duy tân

  • Bởi Khách
    04/04/2017
    0 phản hồi

    Một nhà nước qui định đất đai thuộc sở hữu toàn dân nhưng do nhà nước đại diện làm chủ, sau đó qui hoạch một khu dân cư, bồi thường cho cư dân một, dân không đồng ý thì cưỡng chế bằng súng đạn, rồi quay sang hợp đồng với tư bản nước ngoài, hưởng tiền “lại quả, bôi trơn”, “trị giá thặng dư” gấp trăm, gấp ngàn lần bọn tư bản mà họ chê bai đánh đuổi: nhà nước này bị tự nhiên hoá.

    Bởi Khách
    01/03/2017
    0 phản hồi

    Người dân trong xã hội thấy được sự giả dối của nhà cầm quyền nhưng vì không hiểu rõ được sức mạnh của chính mình đã chấp nhận sống cuộc sống giả dối, sẵn sàng làm nô lệ cho giới cầm quyền để mong bản thân được êm ấm hơn, và nếu cần ca ngợi đãng cầm quyền thì vẫn phải làm để được yên ổn trong hiện tại mà không nhìn ra xa hơn là toàn bộ dân tộc đang bị Trung Quốc thôn tính bằng kinh tế, bằng sự cai trị qua các thái thú thời đại là đãng csvn. Những hình ảnh học sinh đánh nhau, những hình ảnh tra tấn người trộm chó, những hình ảnh ngoảnh mặt đi ngược lại lương tâm của Con Người đã trở thành lối sống của thời đại.

    Bởi Admin
    28/08/2013
    1 phản hồi

    Khi chế độ Tướng Quân của giòng họ Tokugawa bị sụp đổ vào năm 1868, các nhà lãnh đạo mới của nước Nhật chỉ là những chính khách non trẻ, chưa từng có kinh nghiệm gì về cách quản trị đất nước. Tuy nhiên, họ lại là những người có đầu óc thực tế, đã áp dụng thử từng phần các cách tổ chức chính trị của Tây Phương vào xã hội Nhật Bản.

    Bởi Admin
    27/08/2013
    1 phản hồi

    Trong vòng 10 năm, chính quyền mới của Nhật Bản đã xóa bỏ được hoàn toàn cơ chế chính trị và xã hội của thể chế Tướng Quân (Shogun), kiểm soát được đất nước, để rồi làm phát triển các định chế chính trị mới, một hệ thống kinh tế mới, một trật tự xã hội mới, cùng với một lực lượng quân sự mới, làm nòng cốt cho việc bành trướng đế quốc sau này.

    Bởi Admin
    27/08/2013
    1 phản hồi

    Tại châu Á, Trung Hoa từ xưa vẫn được coi là một nước lớn, hùng mạnh nhất mà không thể chống cự nổi hạm đội Anh, điều này đã làm cho Nhật Bản phải suy nghĩ. Một số lãnh chúa Nhật đã khuyến cáo chính phủ nên giao thương ngay với các nước Tây Phương để có cơ hội mua võ khí ngõ hầu bảo vệ Nhật Bản. Tuy nhiên chính quyền Shogun vẫn cương quyết bế quan tỏa cảng, nhưng việc học hỏi Tây Phương có thể được làm ngơ để người Nhật biết cách chế tạo ra các võ khí mới.

    Bởi Admin
    27/03/2012
    22 phản hồi
    hs_angiang2.jpg

    Người ta đã từng nghe nói về sự đọc sách khủng của người Nhật thời Minh Trị Duy Tân, cách chúng ta hôm nay ngót một thế kỷ rưỡi. Thí dụ minh hoạ thường là quyển sách Bàn về Tự do, On Liberty, của John Stuart Mill. Sách được xuất bản ở Anh năm 1859, cùng năm với tác phẩm “Thuyết tiến hoá” của Charles Darwin. Bàn về Tự do là một quyển sách rất có ảnh hưởng ở phương Tây, và ngày nay vẫn còn tiếp tục được đọc. Khi được dịch sang tiếng Nhật quyển sách đã bán trên triệu bản.

    Bởi Admin
    18/01/2012
    0 phản hồi

    Ngắn gọn thì thế này: đầu thế kỷ 20, nhà Duy tân Phan Châu Trinh và các đồng chí chủ trương cuộc vận động, nay gọi là “diễn biến hòa bình”, để giành độc lập dân tộc và kiến tạo dân chủ, giàu mạnh cho Việt Nam. Cuộc vận động ấy có tên là phong trào Duy Tân-Đông kinh nghĩa thục và cũng bị nhà nước đương thời đàn áp khốc liệt. Cùng thời, nhà cách mạng nông dân vô sản Hồ Chí Minh chủ trương dùng bạo lực vũ trang để giành độc lập dân tộc và kiến tạo dân chủ xã hội chủ nghĩa (cách mạng vô sản). Nhà nước thực dân-phong kiến thì quyết giữ nguyên hiện trạng.

    Bởi Admin
    20/12/2011
    0 phản hồi

    Chưa bao giờ trong lịch sử nước ta những chữ dân trí, dân khí, dân sinh, dân quyền, dân chủ, những vấn đề liên quan đến người dân được nhắc đi nhắc lại nhiều như đầu thế kỷ này. Không phải trước kia, trong thời phong kiến ta ít nói đến dân. Thực tế rất khó khăn, luôn luôn gặp thiên tai và ngoại xâm, làm cho người cầm quyền trước đây đã ý thức được rõ ràng vai trò của người dân. Không chỉ Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Trãi nói về dân mà cả Gia Long, Minh Mạng, cả Tự Đức nữa, theo những lời ghi trong Thực lục, cũng không ngớt nói về dân, và cũng không phải khi nào làm thế cũng chỉ là để mị dân. Điều khác trước là các nhà Nho duy tân nhấn mạnh dân là chủ. Với các nhà Nho quen theo danh, theo chữ mà nhận nghĩa, dân là chủ cũng là dân chủ. Ngày nay, muốn hiểu đúng điều họ đã nghĩ, chúng ta lại phải tìm nội dung thực chất của tư tưởng dân là chủ của họ mới xác định được trình độ dân chủ mà họ đã đạt tới, mà họ mong vươn tới.

    Bởi Admin
    26/11/2011
    8 phản hồi

    Tôi xin được nói thẳng: đừng chờ đợi ai khác, hãy tự nắm lấy vận mệnh của mình. Đã nói với Đảng rồi, không xin, không chờ đợi gì nữa. Chúng ta hãy tự bắt tay vào việc. Bây giờ chỉ tính riêng trí thức đòi thay đổi đất nước, không thể đếm xuể. Các vị đã can đảm lên tiếng nói rồi, xin hãy dấn thân thêm một bước nữa bằng cách "tụ tập nhau".

    Bởi Admin
    26/10/2011
    1 phản hồi

    Bế quan tỏa cảng, coi mở rộng thương mại với bên ngoài chỉ làm hỏng đất nước. Các sứ thần của ta như Nguyễn Hiệp, Lê Đĩnh, Phan Lương…đi các nơi về báo cáo nhà vua là các nước đều làm khác, khuyên phải thay đổi, nhưng nhà vua đều cho là không hợp, mặc dù suốt toàn bộ sự nghiệp thành vương của mình Gia Long tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, không chi riêng với nước Pháp; khoảng năm 1839 vua Minh Mạng đã cho sứ bộ của mình đi một số nước châu Âu để nắm tình hình... Đã thế, sử liệu còn cho thấy nhìn chung triều đình chủ trương phó thác việc buôn bán cho Hoa kiều, Hoa kiều hầu như đứng ngoài luật pháp...[8] Không ít các trí giả như Nguyễn Đức Hậu, Nguyễn Trường Tộ, Nguyễn Điểu… đã từng đi du học phương Tây, đưa ra nhiều kiến nghị cải cách, song tất thảy đều bị bỏ xó.

    Bởi Admin
    13/04/2011
    0 phản hồi

    Nói đến các cuộc “duy tân” ở nước ta đầu thế kỷ XX, cho đến nay vẫn còn nhiều người lẫn lộn các khái niệm: Phong trào Duy tân, Duy tân hội (Hội Duy tân) và Khởi nghĩa Duy Tân, kể cả các bậc trí thức, các nhà nghiên cứu.

    Bởi Admin
    19/11/2010
    3 phản hồi

    Cả hai Nguyễn Trường Tộ và Fukuzawa đều tập trung vào cải tổ giáo dục và suy nghĩ của người dân. Nguyễn Trường Tộ còn khuyên triều đình Huế nên tiếp tục điều đình với Pháp và trong thời gian đó canh tân đất nước theo mô hình phương Tây. Tức là lánh xa quỹ đạo của Tàu.

    Bởi tqvn2004
    17/09/2010
    0 phản hồi

    Cái mà họ goi là "đền ơn, báo đáp đất nước" là gì? Chắc là họ muốn nói rằng nhờ có chính quyền này mà dân chúng mới được sống thanh bình, yên ổn làm ăn, không phải lo sợ kẻ xấu. Thế nhưng lập ra pháp luật, bảo vệ dân chúng giữ gìn an ninh... là công việc, là nghĩa vụ đương nhiên của chính quyền. Không thể coi đó là sự ban ơn, không thể coi đó là lòng tốt để rồi bắt dân phải hàm ơn, không thể coi đó là lòng tốt để rồi bắt dân phải hàm ơn hay báo đáp lại chính quyền. Nếu như chính quyền nghĩ như vậy thì ngược lại người dân sẽ nói rằng: Chính quyền phải hàm ơn dân và báo đáp cho dân mới phải, vì chính quyền sống bằng tiền thuế, tiền thóc lúa do dân đóng, cớ vì sao lại có chuyện ngược đời như thế được?

    Bởi tqvn2004
    04/11/2009
    0 phản hồi

    Nguyên nhân chính dẫn đến thất bại của công cuộc cứu nước, như các trí thức Nho học Duy Tân yêu nước đã giác ngộ, là ta thua kẻ thù cả trăm năm phát triển, con đường cứu nước bây giờ là phải cấp tốc đưa đất nước lên ngang tầm văn minh với kẻ thù, trước hết là cái đầu, cái tầm tư duy, tức trong lĩnh vực tư tưởng phải được cất lên ngang tầm với kẻ thù. Khẩu súng không làm được điều này. Chỉ có cái chữ mới làm được.

    Bởi Khách
    01/09/2009
    1 phản hồi
    200891165146_019chu0.jpg

    Rất nhiều quốc gia trên thế giới đều lấy từ “độc lập” đặt tên cho ngày quốc khánh. Đó thường là ngày đánh dấu người dân sở tại giành lại được chính quyền (quyền quản lý đất nước) từ tay lực lượng ngoại bang. Tại Việt Nam cũng thế, 64 năm qua trên miền Bắc và 35 năm qua trên toàn Việt Nam, ngày 02 tháng Chín luôn được kỷ niệm với những nghi thức trọng thể nhất.

    Bởi tqvn2004
    17/08/2009
    0 phản hồi

    Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, trên dưới chục năm, những hoạt động của các chiến sĩ duy tân ở cả ba miền Trung Nam Bắc đã viết nên những trang sử đẹp đẽ cho đất nước này ở cả hai bình diện chính trị và văn học (nói chung là văn hóa). Lịch sử Việt Nam ở đầu thế kỷ XX này ghi nhận công lao của họ, và lịch sử văn hoá cũng phải thừa nhận sự đóng góp của họ là to lớn.

    Bởi tqvn2004
    12/08/2009
    0 phản hồi

    Ai nấy đã biết tới giữa thế-kỷ 19 vừa qua, dân-tộc Nhật-bổn vẫn đang là một dân-tộc còn hèn yếu quê mùa, bo bo thủ-cựu, chẳng hơn gì những dân-tộc khác ở Đông-phương nầy cùng trong thời đó ; thế mà chỉ có một mình Nhựt-bổn vụt chốc đổi mặt thay da, xăng xái nhảy vọt lên đài văn-minh phú-cường được, là tại sao vậy?

    Bởi tqvn2004
    11/08/2009
    1 phản hồi

    Một nước đang cũ hết sức cũ, yếu hết sức yếu, bỗng chốc trong vòng chỉ có 30 năm, xoay đổi ra mới thiệt là mới, mạnh thiệt là mạnh, cái kết-quả lạ lùng đó vẫn biết là trên nhờ có bực anh-quân thánh-chúa là Minh-trị Thiên-hoàng, nhưng chính là do nơi cái thông-minh, cái lực-lượng, cái khí-khái chung cả dân-tộc Nhựt-bổn mà nên vậy.

    Bởi Admin
    19/02/2009
    0 phản hồi

    Chúng ta không có thời giờ để chờ đợi sự khai sáng của các nước láng giềng, để từ đó cùng nhau hướng tới phát triển Châu Á. Tốt hơn hết là chúng ta hãy tách ra khỏi hàng ngũ các nước Châu Á, đứng chung vào hàng ngũ các quốc gia văn minh phương Tây. Còn về các đối xử với Trung Quốc và Triều Tiên, chúng ta không có tránh nhiệm phải làm điều gì đặc biệt cho họ chỉ bởi vì họ là hàng xóm của chúng ta. Chúng ta chỉ cần học theo cách của người phương Tây đối xử với họ. Tục ngữ có câu "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng", ai chơi với bạn xấu không thể tránh khỏi tiếng xấu. Đơn giản là chúng ta đoạn tuyệt kết giao với những người bạn xấu ở Châu Á!