Phạm Quang Tuấn

  • Bởi Admin
    28/10/2018
    0 phản hồi

    Nhiều người, viện dẫn Phan Chu Trinh, quan niệm rằng nhu cầu của đất nước hiện nay không phải là cải cách chính trị mà là “khai dân trí”. Họ lấy một trí thức Nhật TK 19 làm gương mẫu: Fukuzawa Yukichi (chữ Hán viết là Phúc Trạch Dụ Cát).

    Bởi Admin
    01/03/2017
    25 phản hồi

    Theo dõi chính trị Mỹ chúng ta dễ thấy là hai phe Dân Chủ và Cộng Hòa càng ngày càng cách xa nhau hơn và ngày nay nhiều người coi nhau như thù địch, dùng những ngôn ngữ rất hằn học (kể cả tổng thống!). Sự phân cực này đã được hãng thăm dò ý kiến Pew Research nghiên cứu và báo cáo vào năm 2014.

    Bởi Admin
    25/05/2016
    2 phản hồi

    Trong nền kinh tế toàn cầu, đầu tư và thương mại chảy vào bất cứ nơi nào có chế độ pháp trị, vì KHÔNG AI MUỐN TRẢ TIỀN HỐI LỘ ĐỂ KHỞi LẬP MỘT DOANH NGHIỆP. Không ai muốn bán được hàng, đi học NẾU HỌ KHÔNG BIẾT HỌ SẼ ĐƯỢC ĐỐI XỬ RA SAO. Trong nền kinh tế dựa trên tri thức, công ăn việc làm sẽ đi đến những nơi mà NGƯỜI DÂN CÓ QUYỀN TỰ DO TỰ SUY NGHĨ VÀ TRAO ĐỔI Ý KIẾN VÀ ĐỔI MỚI.

    Bởi Khách
    24/11/2015
    5 phản hồi

    Việc này cũng tương tự như việc đồng hóa đảng CS với đất nước: quốc kỳ hiện nay gọi là "cờ tổ quốc", nước VN gọi là "tổ quốc XHCN", vạch ra những cái xấu xa của chế đảng CS thì gọi là "chống phá đất nước". Từ đó đến "đảng nói láo tức là dân tộc nói láo" là một bước ngắn!

    Bởi CM
    07/08/2015
    1 phản hồi

    Một nước mà nhà nước không bao giờ dùng tiền để xây tượng đài là một nước dân chủ tuyệt đối, lý tưởng. Ở Mỹ, những tượng đài vĩ đại và nổi tiếng nhất là tượng Thần Tự Do và tượng đài tổng thống Washington ("cha già dân tộc" lãnh đạo chiến tranh giành độc lập của nước Mỹ). Tượng thần Tự Do thì Pháp tặng, còn tượng Washington thì tư nhân khởi sự và đóng góp, bắt đầu xây năm 1848 (49 năm sau khi ông mất). Năm 1877 thì hết tiền mà mới xây được có 1/4, Quốc hội mới quyết định trợ cấp cho xây nốt. Mỹ còn một số tượng đài nữa chủ yếu ở thủ đô Washington như Lincohn Memorial, Jefferson Monument, tượng đài Thế Chiến 2, nhưng ngoài ra, khi đi thăm nước Mỹ ta thấy số tượng đài rất ít. Ở Tây Âu cũng ít có những tượng đài xây thời dân chủ, tuy rằng tượng đài xây thời quân chủ phong kiến thì rất nhiều. Ở những nước được coi là dân chủ nhất như các nước Bắc Âu hay New Zealand hầu như chẳng có tượng đài nào đáng kể.

    Bởi Sapphire
    11/02/2015
    3 phản hồi

    Ở Tây phương, hầu như không bao giờ nghe hăm dọa, vì hăm dọa là một tội rất nặng, có thể ở tù. Ở Việt Nam, việc hăm dọa có vẻ dễ được chấp nhận hơn: cha mẹ hăm dọa con cái, trẻ con hăm dọa lẫn nhau, công an hăm dọa thường dân...

    Bởi Biên tập viên
    12/12/2014
    2 phản hồi

    Thời nay, đất nước là của mọi người chứ không phải của elite nào. Muốn có dân chủ thì mọi người dân kể cả những người bình thường hay nhút nhát cũng cần phải lên tiếng chứ không thể chỉ trông mong vào một thiểu số anh hùng khí tiết, nho sĩ hay samurai không bao giờ "đầu hàng". Vì vậy, khi một người dân bình thường bị cưỡng ép thú tội, chúng ta coi VIỆC thú tội đó và LỜI thú tội đó đều hoàn toàn vô nghĩa, và tập trung sự khinh tởm vào kẻ cưỡng ép họ phải làm như vậy. Đó là phản ứng dĩ nhiên của người văn minh trong thế giới hiện đại.

    Bởi Hồ Gươm
    03/12/2014
    133 phản hồi
    vnch.jpg

    Vậy có thể kết luận, việc cờ vàng ba sọc đỏ (dù là quốc kỳ hay hoàng kỳ) có từ thời nhà Nguyễn hay từ thời Thành Thái có thể coi là một tin vô căn cứ, một sự ngụy tạo, và không hề có lá quốc kỳ đó trước khi Quốc Gia Việt Nam được thiết lập năm 1948. Không nên vì nhân danh đấu tranh cho chính nghĩa mà dùng những ngụy tạo theo kiểu anh hùng Lê Văn Tám để bảo vệ quan điểm của mình. Làm như vậy không những vi phạm đạo đức mà còn không chóng thì chầy sẽ bị "backfire" (tác dụng ngược).

    Bởi Admin
    20/10/2014
    0 phản hồi

    Ở Đại hội IX (2001) Đảng CSVN đã đặt mục tiêu Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại vào năm 2020, có nghĩa là khi đó công nghiệp phải đóng góp hơn 50% vào GDP. Hiện thời tỷ lệ này chưa tới 20% và thậm chí đang xuống dần trong mười năm qua [1]. Dựa vào đà phát triển từ 1975 tới nay, có hy vọng gì là Việt Nam sẽ đạt được mục tiêu đó?

    Bởi Hồ Gươm
    07/10/2014
    31 phản hồi

    Từ một hoàn cảnh hậu chiến vô cùng thảm hại, với nguồn nhân lực không hơn gì Việt nam và trong tình hình thế giới khó khăn hơn, Hàn Quốc đã được lãnh đạo đúng đường và trở thành một nước công nghiệp tân tiến trong vòng 40 năm, dư thừa nội lực để đối phó với Tàu.

    So sánh lịch sử phát triển của Việt Nam và Hàn Quốc, không thể tránh kết luận là ta đã tụt hậu quá xa hoặc đã đi lạc đường. Một nước Việt Nam công nghiệp tân tiến có vẻ như đã trở thành một ảo tưởng không bao giờ thực hiện được. Sự thua kém láng giềng sẽ càng ngày càng trầm trọng và sự lệ thuộc ngoại bang sẽ trở nên tuyệt đối.

    Bởi Mắt Bão
    02/08/2014
    10 phản hồi

    Nhiều người đã đặt câu hỏi: Ông Phạm Quang Nghị thăm Mỹ để làm gì? Có thành công không? Người ta cũng chú ý đến món quà lạ lùng mà ông Nghị "tặng" cho Thượng nghị sĩ John McCain, món quà chỉ có thể coi là một sự hạ nhục [1]: hai tấm ảnh chụp bia kỷ niệm chỗ bắn rơi máy bay của McCain, bia khắc ông McCain đang quỳ gối giơ tay đầu hàng và có dòng chữ "NGÀY 26 10 1967 TẠI HỒ TRÚC BẠCH QUÂN VÀ DÂN THỦ ĐÔ HÀ NỘI BẮT SỐNG TÊN JOHN SNEY MA CAN THIẾU TÁ KHÔNG QUÂN MỸ LÁI CHIẾC MÁY A4 BỊ BẮN RƠI TẠI NHÀ MÁY ĐIỆN YÊN PHÚ. ĐÂY LÀ MỘT TRONG 12 CHIẾC MÁY BAY BỊ BẮN RƠI CÙNG NGÀY".

    Bởi Cát Bụi
    26/07/2014
    76 phản hồi

    Nếu đem xử về chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa ở Tòa Án Quốc Tế mà đứng trên quan điểm Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hoàn toàn là kế tục (continuation, successor) của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và không kế tục quốc gia nào khác, thì có khả năng không nhỏ là Việt Nam thua kiện và mất hẳn chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa.

    Bởi Khách
    11/07/2014
    5 phản hồi

    Trước khi đi vào phân tích cuộc tranh luận có lẽ cần nói thêm về GS Stein Tonnesson, một người Na-uy có quan tâm về VN từ rất sớm trong sự nghiệp học thuật của mình. Quyển sách Vietnam 1946: How the war began của ông xuất bản năm 2009 đã từng được trang web của Đảng Cộng Sản viết bài giới thiệu. Quyển sách này sau đó (2013) đã được nhà xuất bản Sự thật dịch sang tiếng Việt. Một bài review tiếng Việt rất công phu của tác giả Vũ Tường trên Talawas cho thấy Vietnam 1946 được chính quyền VN hoan nghênh vì tác giả cho rằng phần lỗi lớn thuộc về phía Pháp đã gây ra cuộc chiến Việt-Pháp 1946-1954. Tonnesson còn tham gia khá nhiều hội thảo về VN, có một bài viết về Hiến pháp 1946 rất chi tiết. Gần đây nhất ông trả lời phỏng vấn báo Thanh Niên về vụ tranh luận Sam Bateman-Dương Danh Huy/Phạm Quang Tuấn, tỏ ý chê Sam Bateman trong khi khen DDH/PQT. Tóm lại tôi đánh giá đây là một học giả nước ngoài khá thân thiện với VN nếu không muốn nói có quan điểm "bênh" VN trong các nghiên cứu của mình.

    Bởi Hồ Gươm
    15/06/2014
    71 phản hồi

    Tóm lại, những lý lẽ ông Cao Huy Thuần đưa ra để bào chữa cho Phạm Văn Đồng không đóng góp được gì cho cuộc tranh đấu vô cùng gay go để tháo gỡ hậu quả tai hại của công hàm này. Công hàm Phạm Văn Đồng không phải là bản án tử hình, nhưng ít ra nó cũng là một lưỡi gươm Damocles đủ sắc bén để chặt cụt cánh tay pháp lý của Việt Nam, khiến nước này sẽ không bao giờ dám ra tòa để đòi phân xử chủ quyền Hoàng sa-Trường sa dù là chính quyền muốn làm vậy (mà việc này thì chưa chắc, vì còn 16 chữ vàng gì đó). Công hàm PVĐ đã khiến khả năng thua kiện trở thành đáng để ý (non-negligible), mà nếu thua là mất tất cả, kể cả những đảo Trường sa còn đang chiếm hữu, còn nếu thắng thì Tàu hầu như chắc chắn cũng không giao trả đảo nào. Người khôn ngoan không bao giờ đi vào một vụ kiện như vậy (hy vọng là chính phủ hiện thời khôn ngoan hơn chính phủ Phạm Văn Đồng).

    Bởi Admin
    11/06/2014
    3 phản hồi

    Một tranh luận rất thú vị trên EurasiaReview.com về vụ giàn khoan HD-981. Một bên là Sam Bateman, cựu thiếu tướng hải quân của Úc, và nay là Senior Fellow (chức danh cũ của tôi) thuộc Trường Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore). Bên kia là chuyên gia IT Dương Danh Huy và Nhà hoá học Phạm Quang Tuấn thuộc Đại học New South Wales. Cả hai người là bạn tôi. Tôi tóm lược tranh luận dưới đây để các bạn theo dõi và học theo.

    Bởi Hồ Gươm
    27/05/2014
    1 phản hồi

    TS. Bateman có thể có đóng góp tích cực hơn cho hòa bình và hợp tác bằng cách khuyến khích Trung Quốc chịu khó tuân theo các thủ tục giải quyết tranh chấp đã được cụ thể hóa trong UNCLOS.

    Bởi Hồ Gươm
    08/02/2014
    1 phản hồi

    Biên giới Việt-Trung là một chủ đề nhiều người Việt quan tâm nhưng ít người có thời giờ hay phương tiện để xem xét cụ thể những địa điểm gây tranh cãi. Để đáp ứng nhu cầu này cũng như để giúp các nhà nghiên cứu có thêm một phương tiện khảo sát các khu biên giới, chúng tôi đã vẽ biên giới Việt-Trung hiện nay (theo hiệp định biến giới 1999) song song với một phiên bản cũ trên Google Map (GM) và Google Earth (GE). Bạn đọc có thể mở trực tiếp hay tải xuống tài liệu này (dạng kmz) từ địa chỉ mạng:

    Bởi Hồ Gươm
    20/10/2013
    35 phản hồi

    Như vậy, có khả năng cao là mốc 19 trên bản đồ AMS đã được thể hiện chính xác và điều này có nghĩa là sau này mốc đó đã bị dời khoảng hơn 250 m về phía Nam, sang một ngọn đồi khác. Chúng ta nên nhớ là ngọn đồi này đã bị Trung Quốc chiếm một thời gian dài, và ngay cả lúc đàm phán vẫn bị họ chiếm đóng, nên khả năng là họ đã di chuyển cột mốc không phải là nhỏ. Nhà nước Việt Nam cần phải giải thích vì lý do gì họ đã không khẳng định vị trí của mốc 19 như trên bản đồ AMS, một vị trí phù hợp hơn với biên bản cắm mốc, mà lại khẳng định một vị trí vừa không phù hợp với biên bản (vì không nằm trên đỉnh núi) vừa rất thiệt thòi cho Việt Nam.

    Bởi Hồ Gươm
    09/10/2013
    7 phản hồi

    Núi Đất (cao điểm 1509): Tuy trên bản đồ thì chênh lệch giữa cột mốc mới và biên giới trên bản đồ Mỹ là nhỏ so với sai số, nhưng TS Trần Công Trục đã xác nhận rằng trong khu vực này Việt Nam đã nhượng bộ cho Trung Quốc khu vực nghĩa trang quân đội Trung Quốc.

    Bởi Hồ Gươm
    08/10/2013
    3 phản hồi

    Mặc dù có những hạn chế trên, bằng việc chỉ ra những sự chênh lệch lớn giữa cột mốc ngày nay với cột mốc Pháp-Thanh trên bản đồ Mỹ, hay với đường biên giới trên bản đồ đó, 22 bản đồ này có thể trợ giúp việc phát hiện và tìm hiểu về những vùng lãnh thổ có thể đã thay đổi chủ quyền qua Hiệp định 1999 và việc phân giới cắm mốc sau đó. Bằng cách so sánh vị trí các cột mốc với những mốc thiên nhiên (thí dụ như sông suối, đỉnh núi) trong Nghị định thư, chúng ta sẽ có thể giảm bớt sai số để đi tới những kết luận chắc chắn hơn.

    Bởi Hồ Gươm
    07/10/2013
    2 phản hồi

    Một thí dụ khác về sai số là trong khi đoạn sông Quy Sơn ở hạ nguồn thác Bản Giốc là biên giới, thì trên bản đồ của chúng tôi có một sự chênh lệch khoảng 100-150 m giữa các cột mốc mới với dòng sông biên giới trên bản đồ AMS. Điều đáng để ý ở đây là bản đồ Google Maps cũng thể hiện một sự chênh lệch khoảng 100-150 m giữa biên giới và dòng sông biên giới này, và sự chênh lệch đó củng cố quan điểm của chúng tôi rằng bản đồ AMS đã vẽ đoạn sông Quy Sơn này khoảng 100-150 m quá xa về phía tây nam.

    Bởi Diên Vỹ
    01/05/2013
    19 phản hồi

    Vì lý luận lúng túng nên hai vị GS đã đưa ra 1 đề nghị rất phản logic là viết vào hiến pháp rằng “sự lãnh đạo của Đảng là do nhân dân uỷ thác.”. Sự ủy thác của nhân dân chỉ có thể có do lựa chọn, tức là do bầu cử tự do, chứ không thể bằng cách đơn phương đưa nó vào hiến pháp. Làm vậy là bắt buộc chứ không phải ủy thác. Nếu nhân dân đã ủy thác cho một đảng (bằng lá phiếu) thì không cần phải ghi sự lãnh đạo của đảng đó vào hiến pháp vì đó sẽ là chuyện đương nhiên.

    Bởi Hồ Gươm
    31/05/2012
    39 phản hồi

    Vấn đề đặt ra, vừa đứng trên bình diện bang giao quốc tế, vừa nhân danh quyền lợi của quốc gia, dân tộc, Việt Nam cần có quan niệm nào để chính mình không bị thiệt hại và không làm thiệt hại cho quốc gia khác?

    Nếu Việt Nam không mạnh, thì Việt Nam phải khôn ngoan. Tôi đã nói nhiều lần, lựa chọn qui chế đảo của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa là một lựa chọn chiến lược. Tương tự như sự lựa chọn của Phi tại bãi cạn Scarborough hiện nay.

    Bởi Hồ Gươm
    29/05/2012
    10 phản hồi

    Trên thực tế ông còn chưa bao giờ dùng ngòi bút của mình để bênh vực Việt Nam, chống lại ý đồ bành trướng của Trung Quốc trước người ngoại quốc. Suốt mười mấy năm qua, là người sống ở nước ngoài và rành ngoại ngữ, tự hào là mình nghiên cứu về Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, ông chưa bao giờ viết một bức thư nào để phản đối tạp chí khoa học hay bản đồ quốc tế đăng bản đồ đường lưỡi bò hay đăng Hoàng Sa là của Trung Quốc; ông chưa bao giờ tranh luận với các học giả nước ngoài để đả kích lập luận của Trung Quốc, bênh vực Việt Nam; ông chưa bao giờ tham gia tổ chức hội thảo với các học giả nước ngoài; ông chưa bao giờ công khai viết trên một ấn phẩm nước ngoài về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông.

    Bởi Hồ Gươm
    28/05/2012
    12 phản hồi

    Tôi đã không ký tên vào bản tuyên bố này, vì lý do nó không có lợi cho Việt Nam. Tôi viết bài phê bình, hy vọng nhiều người khác sẽ làm như tôi.
    Nó không có lợi cho Việt Nam, vì nếu ủng hộ “quyền chủ quyền” của Phi tại bãi cạn Scarborough, là ủng hộ chủ quyền và “quyền chủ quyền” của Phi tại Scarborough trên tinh thần luật pháp của Phi. Tức theo tinh thần của luật về đường cơ bản SB 2699. Theo đó bãi cạn này có tư cách pháp lý như là một “đảo”. Mọi người nên biết, khi quốc hội Phi thông qua luật Biển 1982 vào năm 1984, nước này có những tuyên bố bảo lưu mà nhiều quốc gia phản đối. Theo đó luật Biển 1982 sẽ chỉ áp dụng nếu nó không làm tổn hại đến quyền lợi của nước Phi. Mà “quyền lợi” nước này thì làm sao định nghĩa? Tức luật SB 2699 có thể sẽ diễn giải một cách bất kỳ, theo cách có lợi nhất, bất chấp những hạn chế của luật Biển 1982.
    Nó không có lợi cho Việt Nam, ngoài những bất tiện đến từ bãi cạn Scarborough, còn những bất tiện liên quan đến bộ luật SB 2699 về các đảo ở Trường Sa. Bản tuyên bố là một “déclaration unilatérale – tuyên bố đơn phương”, với những cam kết đi quá xa thẩm quyền của một nhóm nhỏ. Nó có giá trị ràng buộc về pháp lý (nếu sau này có các tranh chấp liên quan). Nội dung tuyên bố mặc nhiên chấp nhận hiệu lực của đạo luật SB 2699 tại Scarborough, là ám thị chấp nhận hiệu lực bộ luật này lên các đảo Trường Sa (mà phần lớn có tranh chấp chủ quyền với Việt Nam).

    Pages