Nguyễn Trung Tôn

  • Bởi Admin
    23/10/2018
    0 phản hồi

    Theo thông tin từ bà Nguyễn Thị Lành, vợ Mục sư Nguyễn Trung Tôn cho biết, hôm nay 22/10, Mục Sư Tôn gọi điện thoại về nói rằng thương tật ở chân do an ninh tra tấn ông hồi tháng 02/2017 tái phát khiến khớp gối của ông luôn bị đau nhức dữ dội, ông không thể di chuyển bình thường mà phải lết đi từng bước.

    Bởi Admin
    13/07/2018
    0 phản hồi

    Tù nhân chính trị, Mục Sư Nguyễn Trung Tôn, chủ tịch Hội Anh Em Dân Chủ bị chuyển đến trại giam Gia Trung như một thủ đoạn để cách ly sự thăm gặp của gia đình.

    Bởi Admin
    06/06/2018
    0 phản hồi

    Vắng mặt tất cả các giám định viên của Bộ Thông tin và Truyền thông được Tòa án triệu tập hợp lệ (Bộ TTTT có Công văn số 1718 đề ngày 31/5/2018 gửi TANDCC cho biết các giám định viên bận công tác, không tham gia phiên tòa).

    Bởi Admin
    05/04/2018
    0 phản hồi

    Không phải chờ đến hôm nay, khi mà bản án nặng nề dành cho những người yêu nước, nhưng lại bất đồng chính kiến đối với chính quyền độc tài Cộng sản, như: Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển, Trương Minh Đức, Phạm Văn Trội, Lê Thu Hà chúng ta mới thấy được sự tàn ác của chế độ, mà kể từ khi Nguyễn Phú Trọng đặt chân vào trong đảng ủy công an trung ương, thâu tóm mọi quyền lực, chính quyền CS đã tỏ ra căm thù những người khác chính kiến với họ. Điều này thể hiện qua bản án 10 năm dành cho người mẹ đơn thân, nuôi hai con nhỏ là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang, cô Trần Thị Nga, cũng bà mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ ở Hà Nam và rất nhiều thanh niên ở Hà Tĩnh liên quan đến việc đòi công lý sau khi thảm họa môi trường do Tập đoàn Gang thép Hưng Nghiệp Formosa gây ra. Kể xá chi là phụ nữ lại nuôi con nhỏ, quan trọng chi chuyện nhân đạo, chỉ cần bất đồng chính kiến với chế độ độc tài đều sẽ bị trả thù, phải lãnh những mức án nặng. Mức án nặng được tuyên ra nó cho thấy chính quyền rất căm ghét người khác chính kiến với họ.

    Bởi Admin
    30/07/2017
    1 phản hồi

    Trong khi tin tức về vụ việc Việt Nam rút giàn khoan ở Biển Đông và ông Trịnh Xuân Thanh đang làm nóng dư luận thì Chính Quyền lại có động thái bắt thêm 3 Nhà hoạt động Dân Chủ, Cựu TNLT, thành viên Hội Anh Em Dân Chủ vào sáng nay, 30-7-2017.

    Bởi Admin
    03/03/2017
    0 phản hồi

    Đêm 27 và sáng ngày 28/02/2017, Ms Tôn và bạn của ông là Anh Nguyễn Văn Tứ đi từ Thanh Hóa đến Quảng Bình để tìm phần mộ người thân liệt sỹ đã hy sinh, mất tích trong chiến tranh, đồng thời thăm một số bà con trong đợt thảm họa lũ lụt miền trung 2016, mà ông đã vài lần đến giúp từ thiện.. Khi xuống xe tại ngã tư thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình thì tức khắc bị đám côn đồ, an ninh, mật vụ CSVN 7-8 người thường phục dùng tuýt sắt tấn công dã man. Sau đó hai ông bị trùm đầu tống lên xe chở đến vứt tại vùng núi xa xôi, hẻo lánh thuộc xóm 13, xã Hà Linh, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh.

    Bởi Admin
    14/03/2016
    3 phản hồi

    Nay ở cái tuổi 45, trong cuộc đời này với ngần ấy năm, hai từ “tự do dân chủ” tôi nghe đã rất nhiều nhưng chưa từng được biết hình dáng, mùi vị của nó ra sao! Mới đây lại nghe thêm được câu nói đầy giáo điều từ một nhà lý luận “tầm cỡ” tại Việt Nam rằng: “Việt Nam ta dân chủ đến thế là cùng”!?! Tôi muốn nếm thử cái “dân chủ đến thế là cùng” nó có mùi vị ra sao, nên quyết định làm hồ sơ để tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14 nhiệm kỳ 2016-2021. Một phần là để thực hiện quyền công dân của mình vốn được quy định trong Hiến pháp, một phần vì nghĩa vụ đối với Tổ Quốc.

    Bởi Admin
    04/02/2015
    2 phản hồi

    Còn lại một số khác như: Tòa án hay Viện kiểm sát thì tuy dán nhãn Nhân dân nhưng những người đứng đầu nó lại là Ủy viên của bộ chính trị, Ban bí thư. Vậy nên không biết từ khi có các cơ quan này tới nay đã biết bao nhiêu triệu người phải mang bản án oan sai, nhiều người dân phải bỏ mạng chỉ vì những phán quyết vô trách nhiệm của các công cụ của đảng Cộng Sản. Ngày nay người dân khi có công việc gì buộc phải tới các cơ quan mang nhãn “Nhân dân” hầu hết đều khúm núm như vào cửa quan trong thời phong kiến. Chỉ còn vài ngày nữa là tới ngày kỷ niệm 85 năm ngày thành lập đảng Cộng sản. các tổ chức đảng lại hô hào toàn dân tích cực lập thành tích để chào mừng, phát động nhân dân treo cờ đảng…, làm thơ ca ngợi đảng... trong khi đó đảng Cộng sản chẳng làm gì ra của cải vật chất, tất cả những gì đảng ăn, đảng ở, đảng uống, đảng chơi, đảng hưởng thủ, đều là mồ hôi nước mắt, máu xương của Nhân dân. Ngay cả hai từ “Nhân dân” cũng đã bị đảng Cộng sản tước đoạt chiểm hữu làm phương tiện để trục lợi.

    Bởi Đa Nguyên
    01/02/2015
    0 phản hồi

    Nhận được tin chị Hồ Thị Bích Khương đã bị chuyển trại ra Thủ đô Hà Nội từ ngày 16/01/2015, ngày 21/01/2015 tôi và cháu Nguyễn Trung Đức đã lên đường ra thăm gặp chị. Đường xá xa xôi lại chưa biết rỡ họ giam giữ chị ở K nào của trại giam Thanh Xuân, nên xuống bến xe Giáp bát, Hà Nội, chúng tôi bắt taxi để đi cho tiện vì người tài xế nói rằng anh ta biết khu trại giam đó. Khoảng 11h trưa chiếc xe chở chúng tôi dừng lại tại một ngôi làng thuộc xã Mỹ Hưng huyện Thanh Oai tp Hà Nội. Bước xuống xe chúng tôi trả 250.000đ tiền lộ phí. Tôi vào cổng trại giam đưa giấy tờ tùy thân để xin được gặp tù nhân. Một công an gác cổng trả lời rằng đã hết giờ làm việc buổi sáng, anh ta bảo tôi hãy đợi tới giờ làm việc buổi chiều.

    Bởi Admin
    04/10/2014
    0 phản hồi

    Thì ra nhóm công an trại giam đã ngà ngà rượu trong bữa tiệc liên hoan cuối năm đã phải kiềm nén trong mình điều gì đó, giờ có cơ hội xã hơi khi nghe tiếng gõ thùng và tiếng hát của các tù nhân trong buồng 3. Họ đập liên hồi vào mông, vào lưng những người tù khổ sở bằng gậy Cao su và roi “Thánh gióng”. Miệng họ gầm thét lên: Chúng mày định làm loạn trại giam hả? Sao chúng mày dám gõ xô và hò hát gây mất trật tự? Chúng mày không còn xem ai ra gì sao? Uỵch uỵch, bộp bộp, tiếng gậy đập vào mông người thay cho tiếng pháo giao thừa, xen lẫn tiếng van xin của những người tù bên cạnh như muốn xé nát màn đêm tăm tôi chốn ngục tù.

    Bởi Admin
    03/10/2014
    0 phản hồi

    Chuyện lo cho con cái học hành và sự nghiệp cũng đã đủ làm cho những người làm cha mẹ như chúng tôi đau đầu khổ sở. Bởi lẽ, để kiếm ra đồng tiền bằng nghề nghiệp chân chính thực ra không hề đơn giản chút nào. Với mỗi người một sào ruộng cả năm thu hoạch được khoảng 500 kg thóc trị giá khoảng 3 triệu đồng, với hàng loạt các chi phí như: tiền thuê máy cày bừa, tiền công cấy, tiền thuốc trừ sâu, tiền dịch vụ bảo nông, tiền thuế, tiền đóng góp “kính thưa” các khoản…trăm thứ nhìn vào đó. Nên các gia đình phải chịu khó chăn nuôi thêm con lợn, con bò, gà vịt để có thêm thu nhập. Nhưng để có thể phát triển thêm trong lĩnh vực chăn nuôi thì lại phải vay vốn ngân hàng để xây chuồng trại, mua con giống, mỗi năm có thể bán được khoảng 3-4 chục triệu đồng. Số tiền đó quay sang chi trả cho các khoản như: thức ăn chăn nuôi, tiền lãi ngân hàng, tiền thuốc thú y,… trừ các chị phí may ra cả gia đình một năm cũng chỉ thu nhập được khoảng 10 triệu đồng từ các nguồn chăn nuôi (đó là chưa kể tới những rủi ro dịch bệnh) có khi người chăn nuôi trắng tay thua lỗ.

    Bởi Mắt Bão
    21/09/2014
    0 phản hồi

    Vào khoảng tháng 10 năm 2011; sau khi hồ sơ Cáo trang về vụ án của tôi đã chuyển lên Tòa án; quản giáo Thành mở cửa buồng giam số 8 và nói: “ Nguyễn Trung Tôn mặc quần áo dài ra ngoài gặp luật sư. Tôi mặc quần áo dài vào đi theo hai cán bộ dẫn giải với đôi tay bị còng số 8. Đi ra tới cổng trại, họ mở còng cho tôi và đưa tôi vào một căn phòng nhỏ, bên trong được bố trí sẳn một chiếc bàn và mấy chiếc ghế. Họ bảo tôi ngồi đợi ở đó. Có cán bộ trực trại tên là Thái Hoàng ngồi đó. Khoảng 15 phút thấy một người mặc quần áo dân sự bước vào, đưa tay bắt tay tôi, vừa bắt tay vừa tự giới thiệu: “ Chào anh Tôn! Tôi là luật sư Hà Huy Sơn, người được gia đình anh thuê để bảo vệ anh trong vụ án này.

    Bởi Khách
    22/08/2014
    0 phản hồi

    “Sáng thịt, chiều rau, ốm đau báo thuốc”. Đây là câu tuyên truyền cho các thân nhân bị can đang bị tạm gian của các cán bộ Công an Trai tạm giam giam Công an tỉnh Nghệ an (Trại giam Nghi Kim) mà hầu hết các thân nhân đều được nghe. Các bị can hầu như có thể ai cũng thuộc.

    Bởi Khách
    21/08/2014
    0 phản hồi

    Tiếng quản giáo Hùng gầm lớn: Thằng nào? Thằng nào làm buồng trưởng? Tiếng phạm nhân Thái Bá Châu run run nói: Dạ thưa ông là con ạ! Anh ra đây! Thái Bá Châu bước ra khỏi buồng. Quản giáo Hùng quát lớn: Các anh định làm loạn nhà giam hả? Bộp, bộp… Tiếng gậy cao su đập vào người Châu kêu liên tiếp lẫn vào tiếng gầm thét của các Công an cùng tiếng van xin của các bị can “Con xin ông ạ, con biết lỗi rồi!”. Họ bắt tất cả 7 bị can trong buồng 7 cùng ra ngoài. Bắt nằm sấp xuống. Tiếp theo họ lấy khăn mặt của các bị can, bắt họ ngậm vào miệng cho khỏi la và khỏi cắn phải lưỡi. Dùng gậy cao su quất vào mông mỗi người từ 5 tới 7 gậy. Ngoài ra Thái Ba Châu là buồng trường còn bị quản giáo Hùng dùng chân đá liên tục vào bụng, sau đó lần lượt bắt từng người bò vào buồng.

    Bởi Khách
    18/08/2014
    0 phản hồi

    Nguyễn Đình Tình sinh năm 1989, quê ở xã Nghi Hoa, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ an. Khi Tình sang buông 8 thì anh Nguyễn Sỹ Hùng vẫn đang làm buồng trưởng. Do Tình đã ở tạm giam cũng khá lâu, nên anh Hùng không “làm thủ tục nhập buồng” mà chỉ căn dặn Tình phải “xem đó mà sống”! Ở cũng nhau được một thời gian, Tình đã nghe khá nhiều những câu chuyện Thánh kinh mà tôi vẫn hàng ngày kể cho các bị can cùng buồng nghe. Tình là người rất quan tâm tới từng nội dung câu chuyện và thường hay hỏi tôi những câu hỏi về lẽ đạo. Tình và tôi trở nên thân mật gần gủi. Tình kể cho tôi nghe rất nhiều về những câu chuyện của Tình. Trong đó có những câu chuyện mà tôi không thể nào quên. Nay xin được tóm lược lại để quý đọc giả tỏ tường.

    Bởi Admin
    28/07/2014
    1 phản hồi

    Anh Nguyễn Sỹ Hùng buồng trưởng bắt đầu nguyền rủa chỉ trích tôi gay gắt. Anh nói tôi phải tự biết mình là ai và đang ở đâu chứ. Anh nói rằng: Mày ở ngoài đấu tranh thế nào tao không biết, nhưng đã vào đây thì phải biết thân biết phận chứ, chỉ có gói dầu ăn thôi mà mày làm lớn chuyện để cán bộ soi cả buồng. Vì mày mà hôm nay buồng này bị cắt thuốc lào rồi. Hôm nay cán bộ gọi tao ra chửi một trận, ông ấy bảo rằng tao không biết dạy mày, để mày chống đối cán bộ. Nếu mày còn như vậy nữa đừng trách bảo sao anh không nói. Đấu tranh cái gì chúng mày! Chúng mày chỉ là bọn phản động chống đối chính quyền, vào đây rồi mà còn giữ thái độ đó thì chỉ có khổ thân thôi.

    Bởi Admin
    19/07/2014
    0 phản hồi

    Vào khoảng nửa đầu tháng 4/2011, Võ Văn Quang bị đưa về huyện Tân kỳ để xét xử và chuyển đi nơi khác để thi hành án. Quản giáo Thành đưa một người khác từ buồng 4 sang buồng 9 để làm buồng trưởng. Người này tên là Nguyễn Văn Ý, quê ở Đô Lương. Trước đây cậu là cầu thủ của đội tuyển U17 bóng đá Sông Lam Nghệ An. Từ khi còn học lớp 4 cậu và người anh trai đã lọt vào mắt của các chuyên gia bóng đá của Nghệ An, vì vậy được gia đình cho chuyển về thành phố Vinh để vừa học văn hóa vừa được đào tạo để trở thành cầu thủ của đội bóng xứ Nghệ.

    Bởi Admin
    16/07/2014
    0 phản hồi

    Nhìn chị Khương sau khoảng 3 tháng tạm giam, tôi thấy chị gầy hơn trước rất nhiều, chị cho tôi biết chị đã bị một công an lôi kéo ép chị điểm chị vào hồ sơ bị can, nên xương vai trái của chị, nơi đang ghép đinh đã bị gãy trở lại nên chị hay đau. Chị nói với tôi rằng chị đã được gặp gia đình một lần vì chị đề nghị họ cho gặp cháu Đức con chị và các chị gái để ủy nhiệm quyền nuôi dưỡng cháu Đức. Tôi cũng nói qua cho chị biết hoàn cảnh của tôi trong buồng giam và cho tới thời điểm đó tôi vẫn chưa được gặp gia đình.

    Bởi Admin
    11/07/2014
    0 phản hồi

    Như trong kỳ trước tôi có nhắc tới một người tên là: Nguyễn Trường Giang. Vào một buổi chiều muộn, cánh cửa ngoài "chuồng cọp" (phía ngoài buồng giam có một khoảng như hiên nhà, được ngăn cách với bên ngoài bằng hàng song sắt) buồng chúng tôi được mở, nhìn ra chúng tôi thấy quản giáo Thành dẫn theo một bị can, dáng người nhỏ bé, gầy xanh mà râu quai nón rất rậm, tay ôm một bọc nhỏ bước vào buồng. Cánh cửa đóng lại, cậu cúi đầu chào: Chào các anh!

    Bởi Admin
    07/07/2014
    0 phản hồi

    Võ Văn Quang, bị bắt vào ngày 22/12/2010 tại huyện Tân Kỳ khi Quang và một người bạn tới đây để lấy hê-rô-in, trên đường trở về Nghĩa Đàn, Quang bị công an phục bắt, khám xét, Quang bị tạm giữ tại công an huyện Tân Kỳ, sau đó bị chuyển tới trại tạm giam Công an tỉnh Nghệ An trước tôi khoảng 20 ngày. Quang bị giam trong buồng 8 nhà A1a, gần buồng mà tôi bị giam.

    Bởi Admin
    06/07/2014
    0 phản hồi

    Mấy hôm sau Thò Bá Chư (Thò Gà Hùa) vào buồng. Kể từ đó Tú người Vinh, bảo Hùa tập cho A Lào nói tiếng Việt. Ở với Hùa 6 tháng, ngày nào Hùa cũng tập cho A Lào nói, bắt đầu từ những từ đơn giản, đến các từ phức tạp bây giờ A Lào đã nói được tiếng Việt. Hôm đó sắp chia tay tôi. A Lào dùng chỉ cắt chiếc bàn chải đánh răng ra rồi lại dùng dây chỉ bảo tôi cùng cậu rọc một thanh nhựa của bàn chải dài khoản 10 cm nhỏ bằng đầu đũa. Cậu mài mài rũa rũa, cần mẫn làm tặng cho tôi một chiếc mọc ráy tai, một đầu mài nhỏ nhọn để làm tăm xỉa răng, một đầu cậu mài xong dùng lửa uốn cong lại tạo thành hình một chiếc móc tai xinh xắn. A Lào nói, em tặng anh chiếc móc tại này làm kỉ niệm. Khi nào anh dùng thì nhớ tới em nhé! Anh nhớ cầu nguyện cho em để em không phải bị kết án tử hình. Tới môi trường cải tạo em gặp được những người bạn tốt.

    Bởi Khách
    04/07/2014
    2 phản hồi

    Không khí cả buồng giam trở nên trầm lắng khi Phước bắt đầu vào câu chuyện. Phước kể: Trước đây Phước làm nghề lái xe khách chạy đường dài. Phước lấy vợ đã có một đứa con trai. Vợ Phước là một hành khách quen, thường đi xe của Phước vào Nam ra Bắc để làm ăn. Cuộc sống hôn nhân không mang lại hạnh phúc cho họ… Vợ Phước không trung thủy, mỗi khi Phước vắng nhà thì cô thường cặp bồ với người đàn ông khác, Phước cũng vậy. Cậu chán cảnh gia đình chẳng mấy khi về nhà, cậu thường qua đêm với nhiều phụ nữ khác. Cuộc đời Phước dần dần lún vào con đường nghiện ngập. Cậu bị bắt vào tù với bản án 7 năm về tội buôn bán trái phép chất ma túy. Cải tạo trong trại giam số 3 huyện Tân Kỳ – Nghệ An, Phước tiếp túc tìm cách móc nối với nhiều người và buôn bán ma túy trong trại giam, để có tiền thỏa mãn cơn nghiện của mình.

    Bởi Admin
    02/07/2014
    0 phản hồi

    Ngày mùng 1 và ngày mùng 2 tết chế độ ăn có tăng thêm nhưng cũng chỉ là mỗi bị can được một miếng thịt lợn bằng 3 ngón tay, (theo cán bộ nói là một người được 1 lạng). Khi mang đi chia cho các buồng thì những bị can thuộc buồng Vệ sinh chỉ chia cho 4 người 3 miếng. Buồng Vệ sinh ăn chặn đi một miếng nhưng không ai dám thắc mắc vì sợ nếu nói ra thì khi đi phát thuốc lào họ sẽ không phát cho buồng của mình. Ngoài mỗi người được một miếng thịt to thì chúng tôi được mấy củ hành muối, một cục xương và mấy miếng khoai tây. Ngày tết tù cứ nặng nề trôi đi. Thì ra tiêu chuẩn tết mỗi bị can được một chiếc bánh chưng, nhưng buồng chúng tôi đã “xử lý” hết ngay từ đêm giao thừa, nên từ ngày 1 trở đi chúng tôi không còn để thưởng thức nữa.

    Bởi Admin
    29/06/2014
    0 phản hồi

    Bữa tôi ngày 30 tết, trại giam bắt đầu cho bị can ăn tiêu chuẩn tết cổ truyền. Mỗi người chúng tôi được một miếng thịt lợn bằng khoảng 3 ngón tay. Hôm đó có khoai tây hầm xương lợn, buồng 9 được chia 4 cục xương bằng nắm tay và mấy miếng khoai tây. Nhìn cục xương lợn to nhưng chẳng dính chút thịt nào, chúng tôi chỉ biết chua chát mà nói với nhau “Cám ơn Đảng Chính phủ đã cho chúng ta những cục xương không thể gặp”.

    Bởi Admin
    28/06/2014
    0 phản hồi

    Toan rất thích bài thờ tình của tôi nên cứ bảo tôi đọc đi đọc lại. Toàn nói; Anh hay tập cho em thuộc bài thơ nay đi. Em rất thích nó! Vì không có bút và giấy nên tôi buộc lòng phải tập cho Toàn từng đoạn một để Toàn nhớ.

    Pages