    Kẻ cơ hội vẫy đuôi ngoe nguẩy, chân chủ nào cũng liếm, những mong mưa móc ơn trên.
    Người thất cơ nhịn nhục làm thinh, phận “lưu dụng” còn gì mà nói
    Sống làm chi theo quân tà đạo, chém đồng đội, giết anh em, thấy lại thêm buồn;

    Hỡi ơi! Quyết định sấm rền; lòng dân hoảng sợ.
    Mười bảy năm chìm nổi, chưa ắt còn danh xấu nổi như phao;
    Một trận bão cuốn bay, thân tuy mất tiếng chê vang như mõ.

    Nhớ linh xưa:
    Côi cút làm ăn;
    Toan lo nghèo khó.
    Chưa quen hiện đại, đâu biết cạnh tranh;

    Chỉ biết cấp trên, sống quen bao cấp.
    Canô, tàu kéo, tàu sông, tay vốn quen làm;
    Tàu lớn, máy to, mắt chưa từng ngó.

    Khá thương thay:
    Vốn chẳng phải thương trường dày dạn, theo dòng hiện đại, cạnh tranh;
    Chẳng qua là tàu nhỏ chạy sông, nay một bước lao ra biển lớn.
    Mười tám ban công nghệ, nào đợi tập rèn;