Hoàng Nhất Phương

  • Bởi Tâm Như
    21/02/2015
    0 phản hồi

    Những điều ngày xưa cha tôi nói về phong lan, mãi đến sau này trưởng thành tôi mới hiểu. Giá trị đích thực của một người, của một sự vật, sẽ mất đi nếu bị thay đổi bị chuyển dời hay bị đặt vào nơi không thích hợp. Người xưa từng bảo: Cây quít trồng ở bờ nam sông Hoài sinh ra trái ngọt, nhưng trồng ở mạn bắc sông Hoài lại sinh ra trái chua. Cành lá giống nhau, nhưng mùi vị của quả thật rất khác. Cũng giống như sự chân thật là tính bản thiện của con người. Nếu như vì bất cứ lý do nào đó người ta uốn cong, bẻ gãy hay đánh mất phẩm chất cao qúy này…Phải chăng chỉ còn lại những câu chữ khuôn sáo xã giao để nói với nhau. Và cõi đời sẽ chẳng bao giờ được nghe lời nồng vương hương thanh khiết của tính bản thiện nữa. Tiệc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Cõi người ta sẽ ra sao, nếu ai đó bước ra khỏi nơi chốn tưởng vui như tết, mà trên đường trở về nhà chỉ còn dư vị cay đắng nhạt nhẽo?

    Bởi Tâm Như
    25/12/2014
    17 phản hồi
    santa_claus.jpg

    Lễ Giáng Sinh hay Christmas" viết theo tiếng Anh thời Trung Cổ là "Cristes Maesse" mang ý nghĩa "Ngày Lễ Của Chúa Kitô" xuất hiện năm 1038. "Cristes" bắt nguồn từ chữ Hy Lạp "Christos"[Chúa Kitô] và "Maesse" bắt nguồn từ chữ La Tinh "Missa" [Thánh Lễ]. Tại Hy Lạp và La Mã, chữ X là mẫu tự đầu tiên được sử dụng như từ viết tắt của Chúa Kitô từ giữa thế kỷ 16, do đó mà có chữ "X-mas" bây giờ. Từ đầu thế kỷ 18, các học giả bắt đầu đưa ra những lập luận khác nhau về thời gian cử hành Lễ Giáng Sinh. Nhà bác học Isaac Newton cho rằng ngày Lễ Giáng Sinh được chọn phù hợp với tiết đông chí, người La Mã gọi là "bruma." tổ chức vào ngày 25 tháng 12. Năm 1743, nhà thần học cải cách Tin Lành Paul Ernst Jablonski lại nói: Ngày Lễ Giáng Sinh chính là ngày nghỉ mừng Năng Lượng Mặt Trời [Dies Natalis Solis Inviti] của người La Mã .v.v…

    Bởi Tâm Như
    09/11/2014
    12 phản hồi
    le_pont_mirabeau.jpg

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine
    Et nos amours
    Faut-il qu'il m'en souvienne
    La joie venait toujours après la peine

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Dưới cầu Mirabeau nhẹ trôi sông Seine
    Mang theo tình yêu của anh và em
    Ta nên nhớ chăng dẫu là như niệm
    Vui đến khi buồn đã thấm triền miên

    Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm
    Anh còn đây thời gian đã vô biên

    Bởi Tâm Như
    19/10/2014
    0 phản hồi
    rashomon._2jpg.jpg

    Hơn sáu mươi năm đã qua đi, nhưng thông điệp mà Akira Kurosawa gửi gấm trong "Lã Sinh Môn" vẫn hiện hữu, vẫn làm day dứt tâm hồn khán giả. Ông đã chứng tỏ sự yếu đuối, sự mỏng giòn có bản tính của nhân loại. Người kể chuyện hay người làm chứng, không phải là người biết hết tất cả, cũng không phải là người sẽ nói đúng và nói thật. Người ta ngay khi đã chết, cũng không trung thành với sự thật. Họ luôn luôn muốn che giấu sự thật, theo cách có lợi nhất cho cá nhân họ. Nhận xét của Akira Kurosawa hoàn toàn chính xác: Bản chất của con người là dục vọng, là ích kỷ và tham lam, nên họ khước từ sự thật. Tuy nhiên, Akira Kurosawa không bi quan, ông kết thúc "Lã Sinh Môn" bằng chi tiết độc đáo đầy nhân bản: Người tiều phu mang đứa bé bị bỏ rơi về nuôi, mặc dù ông đã có sáu người con và rất nghèo. Điều này đã mang lại niềm tin cho các nhân vật trong phim nói riêng, cho khán giả nói chung về thiện căn của con người. Như lời nói dung dị của nhà sư: "Tôi vẫn tin vào con người." Bởi vì con người là loài thụ tạo duy nhất,nhận biết được giá trị của sự thật và luôn hướng thượng.

    Bởi Tâm Như
    12/10/2014
    19 phản hồi
    autumn.16.jpg

    Ra đi hay trở về con tàu đều ngừng lại trước sân ga. Sân ga cũ bạc màu theo thời gian vẫn còn đó. Biết bao hình ảnh, biết bao mùi vị quen thuộc hòa quyện vào nhau, dường như không thay đổi. Sân ga lưu giữ khối tình si của lữ khách, người đi từ mùa thu xưa, trở về tận cuối thu nay. Sân ga với hồi còi rền rĩ bao giờ cũng khiến một thoáng gió vào làm mắt cay, bao giờ cũng khiến lòng người như tan biến trong khói sương mờ của hàng cây buồn rủ, đứng dọc theo đường rầy hun hút, nhìn sự hợp tan tan hợp có trong đời. Lữ khách bỗng dưng nghe nặng nỗi sầu, hỏi lòng mới biết mái lầu trăng qua. Tiếng còi âm sắc phong ba. Con tàu sương gió đồng ca lên đường. Bụi mờ ga nhỏ viễn phương. Trông lên cõi mộng vô thường buồn tênh!

    Bởi Tâm Như
    06/10/2014
    14 phản hồi
    meryl_streep.jpg

    Meryl Streep được mệnh danh là người có thiên tài diễn xuất, có khả năng hóa thân kỳ lạ, đặc biệt là những vai phụ nữ có tính cách mạnh mẽ, hoặc đau khổ. Hiện nay dù đã ngoài 60 tuổi, Meryl Streep vẫn là ngôi sao sáng rực của kinh đô Hollywood, và luôn có hàng loạt dự án điện ảnh chờ đón cô. Thật đặc biệt dù là tài tử lừng danh của phim trường suốt hơn ba mươi năm, Meryl Streep có cuộc sống riêng rất hạnh phúc và kín đáo. Cô lập gia đình năm 1978 lúc 28 tuổi với Don Gummer, có 4 người con, và cho đến nay tình yêu của họ vẫn bền bỉ, hạnh phúc. Meryl Streep luôn bảo vệ cuộc sống gia đình, không để bị ảnh hưởng bởi những ánh hào quang của điện ảnh. Gia đình và những người con là một phần quan trọng trong cuộc đời của cô. Cô cảm ơn phu quân là ông Don Gummer và các con - những người luôn cho cô cảm giác bình an khi đứng trước máy quay phim. Và cô cũng không phụ lòng của họ, vì sau khi hoàn tất mỗi một bộ phim , cô luôn luôn hối hả và hoan hỉ trở về mái nhà ấm cúng.

    Bởi Tâm Như
    28/09/2014
    0 phản hồi
    house_at_the_seaside.jpg

    Ước mơ của mẹ tôi đã thành hiện thực. Cha tôi trả góp, mua cho mẹ đôi bông tai có hạt kim cương vỏ bọc bằng vàng mà bà hằng mơ ước. Mẹ ngồi hàng giờ trước gương, hết quay đầu từ trái sang phải, lại xoay người ngắm nghía, khuôn mặt ngời sáng. Tôi không quên trầm trồ: "Ôi! Mẹ thật đẹp!" Thực ra mẹ tôi không đẹp lắm, nhưng từ khi có đôi bông tai kim cương, bà ngẩng cao đầu kiêu hãnh không kém bất cứ bà hoàng hậu nào trên thế gian này. Rồi đến lúc cha tôi gọi là "thuở hàn vi." Đôi bông tai lặng lẽ ra đi. Khi tôi hỏi tại sao, mẹ vừa cười vừa khóc nói:"Cha con đem cầm rồi, nhưng sẽ chuộc lại cho mẹ." Thời buổi kinh tế suy thoái, đồng lương ít ỏi của một nhân viên cảnh sát càng ngày càng bị cắt giảm. Mẹ tôi nhận may quần áo, về đêm còn nhận đính hoa hồng trên vớ lụa với giá rẻ mạt 1 xu một đôi. Nhưng năm nào mẹ cũng gom góp được một số tiền, để trả lãi cho tiệm cầm đồ. Cho đến một mùa hè, mẹ tôi đành quy hàng số phận. Đến kỳ hạn trả tiền, nhưng không thấy bà lo lắng ngược xuôi như mọi lần. Mẹ thở dài bảo: "Bông tai là vật xa xỉ không dành cho người nghèo." Mẹ không bao giờ có thể nhìn thấy đôi bông tai thêm lần nữa. Bờ biển năm xưa nhạt nhòa trong mắt mẹ. Từ đó sức khoẻ và thị lực của mẹ dường như sút giảm. Nhiều năm trôi qua, mẹ tôi còm cõi già đi. Nhưng khi mẹ mỉm cười, vẫn hé lộ những chân răng còn sáng bóng; và trong tâm trí tôi, lại hiển hiện hình ảnh hai mẹ con ngồi trên ghềnh ráng bể năm nào.

    Bởi Tâm Như
    21/09/2014
    2 phản hồi
    flame_of_lovers.jpg

    Nước có khả năng dập tắt lửa. Nhưng nước và lửa vẫn là một. Không có nước không thể tìm thấy lửa. Không có lửa không thể tìm thấy nước. Nếu đem khổ đau và hạnh phúc ra phân tích, phải chăng người ta thấy hai phạm trù nói trên cũng "là một, cũng ở trong nhau" như nước và lửa. Bạn sẽ không biết hạnh phúc là gì, nếu chưa bao giờ nếm trải khổ đau. Bạn sẽ không nhận thức được sự tồn tại của niềm vui, nếu chưa từng biết nỗi buồn. Bạn sẽ không hiểu giá trị đích thực của sự no ấm, nếu chưa từng chịu những ngày đói cơm rách áo. Bạn sẽ không hiểu được thế nào là tình yêu chân thành tận hiến, nếu chưa từng nhìn thấy sự phỉnh phờ lừa dối.

    Bởi Tâm Như
    10/08/2014
    0 phản hồi
    soul.15.jpg

    "Cò Đùm," tuyển tập truyện ngắn dày 137 trang do nhà sách Văn Nghệ xuất bản tại hải ngoại của nhà văn Doãn Quốc Sỹ, cũng giống như các tác phẩm trước đây, thu hút người đọc bằng chất giọng đằm thắm, bình dị, đầy ắp tình người. Dù là Miên, Hãng, Hiền, Tân Kha, Khiết, Hóa, Lãng, hay Cò Đùm [1], mỗi một nhân vật của Doãn Quốc Sỹ là một vũ trụ và cũng là một cù lao, vì thế ông "không dám phê bình ai, không dám khinh khi ai, không dám chê trách ai, kể cả khi - nhiều khi rồi - tôi bị chửi oan, tôi bị ăn cắp, tôi bị lạm dụng" [trang 23] như ông mượn lời nhân vật "tôi" kể câu chuyện có liên quan đến nhà tiến sĩ giáo dục - chính là hóa thân của ông - để ghi lại những điều ông cảm nhận, khi hồi tưởng thời khốn khó xa xưa.

    Bởi Diên Vỹ
    03/08/2014
    2 phản hồi
    soul.1.jpg

    Hồi Ký "Vượt Qua Gian Khổ" do nhà xuất bản Nam Việt phát hành bắt đầu từ thời tác giả đi học, đến lúc làm việc tại Quân Y Viện Quy Nhơn, rồi bị tù cải tạo năm 1975, sau đó vượt biển đến trại tỵ nạn Galang, cuối cùng định cư tại Hoa Kỳ. Tiếp theo là thời gian khó khăn khi bắt đầu làm quen với đời sống mới ở xứ người.

    Bởi Tâm Như
    29/07/2014
    3 phản hồi
    sea._2.jpg

    Tháng Bảy bắt đầu bằng giai điệu New Age - giòng nhạc của Secret Garden xuất hiện vào khoảng đầu thập niên 1980, lấy cảm hứng từ thiên nhiên, từ cuộc sống, từ những cảm xúc ở tận đáy sâu nội ngã. Từng nốt nhạc đen tròn đơn móc luyến láy điểm xuyết bằng dấu lặng vi diệu nghe man mác buồn, nhưng có khả năng xoa dịu muôn nỗi ưu phiền, có khả năng đưa cõi người ta đến nơi bình yên chim hót, an nhiên lắng nghe tiếng thời gian nhịp nhàng rơi trên "Songs From A Secret Garden," trên "White Stones," hay trên " Dwan Of A New Century " [1] Sự kết hợp tuyệt vời giữa Rolf Lovland - nam nhạc sĩ dương cầm người Na Uy - và Fionnuala Sherry - nữ nhạc sĩ vĩ cầm người Ái Nhĩ Lan - đã tạo thành giòng nhạc tân cổ điển - neoclassicism tinh tế bất hủ. Âm thanh của dương cầm và vĩ cầm là hai yếu tố chính giúp Rolf và Fionnuala sáng tạo những câu chuyện không lời, mở ra khung trời tự do mênh mông để người cảm thụ nhận biết, nơi trú ẩn bình an của bản ngã chính là bổn nguyên thường trụ.

    Bởi Hồ Gươm
    27/07/2014
    0 phản hồi
    10469212_626851090769113_8104816591665602406_n.jpg

    "Sự lựa chọn giữa cái đói cào cấu và sự giữ thẳng lưng cũng như nhân cách là một chọn lựa khó khăn!" [Trang 97] Nhà báo Vũ Ánh đã viết như vậy khi kể lại thời gian ở trong trại tù cải tạo, những ngày đội trưởng phải tổ chức các buổi góp ý, phê, và tự phê, rồi bình bầu mức ăn hàng tháng cho mỗi tù nhân cải tạo. Những giòng chữ lặng thầm thản nhiên viết ra tưởng chừng thật dễ, nhưng trong hoàn cảnh ăn đói, làm việc nặng, khi đau ốm chỉ có xuyên tâm liên chống trả lại các bệnh từ thông thường nhất là cảm lạnh đến nguy hiểm nhất là đau tim, hen suyễn, lao phổi, nhiễm trùng đường ruột…, thì sự giữ thẳng lưng cũng như bảo toàn nhân cách quả là việc rất khó. Thế nhưng nhà báo Vũ Ánh và các anh em tù cải tạo của ông đã làm được, vì họ còn có ý thức trong sáng về nhân cách, lòng trắc ẩn, và sự can đảm.

    Bởi Hồ Gươm
    19/07/2014
    0 phản hồi
    1.jpg

    Nước Việt sẽ không bao giờ mất. Điều đáng lo không phải là mình còn được độc lập hay không. Đáng lo là mình chậm tiến quá, trong khi những nước chung quanh, kể cả Trung Quốc, đang tiến rất nhanh. Đáng lo hơn hết, là dù nước mình vẫn còn nhưng dân mình không phát triển, không đuổi kịp các nước chung quanh, kinh tế cũng như chính trị. Tổ tiên chúng ta giành lấy độc lập không phải để con cháu sau này chịu sống như một nước nghèo hèn thua kém mãi. Mà trong thế giới ngày nay, một quốc gia muốn ngẩng đầu lên phải phát triển. Làm sao để kinh tế nước ta có thể tiến lên ít nhất ngang hàng với các nước phát triển ở vùng Đông Nam Á; để dân mình được sống tự do như họ?

    Bởi Tâm Như
    13/07/2014
    3 phản hồi
    reading_book.jpg

    Mặc dù chỉ là quyển sách ghi chép lại từ những cuộc đàm thoại được thu âm, nhưng "Trần Đức Thảo - Những Lời Trăng Trối" được xem là tài liệu đặc biệt của Giáo Sư Trần Đức Thảo nói về con người của Hồ Chí Minh "một Tào Tháo muôn mặt của muôn đời,"[1] và là một con khủng long ba đầu, chín đuôi."[1] Giáo Sư Trần Đức Thảo khẳng định:

    "Nếu không dám khui ra những sai trái lịch sử của 'ông cụ,' không dám đưa ra ánh sáng tội lỗi của Marx thì không bao giờ thoát ra được tình trạng bế tắc chính trị độc hại như hiện nay ở nước ta."[1]

    Bởi Hồ Gươm
    05/07/2014
    3 phản hồi
    hoang.jpg

    Khi sự tha hóa như mối mọt làm mục ruỗng bục giảng, khi người trí thức không còn có thể để "con ngươi nhìn thẳng, nhưng ánh nhìn lại hướng xuống dưới" [2] cũng là lúc ông giáo sư tự kết liễu cuộc đời, vì không thể ẩn nấp trong sự gian dối nữa. Có người cũng giống như tác giả cho rằng: Cái chết của ông giáo sư là sự phản tỉnh, là "một hy vọng nhuốm màu tuyệt vọng." Hay như Hoàng Ngọc Tuấn nhận định "những con người như thế vẫn còn có thể thay đổi để trở lại thiện tâm." [4] Riêng tôi cảm nhận: Ông giáo sư vốn biết "Những bài học dối trá, làm sao có thể dạy cho học sinh sự ngay thẳng và phẩm chất trung thực?” [1] Vậy tại sao ông vẫn dùng lời dối trá, để buộc người khác phải chấp nhận một lý do dối trá do ông ta ngụy tạo ra qua bài trí thức ca? Những bức thư "Gửi Người Tin Và Yêu" và cái chết của ông, phải chăng là sự hối hận đã lỡ muộn?!

    Bởi Hồ Gươm
    29/06/2014
    0 phản hồi
    1555297_611521078968781_1466834015873714996_n.jpg

    Bên cạnh những hồi ức về đất cũ người xưa, "Quê Hương Vỡ Vụn" còn là khúc ca thương cảm của một người cao niên, nhận biết nỗi buồn tha hương của bản thân khi đứng trên bến bờ hiu quạnh, khi chứng kiến cái chết của người thân, của bằng hữu tại đất khách quê người, khi thấy rõ những mê lầm, sự phân biệt giai cấp, giàu nghèo, đã làm hại đời của người ta. Tác giả cũng vạch ra chuyện tranh chấp vùng lãnh hải ở Biển Đông, đã tạo thành "những hố chưn voi" chia cắt người Hoa và người Việt - những người từng chung sống nhiều đời. Tất cả những điều ấy đã vụn vỡ tan nát, hay chỉ là những mảnh loang lổ dấu đạn bom còn sót lại ở quê nhà, trong tâm hồn của tác giả và của người đọc. Nhưng cho dẫu đã lỡ mòn và tan nát, tình yêu quê hương luôn thường trú trong ký ức của những người xa quê, nhất là khi họ sống ở hải ngoại, hằng ngày phải dùng một ngôn ngữ khác để giao tiếp, không phải là "tiếng nước tôi tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi, thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, Nước ơi!"

    Bởi Tâm Như
    22/06/2014
    4 phản hồi
    ts_ls_nguyen_manh_tuong.1.png

    "Ngàn xưa từ thời Socrates, ai cũng biết là, khi nhà cầm quyền muốn bắt kẻ sĩ nào đó uống thuốc độc thì chỉ cần gán tội cho họ là đã đầu độc tuổi trẻ. Đảng Cộng Sản đã vực dậy một thủ đoạn đã dùng hai ngàn năm trước. Trong mọi thời đại, kẻ độc tài luôn kiếm cách xếp đặt nhân dân theo khuôn mẫu họ muốn, đặc biệt là giới trẻ là những kẻ đang nắm giữ tương lai. Tất cả đường lối giáo dục đều phát xuất từ đường lối chính trị chính của họ như là một hệ luận đương nhiên. Học đường phải là nơi đào tạo những người mà sau này phải chăm lo cho đường lối của nhà cầm quyền. Mọi chệch hướng trong giáo dục cũng đồng nghĩa là đi sai đường lối chính trị mà lãnh đạo đã đưa ra. Đây chính là cái logic của mọi chuyện!"

    Bởi Tâm Như
    15/06/2014
    0 phản hồi
    pavn-sau_buc_man_sat.jpg

    "Trong đảng Cộng Sản Việt Nam, sự tranh giành quyền lực trong bóng tối tuy không dã man như thời Staline, tàn bạo như thời Mao Trạch Đông, nhưng những thủ đoạn được dùng cũng rất tinh vi. Trong những năm gần đây, sự tranh giành quyền hành được coi như xảy ra giữa hai phe nhóm (hay bè phái) trong đảng, tạm gọi là bảo thủ và tiến bộ (đúng hơn là thực dụng ). Hai từ ngữ bảo thủ và tiến bộ này đúng ra chỉ áp dụng được về phương diện kinh tế. Ông Đặng Văn Việt, anh hùng quân đội Cộng Sản trong chiến tranh Đông Dương I, năm 2006 đã phân biệt hai xu hướng chính trị ở Việt Nam đúng nghĩa hơn như sau: "bảo thủ là những người có chức, có quyền, có thể bắt bớ và gán tội người khác, còn tiến bộ là những người không chức không quyền, chỉ có ngòi bút và cái mồm."

    Bởi Hồ Gươm
    07/06/2014
    4 phản hồi
    205.jpg

    "Hai Mươi Năm Miền Nam 1955-1975" là cuốn phim tài liệu, giúp họ biết được những biến động đã xảy ra trên một phần đất quê hương. Biết để cùng chung chia nước mắt ngậm ngùi, khi hồi tưởng cuộc hành trình đi tìm tự do vô cùng bi thiết của thế hệ cha anh.

    Bởi Diên Vỹ
    01/06/2014
    2 phản hồi
    chapmans_peak_drive_-_nam_phi.jpg

    Những người đọc truyện của Phạm Tín An Ninh nhận xét ông là người viết văn chương tử tế. Ông được độc giả yêu mến, nhờ những câu chữ trung hậu nhân ái bàng bạc trong khắp các truyện ngắn của ông. Phạm Tín An Ninh không viết để nổi danh hay tìm kiếm lợi lộc.

    Bởi Hồ Gươm
    25/05/2014
    1 phản hồi
    fishing_net.jpg

    Có thể nói "Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng" là thông điệp vừa mang tính thời sự nóng bỏng trước hiện tình đất nước hôm nay, vừa là biểu tượng bất biến của lòng yêu nước, mà nhà văn Ngô Thế Vinh muốn gửi đến người Việt Nam - đặc biệt là giới trẻ - nên và phải "chuẩn bị một đội ngũ trí tuệ trong mọi lãnh vực khoa học, đặc biệt là các ngành hải dương học, địa chất, môi sinh và cả về Luật Biển, Quốc Tế Công Pháp. Họ sẽ là thành viên không thể thiếu trên các bàn hội nghị, hay trước các Tòa Án Quốc Tế trong tương lai."

    Bởi Diên Vỹ
    19/05/2014
    1 phản hồi
    nvgp.jpg

    Cho đến ngày qua đời nữ sĩ Thụy An vẫn không được chính quyền cộng sản phục hồi danh dự. Sự tàn khốc của chế độ và số phận đau đớn của bà được ghi lại trong "Chương 8: Thụy An," có thể xem như một lời giải oan đặc biệt, một lời cảm thán của nhà phê bình Thụy Khuê nói riêng của người Việt Nam nói chung, dành cho người phụ nữ tài hoa bạc phận.

    Bởi Tâm Như
    10/05/2014
    1 phản hồi
    ho_guom._1.jpg

    Cuộc chiến đấu thường xuyên này cũng chính là sự không khoan nhượng của nhà văn Mai Thảo, khi đối đầu với những điều trái với tự do, trái với ước nguyện, trái với tình cảm chân thực của cá nhân ông, và của nhân loại. Đối với ông định mệnh của quốc gia nói chung, của một con người nói riêng, không thể đặt trong bàn tay của những người tự xưng là lãnh tụ, ông khẳng định:

    "Cuộc chiến đấu cho tự do thực ra không còn nằm trong bàn tay quyết định của những nhà lãnh tụ nữa. Nó nằm trong mỗi chúng ta…"

    Bởi Tâm Như
    03/05/2014
    3 phản hồi
    dsc_0154.jpg

    Không một nhà xuất bản nào trong nước dám in "Gửi Lại Trước Khi Về Cõi," người lính Vũ Cao Quận bỏ tiền thuê đánh máy chữ, photocopy thành một số bản gửi tặng thân hữu. Không đành nhìn tâm sự của ông Vũ Cao Quậnbị rẻ rúng coi thường, Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Quang nhờ họa sĩ vẽ và in bìa. Quyển sách dày 382 trang tuy hình thức vẫn chỉ là photocopy, nhưng đã có dáng vẻ đĩnh đạc cao qúy, xứng đáng với tấm lòng của người lính Vũ Cao Quận và đồng đội của ông - những người bị bỏ quên dù đã cống hiến trọn đời cho lý tưởng đại đồng của giai cấp vô sản. Ngày 11 tháng 4 năm 2005 khi đi lấy sách, Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang bị công an vây bắt."Gửi Lại Trước Khi Về Cõi" của người Vệ Quốc Quân năm nào bị xếp vào loại sách nguy hiểm, bị chính những người đồng chí của ông thu hồi và tiêu hủy; chẳng khác gì số phận bi thảm của bà Cát Thành Long - còn có tên gọi là Nguyễn Thị Năm - người phụ nữ nhân hậu từng ủng hộ 110 lạng vàng trong ngày tuần lễ vàng năm 1946, có con trai là chính ủy trung đoàn, mà vẫn bị đảng xử bắn trong ngày cải cách ruộng đất!

    Bởi Tâm Như
    27/04/2014
    0 phản hồi
    mien_man_tuy_but_2.jpg._1.jpg

    "Đất Khách" – câu chuyện vô cùng cảm động Lý Lan viết về cha của cô - một người đàn ông di dân mù chữ, đi chân trần từ đường này sang phố khác bán hàng rong, cần cù tằn tiện nuôi con ăn học. Từ bệ phóng tình yêu gia đình, Lý Lan hồi tưởng: "Đôi khi máu ngông nghênh tuổi trẻ bốc lên, tôi cũng có khao khát một điều. Nhưng điều ấy chỉ có trời mới ban cho được. Vì người ta gọi đó là thiên tài. Đôi lúc, như lúc này, tôi bỗng ao ước có đủ tài năng để vẽ một bức tranh. Bức tranh mà cứ hàng năm đến tiết Thanh Minh dắt tôi đi thong dong trên lối mòn cát mịn đến ngồi nơi lưng đồi này nhìn xuống lòng chảo kia, ba đã phác thảo trong tâm hồn tôi." [2] Đóng quyển sách lại nhìn ra biển...

    Pages