Kiều Thị An Giang

  • Bởi Biên tập viên
    21/10/2017
    3 phản hồi

    Cứ như chị Râu Ngô lại sướng. Thay vì đẩy xe nôi, chị đẩy xe lăn cho chồng. Tuy nặng hơn nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Đứa nào cười lúc chị lên xe hoa bây giờ tha hồ lác mắt. Nghe nói lương hưu của ông lên tới hai ngàn. Chưa kể chị còn được thừa kế căn hộ sưu tầm toàn thú nhồi bông và có đến hơn chục cái xe lăn, chị cứ trữ đấy, thể nào trong đời cũng có lúc dùng đến.

    Bởi Biên tập viên
    13/10/2017
    1 phản hồi

    Hôm qua lần đầu tiên trong đời biết thế nào là đi soi zú. Số là, chị trông trẻ nhà mình trước đây; bây giờ là hàng xóm nhà mình.
    Chị lấy chồng Tây, sau khi lăn lộn với chồng Cộng, bồ Cộng, chị tuyên bố: Tao từ giờ không Cộng, Tây cho nó sướng cái thân!
    Sướng hay không sướng, sướng lúc nào và ở đâu thì mình chị biết, mình chỉ biết là chị có bộ giấy tờ ngon lành ở lại Đức. Ông này quãng 80 non tý, ngày cưới ở tòa thị chính phải ngồi xe lăn. Chị đẩy xe cho ông, choàng khăn voan trắng bồng bềnh như trinh nữ. Ai cũng mừng cho chị sớm trăm năm đầu bạc răng long.
    Chuyện giấy tờ xong xuôi thì anh chồng vào một đêm xấu trời ra đi không trăn trối. Chỉ để lại nguyên hàm răng giả trong cái cốc sứ Rosenthal đầu giường. Chị khóc rất chân thành, đoạn tang chừng hai tháng, chị thông báo, chị giật lại người yêu, đón anh sang đoàn tụ. "Tao giờ là người Đức, về làng con ngan già nhà nó lác mắt". Con ngan già là vợ cũ của anh.

    Bởi Admin
    01/03/2017
    0 phản hồi

    Rất nhiều thống kê cho thấy, trẻ em Việt Nam học tại quê nhà có điểm số vượt trội hơn hẳn trẻ em sống ở nước ngoài. Điều đó tất nhiên chúng ta có quyền tự hào, theo một khía cạnh nào đó. Nhưng sự rắc rối nhất không nằm ở đây. N. là một cô bé rất thông minh. Em nói và viết tiếng Việt như người Việt vì từ lúc sinh ra hè nào mấy mẹ con cũng về Việt Nam với bố. Vấn đề rắc rối nằm ở chỗ, em luôn nói những gì mình nghĩ, phản ứng tất cả những gì trái với chính kiến của em.