Phạm Tín An Ninh

  • Bởi Biên tập viên
    06/12/2014
    0 phản hồi

    Tháng 7/75, khi mọi người vẫn còn đang ngơ ngác, chưa kịp hoàn hồn trước bao thù hận, mất mát chia lìa, thì ở khu làng biển nghèo Bá Hà, một cậu bé 15 tuổi lại ngỡ ngàng trước một tin vui - có mẹ. Khi bà ngoại dắt Hưng vào nhà và chỉ một người đàn bà xa lạ, bảo đó là mẹ mình. Hưng bất ngờ đến sững sờ, cứ ngỡ như bà mẹ này vừa mới từ trên trời rơi xuống.

    Bởi Diên Vỹ
    01/06/2014
    2 phản hồi
    chapmans_peak_drive_-_nam_phi.jpg

    Những người đọc truyện của Phạm Tín An Ninh nhận xét ông là người viết văn chương tử tế. Ông được độc giả yêu mến, nhờ những câu chữ trung hậu nhân ái bàng bạc trong khắp các truyện ngắn của ông. Phạm Tín An Ninh không viết để nổi danh hay tìm kiếm lợi lộc.

    Bởi Hồ Gươm
    28/04/2013
    10 phản hồi
    danluan_b062.jpg

    Không ngờ lá thư đầu tiên này cũng là lá thư cuối cùng chúng tôi nhận được từ anh Thà. Anh đã qua đời sau đó không lâu. Nghe cháu Hà kể lại. Khi hấp hối, anh bảo vợ anh mang mấy cái huy chương, anh được cấp trong thời chiến tranh, đào lỗ chôn xuống phía sau nhà. Anh thầm thì: xin hãy chôn chặt hộ tôi cái quá khứ đau thương và lầm lỡ đó lại. Chính nó đã gây biết bao chia lìa, tang tóc, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ?

    Bởi Admin
    25/03/2013
    4 phản hồi

    Anh quản giáo rảo mắt nhìn quanh, rồi hạ giọng tiếp tục: - Trận ấy đơn vị tôi thua nặng. Cả một tiểu đoàn tăng của tôi còn có 2 chiếc. Chiếc T54 của tôi bị bắn cháy. Tôi thoát được ra ngoài, nhưng bị các anh bắt làm tù binh.