Lộc Hưng

  • Bởi Admin
    16/01/2019
    1 phản hồi

    Tôi đã đến tận nơi, đã tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy tấn bi kịch mang tên Vườn rau Lộc Hưng (Q.Tân Bình, TP.HCM). Đó là bi kịch của những con người thấp cổ bé họng, một lần nữa bị gạt ra bên lề xã hội. Một lần nữa thân phận của họ, cuộc đời của họ bị rẻ rúng. Một lần nữa, họ bị phủ nhận cả quá khứ, bị cướp cả hiện tại và bị đánh cắp cả tương lai.

    Bởi Admin
    14/01/2019
    0 phản hồi

    Thực ra thì chính sách cho từng hiện trạng đất đai này không thiếu. Vấn đề là ai soi rọi nó với từng hồ sơ cụ thể nghiêm túc, minh bạch. Những điều này, theo Luật tiếp cận thông tin có hiệu lực từ 1.7.2018 mọi công dân có quyền yêu cầu và chính quyền địa phương phải có trách nhiệm trả lời. Chỉ cần căn cứ vào luật này, báo chí hẳn đã có góc nhìn và giải pháp xử lí thực tiễn Lộc Hưng.

    Bởi Admin
    13/01/2019
    10 phản hồi

    Có những tờ báo, thay vì thông tin sự thật, đấu tranh đòi hỏi quyền và lợi ích chính đáng cho người dân, bảo vệ kỉ cương phép nước, bảo vệ đạo lý thường tình, đã ngoạc miệng ra làm cái loa phát thanh cho quận Tân Bình. Có những trang báo, lẽ ra phải chuẩn mực về luận cứ, phải chất chứa lòng nhân và thấm đẫm tình người, đã biến thành những trang viết vô cảm và phản bội nhân dân, hệt như tờ thông cáo dán ở nơi công cộng của chính quyền Tân Bình.

    Bởi Admin
    12/01/2019
    0 phản hồi

    Sự kiện Lộc Hưng đã phơi bày bản chất của nền báo chí ở Việt Nam, là một nền báo chí hoạt động theo chỉ đạo, và hoàn toàn không hề có bất cứ một chút tự do nào.

    Bởi Admin
    12/01/2019
    1 phản hồi

    Hôm nay nhìn lại tờ giấy khế ước nhàu nhĩ mà người dân Lộc Hưng trưng ra làm bằng cho việc "sở hữu" của họ với vườn rau, mình lại nhớ đến cảnh phim đó. Trong tâm trí những người Lộc Hưng, cái đúng cái sai với họ đơn giản lắm. Tờ khế ước làm bằng của chính quyền VNCH cũ chính là tờ giấy chứng minh quyền sở hữu của họ với vườn rau, và vật đổi sao dời ra sao đi nữa, đất vẫn là đất của họ. Đất, không giống các loại tài sản khác, gắn bó máu mủ và keo sơn là như vậy. Chính vì thế mà khi Hoàng Anh Gia Lai ra sức thu mua đất của người Campuchia để trồng cao su, họ vấp phải sự kháng cự của những cụ già thà chết chứ không bỏ đi một tấc đất địa phương. Họ cũng giống nhân vật trong phim, không quan tâm lắm đến quy hoạch hay quyết định nào của ai cả. Công lý đối với họ là không ai làm gì cả.

    Bởi Khách
    13/07/2014
    1 phản hồi

    Năm 1975, chính quyền Cộng sản tiếp quản Sài Gòn, và họ cho rằng khu đất này đương nhiên nhà nước chấp quản. Họ tiếp tục dùng chính sách sai lầm đó đàn áp người dân ở đây thời gian qua. Chính quyền không công nhận cơ sở pháp lý của người dân, mặc dù bà con khu Vườn rau Lộc Hưng có đầy đủ cơ sở pháp lý theo luật định.