David Marr

  • Bởi Diên Vỹ
    19/08/2014
    0 phản hồi

    Tên của Diệm được đưa ra bàn luận vào cuối tháng Giêng khi tìm kiếm một người giữ chức bộ trưởng nội vụ. Rõ ràng là Hồ Chí Minh đã muốn có một người Công giáo vai vế vào trong nội các, nhưng ông chưa sẵn sàng giao Diệm quyền kiểm soát ngành công an cũng như bộ máy hành chính của VNDCCH, và Diệm cũng không phải là một loại người chịu giữ một chức vụ hữu danh vô thực.

    Bởi Diên Vỹ
    18/08/2014
    0 phản hồi

    Mối quan hệ cá nhân giữa Hồ Chủ tịch và Giám mục Từ đã giúp ích cho cả chính phủ lẫn người Việt Công giáo. Chính quyền VNDCCH cần hơn hết việc không cho chính giới Pháp cơ hội sử dụng vấn đề Công giáo làm lý do để can thiệp toàn phần vào Việt Nam. Mối quan hệ ấm cúng với giới tu sĩ Công giáo Việt Nam giúp nâng cao hình ảnh ôn hoà của Hồ ở trong và ngoài nước. Nhà thờ cũng dùng quyền lực và danh tiếng của Hồ như là một vận cản chống lại áp lực từ ĐCSĐD và Tổng bộ Việt Minh.

    Bởi Diên Vỹ
    30/12/2013
    2 phản hồi

    Theo sau việc Công an tấn công và bắt giữ, ai đấy trong chính quyền lại tìm cách giới hạn việc quần chúng lên án Quốc Dân Đảng với mục đích cho thấy đảng vẫn giữ vững việc tuyên truyền về mặt trận thống nhất. Tuy nhiên, thiệt hại đã xảy ra và ngoại trừ vài cá nhân lãnh đạo, mọi công dân trong nước VNDCCH từ đây sẽ kinh hoàng khi bị nhận diện là Việt Quốc. “Việt Quốc” trở thành đồng nghĩa với phản quốc.

    Bởi Diên Vỹ
    30/12/2013
    0 phản hồi

    Giới lãnh đạo ĐCS Đông Dương nhận định Việt Nam Quốc Dân Đảng đem lại thách thức lớn hơn cho họ so với các đảng Đại Việt, Trotskyist và Việt Cách gộp chung. Bất chấp nỗ lực của ĐCS Đông Dương trong việc thuyết phục quần chúng rằng giới lãnh đạo hiện tại của Việt Quốc đã phản bội lại di sản cao quý của Nguyễn Thái Học và những anh hùng khác của năm 1930, nhiều người dân vẫn có cái nhìn thoáng về họ vào cuối năm 1945.

    Bởi Diên Vỹ
    29/12/2013
    0 phản hồi

    Trong giai đoạn 1941-44 ở miền Nam Trung Quốc, Đông Dương Cộng sản Đảng, Việt Nam Quốc Dân Đảng và Việt Nam Cách Mệnh Đồng Minh Hội đều tham gia vào cùng một mặt trận chống Nhật, đôi khi họ tố giác ai đấy với chính quyền bảo trợ Trung Quốc nhưng không hề có việc bắt cóc hoặc thủ tiêu nhau. Chính việc tranh giành kết nạp thành viên, đóng góp ủng hộ và sự bảo trợ của Trung Quốc đã gia tăng căng thẳng giữa các nhóm lưu vong hơn là sự khác biệt về ý thức hệ.