mùa xuân Arab

  • Bởi Trà Mạn
    02/06/2015
    0 phản hồi

    Chủ nghĩa phi lý mà Camus mô tả trong các tác phẩm của mình, chính là bài tụng ca lòng can đảm khi đối mặt với những hiện tượng không thể giải thích được, là thách thức đối với chế độ toàn trị, đã không được giới trí thức Arab trong giai đoạn phi thực dân hóa tiếp thu. Nhà cách mạng trong thế giới Arab không phải là homme révolté (con người phản kháng) của Camus. Và nói chung, trong các trường học của chúng ta người ta không dạy Camus.

    Bởi Khách
    30/08/2014
    21 phản hồi

    Điều tôi ngạc nhiên nhất là tại thủ đô Cairo của một đất nước có năm ngàn năm văn hóa, cái nôi của văn minh nhân loại, một địa điểm mà nhiều người ưa đi du lịch thường nhắc tới như một địa điểm phải tới, mà không có một văn phòng du lịch nào. Tại nhà trọ sinh viên nơi tôi ở có một anh hoạt động du lịch (tour operator). Tour của anh ta rất rẻ. Nhưng anh ta có vẻ hoạt động cá thể chứ không liên hệ với một công ty du lịch lớn nào. Tôi hỏi các tờ quảng cáo du lịch anh ta không có. Thật là không chuyên nghiệp.

    Bởi Admin
    24/07/2013
    0 phản hồi

    Tại Trung Đông, sự thất bại của cánh tả chống chủ nghĩa đế quốc là rất lớn, nhưng thật đáng buồn điều đó đã được báo trước. Phe cánh tả đang vận động xung quanh Hezbollah và Xyri. Họ ưu tiên chống chủ nghĩa đế quốc về dân chủ, thỏa hiệp với chế độ của Tổng thống Bashar al- Assad. Họ không còn là một động lực của cuộc cách mạng. Tuy nhiên, Ai Cập và Tuynidi có những phong trào xã hội mạnh mẽ. Đã xuất hiện trở lại phong trào dân chủ và xã hội chủ nghĩa cánh tả, bên cạnh Tổng Liên đoàn lao động Tuynidi (UGTT) và phong trào néonassériens (những người theo chủ nghĩa Nasser mới – TTXVN) ở Ai Cập. Phe cánh tả dân chủ này không thỏa hiệp với các chế độ độc tài.

    Bởi nguyen_y_van
    17/07/2013
    2 phản hồi

    Giai đoạn chuyển tiếp có thể rất dài và những thiệt hại rất lớn nếu một giải pháp thay thế, bao gồm một lực lượng chính trị và một dự án chính trị, không xuất hiện nhanh chóng.

    Bởi Admin
    25/04/2013
    0 phản hồi
    danluan_c0020.jpg

    Từ hơn mười năm nay, những thay đổi lớn trong xã hội Ai cập bao giờ cũng được phản ánh trong giới Huynh Đệ Hồi giáo. Khả năng, rằng sau cuộc Cách mạng họ sẽ tan rã ra thành nhiều đảng phái hay nhóm, là lớn. Giới già hẳn sẽ không có một tương lai chính trị. Những người cải cách, ngay khi họ cũng không phải là một phong trào đồng nhất, cũng như giới đối lập phi tôn giáo, yêu cầu tự do hóa nền kinh tế và một nền kinh tế thị trường rời bỏ kinh tế bổng lộc và kinh tế bảo trợ móc ngoặc được nhà nước hỗ trợ, như chúng được giới quân đội và tầng lớp thượng lưu truyền thống tiến hành.

    Bởi Admin
    24/04/2013
    0 phản hồi
    danluan_c0017.jpg

    Jemen, một đất nước mà người dân của nó trước đây một thế hệ vẫn còn sống trong thời Trung cổ, trên thực tế là đã phá sản. Chính phủ Salih cũng bị dồn đến chân tường tương ứng. Họ thiếu tiền để tiếp tục nắm được sự trung thành. Chính phủ trung ương Jemen lúc nào cũng đã yếu, nhưng ít khi nào yếu như hiện tại. Uy quyền của họ hầu như không vượt quá được thủ đô. Đất nước đang sắp sử phân rã ra thành những lãnh đạo của các trưởng bộ tộc, trở thành một Somalia thứ nhì – ai là tổng thống hay lập chính phủ đều cũng thế.

    Bởi Admin
    17/04/2013
    0 phản hồi
    0_cover.jpg

    Không còn ai quan tâm thật sự đến viễn tưởng của một “xã hội công bằng” của Ghaddafi, đến những người theo ông ấy cũng không. Các “Ủy ban Thanh trừng”, được đặc biệt thành lập để tuyên án tử hình và cho hành quyết những kẻ gangster quá táo tợn, không thay đổi được gì trong việc “Jamahiriya” mất đi diện mạo và tính chính danh một cách nhanh chóng trong quần chúng. Chế độ cảm thấy bất an cho tới đâu, nó cố gắng một cách tuyệt vọng cho tới đâu để giữ được một phần còn lại của tính đáng tin cậy, không mẩu chuyện nào có thể minh họa cho điều đấy một cách dễ hiểu như vụ máu dự trữ nhiễm HIV. Năm 1997 và 1998, trong thời cấm vận, hơn 400 trẻ em trong một bệnh viện nhi đồng ở Bengasi đã nhiễm HIV, 43 em đã chết. Vụ này làm chấn động giới công chúng Libyia và đã trở thành một dịp may để tuyên truyền cho chế độ. Ghaddafi đổ lỗi cho mật vụ Mỹ và Israel CIA và Mossad đã bày mưu. Năm nữ y tá Bulgaria và một bác sỹ Palestina bị buộc tội đã cố tình truyền máu nhiễm HIV sang cho các em. Sau những vụ xử án kéo dài nhiều năm, họ bị tuyên án tử hình năm 2007, nhưng được trả tự do và bị trục xuất sau khi các món tiền “bồi thường” hàng triệu bạc được chi trả.

    Bởi Admin
    14/04/2013
    0 phản hồi
    tahrir_platz_feb-11_ap.jpg

    Bây giờ sẽ tiếp tục ra sao? Thế mạnh to lớn của cuộc Cách mạng Ai Cập cũng như của cuộc Cách mạng Tunesia, tức là tính tự phát của nó, cũng đồng thời là điểm yếu to lớn của nó. Trong cả hai đất nước đều không có một Václav Havel, không có một Lech Walesa. Không có một nhân vật lãnh tụ đáng tin cậy có được sự ủng hộ rộng khắp – như trong trường hợp của Ba Lan là qua nhà thờ Công giáo và phong trào công đoàn Solidarnosc.

    Bởi Admin
    13/04/2013
    0 phản hồi
    danluan_c007.jpg

    Cuộc Cách mạng Ả Rập đã được định dạng một cách sai lầm. Nó không phù hợp với cái “đĩa cứng tâm lý” đang thống trị, không tương ứng với những cảm nhận và những điều được tin chắc của đa số. Làm sao mà có thể được, khi hàng triệu những người theo đạo Hồi, những người mà theo luận điểm của Thilo Sarrazin là bị hỏng hệ gene, bước xuống đường và chỉ trong vòng vài tuần là đã lật đổ được những chế độ độc tài có từ nhiều thập niên nay mà, ở Tunesia và Ai Cập, không phải bắn đến một phát súng, không cần đến những chiến binh thần thánh, không cần đến những chiềc mũ của sự căm thù? Làm sao có thể được, khi những người phụ nữ trùm kín người chỉ còn nhìn thấy mắt lại đứng trước máy camera yêu cầu có dân chủ và tự do bằng tiếng Anh thông thạo? Làm sao có thể được, khi đám đông người đần độn đấy, say mê một tôn giáo thời Trung cổ, muốn thống trị thế giới, lại có khả năng đoàn kết, viết nên lịch sử?

    Bởi Admin
    18/03/2013
    0 phản hồi

    Mỗi một cuộc cách mạng, cả cuộc Cách mạng Ả Rập năm 2011, đều có một tiền sử về những niềm hy vọng không thành, về sự suy tàn chính trị và kinh tế. Trong đó, Sadat đóng một vai trò quan trọng. Trong những năm 1960, Nasser đã quốc hữu hóa một phần lớn doanh nghiệp Ai Cập. Các chức vụ quản lý phần lớn do giới cao cấp trong quân đội chiếm giữ. Vì họ thông thường không hề hiểu biết gì về kinh tế và thêm vào đấy, Nasser đã đẩy mạnh việc xây dựng một bộ máy hành chính phồng to ra để tạo công việc làm và qua đấy là sự trung thành trong giới những người nghèo, nên sau cuộc Chiến tranh Sáu Ngày, Ai Cập đứng trước vực thẳm về mặt kinh tế.

    Bởi Admin
    14/03/2013
    0 phản hồi

    Không còn ai quan tâm thật sự đến viễn tưởng của một “xã hội công bằng” của Ghaddafi, đến những người theo ông ấy cũng không. Các “Ủy ban Thanh trừng”, được đặc biệt thành lập để tuyên án tử hình và cho hành quyết những kẻ gangster quá táo tợn, không thay đổi được gì trong việc “Jamahiriya” mất đi diện mạo và tính chính danh một cách nhanh chóng trong quần chúng. Chế độ cảm thấy bất an cho tới đâu, nó cố gắng một cách tuyệt vọng cho tới đâu để giữ được một phần còn lại của tính đáng tin cậy, không mẩu chuyện nào có thể minh họa cho điều đấy một cách dễ hiểu như vụ máu dự trữ nhiễm HIV. Năm 1997 và 1998, trong thời cấm vận, hơn 400 trẻ em trong một bệnh viện nhi đồng ở Bengasi đã nhiễm HIV, 43 em đã chết. Vụ này làm chấn động giới công chúng Libyia và đã trở thành một dịp may để tuyên truyền cho chế độ. Ghaddafi đổ lỗi cho mật vụ Mỹ và Israel CIA và Mossad đã bày mưu. Năm nữ y tá Bulgaria và một bác sỹ Palestina bị buộc tội đã cố tình truyền máu nhiễm HIV sang cho các em. Sau những vụ xử án kéo dài nhiều năm, họ bị tuyên án tử hình năm 2007, nhưng được trả tự do và bị trục xuất sau khi các món tiền “bồi thường” hàng triệu bạc được chi trả.

    Bởi Admin
    09/03/2013
    0 phản hồi

    Khu vực tài chính Tunesia bị hoành hành bởi… tham nhũng và quản lý sai lầm … Để có thể vay được tiền, quen biết cá nhân quan trọng hơn là một kế hoạch kinh doanh có thể tin cậy được… 19% của các khoản tiền cho vay không được hoàn trả… Thông thường, đấy là những doanh nhân khá giả của Tunisia, những người lợi dụng những mối quen biết tốt đẹp của họ với chính quyền để tránh không phải trả nợ…

    Bởi Admin
    07/03/2013
    0 phản hồi
    tahrir-platz.jpg

    Số phận chung của vùng này là một sự phát triển đã bị ngăn chận lại, sự phát triển từ một xã hội phong kiến chịu dấu ấn của nông thôn trở thành một xã hội công nghiệp đô thị. Điều này cũng đúng cho cả các quốc gia vùng Vịnh. Nhìn bề ngoài, với cái nhìn đến lối kiến trúc tiên phong, họ đã hoàn thành bước nhảy vào thời Hiện đại từ lâu. Thế nhưng chính trị và xã hội, kể cả những hệ giá trị và tâm tính hiện đang thống trị, vẫn còn chịu ảnh hưởng phong kiến nặng nề. Vài gia đình và thị tộc riêng lẻ nhờ vào sự giúp đỡ của quân đội và an ninh mà thống trị cả nhiều quốc gia – rõ rệt nhất là ở Ả Rập Saudi, nơi họ của triều đang cai trị, Al Saud, đã trở thành một với tên của nước đó.

    Bởi Admin
    05/03/2013
    0 phản hồi

    Không ai thấy trước cuộc Cách mạng Ả Rập sẽ đến. Thế nhưng nó đã xảy ra, một sức mạnh thiên nhiên, lật đổ các chế độ và gây ra những cuộc phản cách mạng. Thế giới Ả Rập trải qua một cuộc biến đổi đánh dấu một kỷ nguyên mới giống như Đông Âu từ năm 1989. Nhưng khác với trường hợp của Bức tường Berlin, cuộc nổi dậy Ả Rập khơi dậy nhiều hoài nghi. Cũng vì nó làm lung lay những điều mà người ta đã từng tin chắc vào đấy. Người Hồi giáo yêu cầu dân chủ ư? Chứ không phải một quốc gia thần quyền? Lật đổ Mubarak, một pharaoh, mà không cần phải bắn một phát súng? Nổi dậy chống Ghaddafi, và khối NATO còn giúp đỡ họ trong lúc đấy? Những điều đấy dẫn đi đến đâu?

    Bởi Hồ Gươm
    07/05/2012
    3 phản hồi

    ZEIT: Ông viết là chỉ cần 1 phần mười giây là có thể làm nổ tung cả cuộc sống của mình, nhưng sau đó người ta cần cả một cuộc đời để mà ổn định nó.

    Sansal: Bạo động hủy hoại trí óc. Người ta mất đi cái khả năng để phân tích, suy nghĩ chín chắn, để mà phê phán. Nhiệm vụ của nhà văn và trí thức gia là làm cho người ta nhớ và tỉnh táo trở lại. Tất cả đều phải góp phần : bác sĩ, nhà văn, tâm lý gia, nghệ sĩ. Các nhà chính trị gia nói : cái gì bị hủy hoại, thì đã mất, chúng ta nên nhìn về tương lai. Chúng ta chăm sóc người dân như những người, mà đã không còn nói được nữa, và phải tập nói trở lại. Cái mà mùa xuân Ả Rập thiếu là : sách vở, những vở kịch về cuộc nổi dậy, mặc dù nó có dở thế nào đi nữa, những bài hát, nhắc lại quá khứ, để nó không chìm vào quên lãng.

    Bởi Thanh Minh
    20/04/2012
    1 phản hồi
    mua-xuan-a-rap-1.jpg

    Từ học sinh cho đến học giả, từ sử gia cho đến bình luận gia, từ Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc cho đến Thứ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc, từ blốc-gờ cho đến đốc-tờ, từ người Đức, người Pháp, người Ý cho đến người Phi, người Nhật, người Ma-rốc ... tuyệt đại đa số đều dùng, hiểu, hoặc dịch thuật ngữ "Arab Spring" theo ý nghĩa ẩn dụ mùa xuân của nó để ám chỉ những cuộc khởi nghĩa của nhân dân các nước Ả Rập và Bắc Phi.

    Bởi Thanh Minh
    19/04/2012
    1 phản hồi

    Ẩn dụ là một phương thức trần thuật trong đó ngôn từ được vay mượn để miêu tả một sự vật hay khái niệm có ý nghĩa khác với ý nghĩa cốt lõi hay căn bản (tức là ý nghĩa mặt chữ hay nội hàm) của chính ngôn từ đó. Đơn giản hơn, nói theo định nghĩa của Aristotle, ẩn dụ là việc gọi tên sự vật này bằng danh xưng thuộc về sự vật khác. Xuân là mùa tỉnh thức và phục hoạt của tự nhiên. Tại nhiều nơi trên thế giới, khi mùa xuân đến đất trời nồng nàn sinh khí và vạn vật trở nên tươi thắm dưới ánh dương quang rực rỡ, cây cối trơ trụi trong mùa mưa gió bắt đầu đâm chồi nẩy lộc trở lại, muông thú vươn mình trỗi dậy sau chuỗi ngày đông tháng giá. Ở vùng Đông Á, yến oanh réo hót líu lo, mai đào mỹ miều nở rộ, người người hớn hở đón chào năm mới với niềm ước mơ và lời chúc mừng nhau an khang và thạnh vượng. Bởi thế mùa xuân thường được dùng để ẩn dụ hoặc tượng trưng cho sự ra đời hay giai đoạn đầu tràn trề sức sống và triển vọng; quá trình chuyển hóa, tái tạo và đổi mới; mốc đánh dấu sự kết thúc của một quá khứ lạnh lùng và hắc ám; hoặc nguồn hạnh phúc đầm ấm và tương lai xán lạn hơn.

    Bởi Hồ Gươm
    10/10/2011
    0 phản hồi

    Trong bài phỏng vấn đăng trên tờ Le Monde, ông Didier Billion, phó giám đốc Viện quan hệ quốc tế và quan hệ chiến lược, nói rằng việc Nga và Trung Quốc phủ quyết dự thảo của Hội đồng bảo an đã củng cố địa vị của chế độ Syria và làm Liên hiệp quốc yếu đi. Theo lời ông này thì Bắc Kinh và Moskva vẫn theo truyền thống và nguyên tắc là chống lại sự can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác. Nga và Trung Quốc là những nước còn xa mới có chế độ dân chủ, họ lo lắng trước “mùa xuân Arab” vì nó có thể là tấm gương cho nhân dân các nước đó, Billion nói như thế. Ngoài ra, Nga và Syria còn có quyền lợi chung cực lớn: trong đó có khả năng đưa tàu chiến vào các hải cảng của Syria.