Nho giáo

  • Bởi Admin
    05/11/2015
    3 phản hồi

    Chủ nghĩa Marx (Marxism) quan niệm rằng cái tất yếu khách quan là cái tất yếu tồn tại độc lập với hoạt động nhận thức hoặc không phụ thuộc vào hoạt động nhận thức. Quan niệm này cho phép người ta có thể biện minh cho mọi tội ác được gây nên bởi chính mình, rằng mọi sự kiện (cũng như mọi tội ác) đều tuân theo cái tất yếu độc lập với hoạt động nhận thức hoặc không phụ thuộc vào hoạt động nhận thức dù hoạt động đó có như thế nào cũng không thể tránh khỏi gây nên tội ác hoặc không thể thay đổi được cái tất yếu khách quan. Vậy Chủ nghĩa Marx cũng là một hệ tư tưởng vong thân hoặc cái hệ tư tưởng làm cho người ta bị nô lệ vào cái tất yếu tồn tại độc lập với hoạt động nhận thức hoặc không phụ thuộc vào hoạt động đó, tức là cái tất yếu mù quáng.

    Bởi Admin
    12/08/2015
    5 phản hồi

    Ở Việt nam hiện nay có khoảng từ 60% đến 70% dân số theo Nho giáo, chưa kể một số đáng kể tín đồ thuộc về các tôn giáo khác tuy tụng niệm kinh bổn theo các tôn giáo khác nhưng vẫn suy nghĩ hoặc hành xử theo Nho giáo như một tập quán lâu đời. Đó chính là lực cản lớn nhất đối với công cuộc dân chủ hóa tại Việt nam. Người ta có thể dễ dàng nhận thấy Chủ nghĩa Marx – Lenin tai ác như thế nào khiến người ta dễ dàng từ bỏ Chủ nghĩa Marx – Lenin nhưng thật khó mà nhận thấy Nho giáo tai ác như thế nào khiến người ta rất khó từ bỏ Nho giáo.

    Bởi Admin
    11/08/2015
    36 phản hồi

    Ở Việt nam hiện nay có khoảng từ 60% đến 70% dân số theo Nho giáo, chưa kể một số đáng kể tín đồ thuộc về các tôn giáo khác tuy tụng niệm kinh bổn theo các tôn giáo khác nhưng vẫn suy nghĩ hoặc hành xử theo Nho giáo như một tập quán lâu đời. Đó chính là lực cản lớn nhất đối với công cuộc dân chủ hóa tại Việt nam. Người ta có thể dễ dàng nhận thấy Chủ nghĩa Marx – Lenin tai ác như thế nào khiến người ta dễ dàng từ bỏ Chủ nghĩa Marx – Lenin nhưng thật khó mà nhận thấy Nho giáo tai ác như thế nào khiến người ta rất khó từ bỏ Nho giáo.

    Bởi Gió Nghịch Mùa
    08/02/2015
    0 phản hồi

    Giáo dục về nhân phẩm là nội dung chiếm một phần nhỏ trong chương trình giáo dục các cấp trong nước hiện nay. Ở các cấp phổ thông, giáo dục nhân phẩm được đưa vào các lớp dạy môn giáo dục công dân, còn ở cấp đại học thì được bổ sung thêm trong các lớp dạy về triết học và ý thức công dân. Cách thức giáo dục tách biệt như vậy quá khô khan, nặng về lý thuyết, thiếu sức sống, và thực tế đã cho thấy nó không giúp cải thiện đáng kể những hiện tượng suy thoái đạo đức xã hội.

    Bởi Cát Bụi
    18/08/2014
    13 phản hồi

    Điều trớ trêu là văn hoá quỳ lạy ấy còn tồn tại đến hôm nay ở nước Trung Hoa cộng sản. Tướng Lưu Á Châu, một nhà bình luận nổi tiếng ở Trung Quốc hiện nay kể rằng, khi ông đi học một lớp chính trị trong quân đội, thấy thầy giảng chướng quá, ông đứng lên thắc mắc. Ông thầy liền nói: Tại sao anh dám cãi lại tôi? Tướng Lưu Á Châu thất vọng, vì thầy đã không dám hỏi: “Vì sao anh lại nói như thế?”, rồi tranh luận để tìm ra chân lý. Thầy chỉ phán: “Vì sao anh dám cãi lại tôi?!”. Thầy luôn đúng. Trò không được cãi.

    Bởi Admin
    30/12/2013
    0 phản hồi

    Từ bài học lịch sử chúng ta phải thấy việc tôn sùng bất cứ một điều duy nhất nào đó sẽ dẫn đến xơ cứng, suy kiệt và thụt lùi. Nó ngăn cản xã hội sáng tạo trong tìm kiếm giải pháp tốt nhất cho vấn đề của mình. Điều này cũng được chia sẻ bởi Albert Einstein khi ông nói “vấn đề không thể được giải quyết bằng lối suy nghĩ cũ, lối suy nghĩ đã tạo ra chính vấn đề đó.”

    Bởi Admin
    07/05/2013
    0 phản hồi

    Vừa qua chúng tôi đã thất vọng qua các Hội nghị BCH Trung ương 4, 5, 6; mới đây, lại thêm thất vọng qua phát biểu khai mạc của ông Tổng bí thư tại Hội nghị BCH Trung ương 7 khi thấy chủ trương vẫn giữ nguyên tinh thần cũ, chỉ có điều chỉnh nhỏ. Tuy vậy chúng tôi vẫn hy vọng vào trí tuệ của đông đảo Ban Chấp hành Trung ương, ở đó có nhiều vị sống gần dân hơn, thực tế hơn; ở đó, vẫn còn nhiều vị có trình độ và có trách nhiệm. Lịch sử mấy chục năm qua đã chứng minh, nếu ở trên thượng tầng có ông Trường Chinh bảo thủ, cứng nhắc, thì ở tỉnh vẫn có ông Kim Ngọc thương dân, dám vượt rào. Và ngày nay vẫn thấp thoáng những Kim Ngọc ở các ông (bà) Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Văn An, Nguyễn Minh Nhị,…

    Bởi Admin
    18/10/2012
    24 phản hồi

    Người ta quên mất rằng, điều quan trọng là cần phải xác định: “nghĩa” là nghĩa như thế nào, nghĩa đối với ai; còn “lợi” là lợi gì, lợi ích cho ai; chứ không phải chỉ nói “nghĩa” và “lợi” chung chung. Và việc đồng hóa “nghĩa” với “thiện”, “lợi” với “ác” như câu nói trên thật không thỏa đáng. Rất nhiều khi, cái “nghĩa” dành cho thiếu số sẽ là họa cho đa số còn lại (ví như: việc vì ơn mưa móc chúng ta từng có được từ Đảng cộng sản làm cho chúng ta không thể lên tiếng chí trích Đảng hoặc chỉ trích không tới nơi chỉ có thể là “nghĩa” với Đảng thiểu số chứ chẳng thể là nghĩa đối với đa số còn lại); và cũng như thế, “lợi”(dù là tư lợi) cũng không bao giờ là đồng nghĩa với “ác” nếu cái lợi ấy đạt được bằng những phương tiện hợp pháp, hợp luân lý.

    Bởi Admin
    02/03/2011
    1 phản hồi

    Nói một cách ngắn gọn, di sản của Khổng tử và Nho giáo là gì? Là giữ nguyên trạng, là mỗi cá nhân hãy lo cái lợi ích cá nhân của mình, còn việc lớn đã có giai cấp cầm quyền, thống trị họ lo cả rồi. Mà họ thì như trời biển, như cha mẹ, thương dân không biết để đâu cho hết, và cũng đầy uy nghi quyền bính có quyền sinh quyền sát đối với ta, tóm lại nếu ta không tận tâm tận lực làm theo họ vì yêu quý họ, thì cũng phải tận tâm tận lực vì sợ họ. Cho nên để tồn tại tốt trong xã hội thì hãy biết sợ kẻ có quyền, và biết tự lo cho mình bằng mọi cách, biết tránh xa những rủi ro, mũ ni che tai, đèn nhà ai nấy rạng, khôn lỏi, đạo đức giả (nói cho đúng sách vở, kẻo lại bị ... phiền hà). Thử hỏi, một di sản văn hóa như vậy thì bao giờ chúng ta sẽ có được một xã hội dân sự với cơ chế tự sửa sai để mà tiến bộ như phương Tây?

    Bởi Khách
    22/02/2011
    2 phản hồi

    Thứ nhất, nếu không phải để đem lại sự giàu có cho bản thân, người thân và đất nước, thì học để làm cái gì? Và sự nghèo đói có ý nghĩa đẹp đẽ gì, mà được tôn vinh như một phẩm chất của nhà nho? Tâm lí này có "đáng quí" không? Có lành mạnh không? Hay nó có triệu chứng bệnh hoạn?

    Bởi Khách
    15/11/2010
    24 phản hồi
    Vietnamese_dragon.gif

    Tóm lại, chừng nào một dân tộc còn nặng não trạng "thiên mệnh", nó sẽ ngoan ngoãn nằm im dưới móng vuốt của ách cai trị độc tài. Vậy thì cái "long thể" Đảng trị mũm mĩm đang làm mưa làm gió, khi cố rặn ra "Người con của rồng", liệu có nghĩ đến điều này không?

    Bởi Admin
    08/11/2010
    0 phản hồi

    Văn hóa Khổng Nho là một hệ thống các giá trị triết học và luân lý xem xét các cá nhân con người trong tổng hòa các mối quan hệ xã hội, chủ trương xây dựng một xã hội ổn định và “đại nhất thống” mang đặc điểm của chủ nghĩa tập thể. Mỗi cá nhân có nghĩa vụ phục tùng xã hội và tất cả những giá trị vinh danh cái toàn thể. Trong nền luân lý ấy, cá nhân không phải là một chủ thể độc lập được tự do định đoạt, tự do ý chí mà chỉ là một cá thể nhỏ bé phụ thuộc và phục vụ cái tập thể “cao quý” hơn; tập thể đó có thể là gia đình, là đẳng cấp hay lớn hơn là quốc gia.

    Bởi Admin
    03/09/2010
    3 phản hồi

    Tôi hiểu vì sao bác kêu oan cho ông Khổng Tử. Trong bài viết, tác giả Lê Anh Tuấn đã nhường phần chứng minh trách nhiệm của Nho giáo cho mấy chương trong cuốn Tổ quốc ăn năn của Nguyễn Gia Kiểng. Bác thậm chí chưa đọc hết bài của ông Tuấn, vậy chắc chắn là chưa đọc chữ nào trong phần chú dẫn rất dài này. Chưa đọc cáo trạng của Nho giáo mà đã nhận xét thì thấy nó oan ức là chuyện tự nhiên. Bác nên đọc đi, không thể phê phán ông Tuấn là vu oan đạo Nho nếu bác chưa phản bác được những ý kiến của ông Kiểng.

    Bởi Admin
    29/08/2010
    7 phản hồi
    danchu_nhanquyen.jpg

    Tôi tin rằng nền đạo đức Việt Nam trong tương lai sẽ rất khác. Tinh thần dân chủ trong chính trị sẽ khiến mọi người Việt đều hiểu rằng mình có quyền đòi hỏi phúc lợi và niềm tự hào từ đất nước. Cũng như thế, khi thâm nhập vào đời sống gia đình, tinh thần dân chủ sẽ chuyển cách hành xử kiểu mẫu giữa các thế hệ từ tôn trọng một chiều sang tôn trọng lẫn nhau. Và đạo đức Việt Nam sẽ không còn là công cụ để duy trì những đẳng cấp cũ kĩ.

    Bởi Admin
    09/08/2010
    0 phản hồi

    Các học phái này về phương diện tư tưởng nhiều khi đấu tranh, phê phán nhau kịch liệt, nhưng nhờ nhờ vậy mà học thuật và xã hội mới tiến bộ. Nho giáo Nhật Bản có thể nói theo rất sát, gần như cập nhật thường xuyên tình hình Nho giáo Trung Quốc.

    Bởi mình ên
    08/08/2010
    0 phản hồi

    Thứ hai, xã hội Nhật thời Tokugawa là một xã hội đóng, cô lập với thế giới, cả Sorai lẫn Norinaga đều không biết mô hình nào khác mô hình phong kiến, cả hai đều không có ý đả phá chế độ phong kiến, cả hai đều phò tá các tướng quân. Vậy mà, trong xã hội đóng ấy, tư tưởng vẫn có thể mở, hai trường phái chính mà hai ông là thủ lãnh vẫn thu hút đông đảo trí thức Chính nhờ tư tưởng đã đi trước thời đại như vậy tự bên trong, không cần có bên ngoài tác động, mà vua Minh Trị mới dám quả quyết khi mở nước Nhật ra cho thế giới bên ngoài: duy tân là giữ hồn Nhật, chỉ mượn phương Tây về kỹ thuật mà thôi. Họ biết đâu là hồn của họ khi mở cửa. Xã hội ta ngày nay, ngược lại, là một xã hội mở, mở loạn xà ngầu, thế mà tư tưởng thì đóng, sinh hoạt trí thức rách rưới, bần hàn. Ai có chút suy nghĩ đều không thể tự đặt câu hỏi: tình trạng ấy có bình thường không?

    Bởi Khách
    05/03/2010
    0 phản hồi

    Ở nước ta đại đa số mọi người nhân ra rằng: Khi đi làm được khoảng mười năm họ mới nhận ra mình không còn tâm huyết như ban đầu nữa, bắt đầu cảm thấy chán nản, cuộc sống bắt đầu khó khăn, lúc đó mới nhân thức được rằng công việc không hề đơn giản, không như những gì họ tưởng thời là sinh viên, khi mới ra trường xin việc với biết bao mơ ước, hoài bão.

    Bởi Admin
    05/03/2010
    1 phản hồi

    Đâu đó người ta đặt câu hỏi, đạo đức xã hội xuống cấp do dâu? Do kẻ bề trên thiếu đạo đức, thiếu đạo đức họ sẽ làm những chuyện phi lí mà không bị trừng trị, dân chúng bất mãn noi theo. Sự trừng trị trong dân chúng cũng không công bằng, mọi thứ được sắp đặt theo tiền bạc và mối quan hệ kiểu “con ông cháu cha”, thật giả đảo lộn. Dân chúng bắt đầu “điên tiết” tìm cách phỉ nhổ vào xã hội, mọi hành vi của bề trên đều bị chế giễu, bỡn cợt; các hành động trái luân lý dễ làm quần chúng phẩn nộ, họ hả hê khi các quan lại thiếu đạo đức bị trừng trị. Điều đó bắt đầu đặt dấu chấm hết cho trật tự xã hội cũ, vấn đề còn lại là thời gian.

    Bởi Khách
    15/01/2010
    2 phản hồi

    Dân chủ với ý nghĩa “quyền lực của nhân dân” ở thành Athena hay “dân vi quí” thời Chiến quốc nói chung là một. Nó là sản phẩm của văn minh đô thị, kinh tế thương nghiệp. Người phương Tây không giữ bản quyền dân chủ, sự rao giảng đây đó chẳng qua chỉ là thói huênh hoang ngã tâm, tự cao tự đại hoặc chứa đựng một âm mưu mà thôi. Nước Mỹ đã không thành công ở Iraq hay Afghanistan là điều dễ hiểu.

    Bởi tqvn2004
    23/04/2009
    0 phản hồi

    Nhìn chung thế giới hôm nay, những xã hội nơi con người có đời sống cao, tương đối hạnh phúc là những nơi có nhiều “hạng ngưòi ngu dại”, không" thức thời" ở ẩn hay a dua, mà họ xả thân lên tiếng cho lẽ phải, công lý và nhân phẩm, với cái giá bị trù ếm, phiền phức của an ninh chế độ săn đuổi. Mà thật ra giá trị con ngưòi được xác định ở mức độ rộng rãi như hôm nay là do công sức, xương máu của những con ngưòi “ngu dại” này liên tục cả mấy ngàn năm.

    Bởi tqvn2004
    07/04/2009
    13 phản hồi

    Theo thiển ý của kẻ hậu sinh này thì cụ Khổng nên cám ơn Chính phủ Việt Nam vì đã có công vinh danh, truyền bá tư tưởng, học thuyết của cụ ở bên ngoài đất nước cụ, có công "giúp đỡ" Tổ quốc Trung Quốc của cụ chứng tỏ "quyền lực “mềm” của mình với thế giới".

    Bởi tqvn2004
    16/03/2009
    6 phản hồi

    Hoặc như, việc học hành thi cử ở Việt Nam hoàn toàn là nhằm mục đích thực dụng: Thi đỗ là để làm quan. Người ta học rất chăm chỉ không phải vì yêu học vấn, mà chỉ nhằm thi đỗ. Bởi vậy, khi học họ chỉ cần học cái thi cử cần. Dạy cũng chỉ dạy cái cần cho thi cử. Người ta chỉ học những sách tóm tắt gọi là đại cương hoặc toát yếu, chứ chưa bao giờ đọc chính văn hoặc toàn văn; người ta học thi theo các "bộ đề" thi (cũng được soạn thành sách) theo nội dung tối thiểu là "thi thiên, phú bách, văn sách năm mươi". Bởi vậy, người học trò Nho giáo nhớ nhiều nghĩ ít, không có sáng kiến, không có óc sáng tạo.