lịch sử

  • Bởi Innova
    15/11/2012
    6 phản hồi
    4848149315_b6e84346b1_b-e1342621158385.jpg

    Khi nói về các cuộc chiến, sách giáo khoa lịch sử đưa số liệu theo cách chỉ nói về tổn hại của phía bên kia. Lẽ ra điều này cần phải nhìn nhận thật khách quan cả hai bên.

    Chỉ đưa thương vong của địch là cách tư duy cũ phải bỏ. Thương vong không nói lên tất cả. Có những trận đánh hy sinh rất lớn nhưng mang lại thành tựu rất cao. Có những trận hy sinh không nhiều nhưng cũng không mang lại thay đổi gì quan trọng trong cuộc chiến. Con số chỉ là một mặt của vấn đề mà có lẽ cũng hạn chế con số đi vì học sinh có thể đọc trong sách tham khảo.

    Bởi Innova
    12/11/2012
    1 phản hồi

    Trong một bài viết gần đây, Giáo sư Phạm Duy Hiển kể chuyện ông tò mò tìm xem người ta đang dạy cho lớp trẻ ngày nay về Phan Châu Trinh như thế nào. Ông tìm SGK môn sử lớp 11, và đọc được nguyên văn như sau: “Ông (Phan Châu Trinh) là người sớm tiếp thu những tư tưởng tiến bộ, chủ trương cứu nước bằng biện pháp cải cách như nâng cao dân trí, dân quyền, dựa vào Pháp để đánh đổ ngôi vua và bọn phong kiến hủ bại, xem đó như là điều kiện tiên quyết để giành độc lập” (chữ nghiêng của Pham Duy Hiển). Kể tội nhà chí sĩ nổi tiếng đầu thế kỷ 20 chừng đó sợ chưa đủ, cuối bài, người viết sách còn quyết nhét thêm vào đầu học trò: “Hãy nêu những sự kiện chứng minh Phan Châu Trinh chủ trương cứu nước theo khuynh hướng dân chủ tư sản…”.

    Bởi Innova
    31/10/2012
    4 phản hồi

    CON ƠI ĐỪNG CÓ CHỐNG TÀU !

    Bà nội tôi chỉ có hai người con trai là bác và ba tôi. Thấy hai người đang học chữ Nho tự dưng nghe theo phong trào Duy Tân, chuyển sang học chữ Quốc Ngữ, rồi hớt tóc ngắn, mặc đồ tây bà lo sợ lắm. Bà suốt ngày canh chừng và căn dặn: Hai con đừng có làm phản chống Tây mà triều đình bắt xử chém.

    Bởi Admin
    31/10/2012
    5 phản hồi

    “Lịch sử sẽ phán xét” là câu cửa miệng của dân Việt ta thời này, chưa thời nào lời nhắc nhở và đe nẹt “lịch sử sẽ phán xét” lại nhiều như thời này. Nhưng lời đe nẹt ấy chẳng làm cho quan tòa chùn tay. Những kẻ ăn xổi ở thì đâu có thèm để ý đến sự phán xét của lịch sử, quan thầy của họ mới đáng kể, là trước tiên và trên hết. Ai muốn nói gì thì nói, kệ sư bố chúng mày! Thế đấy, đối với trâng tráo và trơ trẽn thì lịch sử phán xét chỉ là cái đinh gỉ.

    Bởi Admin
    06/10/2012
    0 phản hồi

    Tại dinh tổng thống với phong cách hiện đại nơi các tổng thống Nam Việt Nam từng ở, có những trưng bày ca ngợi những người lính Bắc Việt Nam từng phá đổ những cánh cổng bằng xe tăng của Liên Xô. Chẳng một nhắc nhở nào về hàng triệu người miền Nam sau đấy bị đưa vào những “trại cải tạo” hoặc là những “thuyền nhân” trên những chiếc thuyền thủng đáy.

    Bởi Khách
    22/09/2012
    4 phản hồi

    Tôi, cũng như bao người dân Việt Nam khác vốn không có ác ý gì với ngành công an cả. Đây chỉ là một ngành cần thiết như bao ngành khác trong bất kỳ một xã hội nào. Nhưng điều đáng nói là công an dưới chế độ cộng sản đã trở thành những hung thần trong con mắt người dân, lực lượng công an chỉ còn biết trở thành công cụ chuyên chính trong tay Đảng để làm nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi cho Đảng và tất nhiên phải tranh thủ vơ vét, làm giàu cho bản thân. Từ chỗ xuất phát ban đầu là những thanh niên hiền lành, chất phác, dần dần lực lượng công an đã không còn giữ được cảm tình trong con mắt nhân dân nữa.

    Bởi Admin
    12/09/2012
    1 phản hồi

    Tháng 5-2005, Cục Di sản tổ chức một hội thảo toàn quốc với câu hỏi đặt ra to đùng “Vì sao bảo tàng vắng khách”. GĐ Bảo tàng Dân tộc học VN, TS. Nguyễn Văn Huy phát biểu, nguyên văn: “Trước hết, chúng ta chưa thực sự hiểu công chúng muốn gì, mong đợi gì ở bảo tàng. Chúng ta vẫn tổ chức trưng bày theo chủ ý của chúng ta”. Các hiện vật trong viện bảo tàng bấy giờ đang chết, đang thiu, đang thiếu hấp dẫn đến mức giống như bày ra trước nhân dân một tảng thịt mỡ, trong một cách thức trưng bày “như gánh hàng xén”. Ông Huy có quyền trả lời câu hỏi đó. Đơn giản là bởi Bảo tàng Dân tộc học là độc nhất vô nhị, trong số 138 viện bảo tàng trên cả nước không rơi vào cảnh “vắng như chùa bà Đanh”.

    Bởi Admin
    10/09/2012
    1 phản hồi

    Khổ thân cho các con, các cháu sau này chẳng biết được kẻ nào đã bắt nước ta làm nô lệ lâu hơn, tàn ác hơn cả Pháp và Đế Quốc Mỹ gấp đến cả chục lần, cũng như chẳng biết Hai Bà Trưng, Quang Trung, Lê Lợi... đánh đuổi giặc gì nữa! Gọi tổ tông các đồng chí 4 tốt là “giặc” nghe sao tiện, phải hông??!!! Nhỡ ra....

    Bởi Admin
    02/09/2012
    1 phản hồi

    Truyện ngắn này cụ Hồ viết ở Pháp năm 1922 khi sử học cách mạng Việt Nam chưa ra đời nên chưa coi triều Nguyễn-bắt đầu từ Gia Long là phản động. Bản dịch công bố ở Việt Nam từ 1969 khi sử học cách mạng Việt Nam đã coi Gia Long là phản động rồi, cụ Hồ khen Gia Long thế bất tiện cho học trò quá, dù ý cụ chỉ là chửi Khải Định thôi.

    Bởi Khách
    26/08/2012
    11 phản hồi

    Cái tựa lạ lùng này khiến tôi phải dừng lại đọc lướt qua bài viết, và chỉ đọc 1, 2 đoạn là tôi bỗng thấy sáng bừng ra. Thì ra là thế. Hèn gì mà trẻ con của VN rất ghét học môn Sử, và các kỳ thi lớn như thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển vào đại học mỗi kỳ đều có cả ngàn điểm không môn Sử cũng chỉ là điều bình thường thôi, như có ai đó đã từng phát biểu. Thì tất cả những gì các thầy cô giáo dạy Sử đang làm trong các trường của chúng ta rõ ràng chỉ chăm chăm vào việc làm cho học sinh ghét Sử thôi mà lại.

    Bởi Hồ Gươm
    25/08/2012
    1 phản hồi

    (GDVN) - “Việc đưa những kiến thức về chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa bổ sung vào chương trình SGK phổ thông môn Lịch sử là rất cần thiết và không cần đợi đến năm 2015”.

    Bởi Admin
    21/08/2012
    2 phản hồi

    Có lẽ nhà nước chẳng cần phí tiền dân để tổ chức những buổi hội thảo như thế làm gì. Bởi câu trả lời cho hàng loạt các vấn đề trên chỉ có duy nhất ở một điểm mắc mứu đó là chúng ta đang làm dối sử và láo sử. Chừng nào internet còn thì chừng đó lịch sử bằng sự dối trá ấy sẽ chẳng bao giờ cải thiện hay lột xác quái gì cả.

    Bởi Innova
    27/07/2012
    1 phản hồi

    Nhạc sĩ kể: “Cuộc sống Hà Nội bây giờ so với thời tôi còn ở đó khác đi nhiều lắm. Thời tôi, trước 1954, Hà Nội là một Paris thu nhỏ ở Châu Á, đến sau 1954 lại là một Hà Nội khác hoàn toàn mà ta thường gọi là Hà-Nội-Mới, Hà Nội của Cách mạng. Tất cả những gì dính dáng đến ngày xưa đều bị tẩy sạch. Một Hà Nội công nông hóa, nghèo và bình dị được hình thành. Cái cuộc sống ấy có một vẻ đẹp riêng. Không sôi động náo nhiệt, không xa hoa sang trọng, không có vẻ gì như một đô thị trung tâm, nó hơi buồn tẻ nhưng được cái rất lành”.

    Bởi Khách
    07/07/2012
    16 phản hồi

    Quyền Con Người dựa vào nguyên tắc tôn trọng cá nhân. Giả định nền tảng của nó là mỗi cá nhân là một thực thể có phẩm hạnh và lý trí đáng để được đối xử với sự tôn trọng. Các quyền này được gọi là Quyền Con Người bởi vì chúng có giá trị phổ quát. Trong khi các quốc gia hoặc nhóm người nhất định có thể được hưởng một số quyền đặc biệt dành cho họ, thì quyền con người là quyền mà mọi người đều được hưởng – không phân biệt họ là ai và họ sống ở đâu – mà chỉ đơn giản là vì họ là những con người còn sống.

    Bởi Admin
    03/07/2012
    2 phản hồi

    Có người còn hăng hái cho rằng hiểu biết lịch sử là cần thiết để định hướng cho tương lai. Tôi không bàn về tương lai. Tôi đang nghĩ là quá khứ dân tộc nào cũng có những kinh nghiệm vinh quang và tủi nhục, đau thương và bi phẫn, có sai lầm, hưng phế… Nếu bài học lịch sử không dẫn dắt người ta qua những kinh nghiệm đó để gắn bó với dân tộc mình và hiểu biết cảm thông với dân tộc khác, mà chỉ nhồi nhét kiến thức chết, thì đừng trách bọn trẻ - tụi nó biết cách nói không.

    Bởi Admin
    16/06/2012
    2 phản hồi

    Triết gia đã nói: từ khi có lịch sử, con người đã thoát khỏi giới động vật, lịch sử là trí nhớ của một dân tộc. Một dân tộc không có lịch sử thì không khác gì một con người mất trí. Người mất trí là người sống theo bản năng. Sống theo bản năng thì đến việc đi vệ sinh họ cũng không biết làm sao cho tốt.

    Bởi Admin
    02/01/2012
    5 phản hồi

    Đấy là điều bác Nhàn cảnh báo “rất nên quan tâm đến lưu manh”. Nếu cứ chủ quan khinh địch, cao ngạo coi thường, khinh nhờn chúng nó thì thế nào cũng có ngày bị chúng nó làm cho khốc hại. Đối với trí thức, không có gì nguy hiểm bằng lưu manh. Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, trí thức ít ai chết vì hòn đạn mũi tên, toàn chết vì bọn lưu manh này thôi.

    Bởi Admin
    30/12/2011
    10 phản hồi

    Hiện nay, vì nhiều lý do, các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh được coi là những môn chính và được đề cao. Học sinh không chỉ học trên lớp mà còn lao vào học thêm, đây là một sự nhầm lẫn, dẫn đến lãng phí thời gian, tiền bạc và gây quá tải. Trừ những trường hợp học sinh học chuyên sâu để đào tạo thành chuyên gia, những em khác chỉ cần có kiến thức tối thiểu về lĩnh vực này. Với tư cách là người Việt, chúng ta phải làm chủ tiếng Việt để suy tư, viết và nói thành thạo bằng tiếng Việt; tuân thủ phong tục, tập quán người Việt Nam, nắm được lịch sử, địa lý đất nước mình.

    Bởi Admin
    16/11/2011
    29 phản hồi

    Theo tôi biết, khi miền Nam được giải phóng chỉ có một máy chém nặng cả tấn để ở nhà lao Chí Hòa (Sài Gòn), thực chất mang tính chất dọa dẫm, biểu thị quyền lực, luật pháp của một chế độ chứ nó không hề dùng để chặt đầu người. Tôi được biết, dưới chế độ của ông Ngô Đình Diệm, duy nhất có một lần dùng máy chém để chém đầu ông Hoàng Lệ Kha, một nhân sỹ yêu nước ở Tây Ninh (xin lỗi nếu tôi nhớ nhầm họ tên ông này, vì tôi nghe chuyện này lâu lắm rồi, qua một nhà sử học nổi tiếng). Về sau, thấy dã man, ông Ngô Đình Diệm yêu cầu không sử dụng biện pháp tử hình này nữa.

    Bởi Admin
    12/11/2011
    3 phản hồi

    Phần lớn những người Việt Nam hiện đại viết sử Việt Nam không ý thức được rằng họ viết và tư duy trong không gian của một ý thức hệ dân tộc (national ideology). Cái ý thức hệ dân tộc chi phối sinh hoạt học thuật và tư tưởng của trí thức Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua là một thứ ý thức hệ dân tộc thống nhất. Ý thức hệ này cho rằng có một “dân tộc Việt” nào đó, nhất quán, đã tồn tại từ xưa, bắt nguồn đâu đó từ Hùng Vương hay xa hơn nữa từ Lộc Tục, tùy theo bạn nói chuyện với ai. Nó mang nặng màu sắc dân tộc lớn, một sản phẩm của văn hóa Hán, cho rằng nó có sứ mệnh chinh phục những “dân tộc” nhỏ hơn. Ngay cả khi nó nhìn nhận sự đóng góp về văn hóa của các “dân tộc” nhỏ vào sự tồn tại của chính nó thì nó cũng ngạo mạn cho rằng đó là định mệnh của lịch sử. Trong tiến trình hình thành nhà nước tập quyền của nó, nó đẩy các “dân tộc” nhỏ đến bờ vực của diệt vong.

    Bởi Phạm Văn Bản
    Oct 23, 2011
    0 phản hồi

    Trải qua hai thời đại văn minh nhân lọai, thì dân tộc ta đã không thua kém ai, và càng ngày lại được ngành nhân chủng học chứng minh lịch sử Việt Nam có nhiều nét đặc trưng. Nhưng tại sao chúng ta đã không/ hay chưa thành công trong việc xây dựng và phát triển đất nước ở thời đại kỹ nghệ (industrial revolution), cũng như bước vào thời đại tín liệu (information revolution) ngày nay?

    Từ khóa: 
    Bởi Khách
    07/10/2011
    3 phản hồi

    Các dân tộc khôn ngoan không làm cách mạng. Bằng sự tương nhượng dũng cảm và ý thức quốc gia, họ biết cách giàn xếp các cơ chế quyền lực trong xã hội để thay đổi. Nhờ đó, quốc gia của họ không phải gánh chịu hậu quả của sự tàn phá do cách mạng đưa đến.

    Bởi Khách
    06/10/2011
    1 phản hồi

    Nếu một nền giáo dục có khả năng đào tạo công dân có tình yêu đối với quốc gia, có ý chí để theo đuổi ước vọng phục vụ quốc gia, có tư duy độc lập, và có khả năng tự đào tạo trong suốt cuộc đời của họ thì nền giáo dục đó thành công. Tất cả mọi cố gắng cải cách giáo dục là nhằm đến những mục tiêu đó. Và cố gắng không bắt đầu từ nhà nước mà bắt đầu từ xã hội dân sự.

    Bởi Khách
    05/10/2011
    3 phản hồi

    Tư duy độc lập là trách nhiệm công dân. Sống trong xã hội thần dân, một người chỉ cần biết vâng phục quyền lực nhà nước thì người đó đã làm xong trách nhiệm xã hội của mình. Sống trong xã hội công dân, một người không thể hiện được vị trí độc lập với nhà nước thì không làm tròn trách nhiệm xã hội của mình. Kỹ năng tư duy giúp cho công dân làm tròn trách nhiệm xã hội của họ.

    Bởi Khách
    06/07/2011
    5 phản hồi

    Trong hàng ngàn năm lịch sử loài người kể từ khi có nhà nước, lịch sử nước Mỹ (tính từ thời điểm công bố Tuyên ngôn Độc lập – 4.7.1776) là một trong những trang sử có rất nhiều những điểm lạ kỳ, độc đáo. Do khuôn khổ của một bài báo, những ghi chép sau đây hướng tới vài phác họa nhỏ về những điều ‘hổng giống ai’ nhưng rất đáng để suy ngẫm ấy

    Pages