Đào Văn Tùng

  • Bởi Mắt Bão
    22/12/2013
    1 phản hồi

    Do người ta quan trọng quá vấn đề, xử lý sự việc căng như thế, riêng tôi trước sau vẫn nghĩ đơn giản: Tôi theo Đảng – đúng hơn là cùng Đảng và nhân dân nói chung làm cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ. Khi chiếm được quyền, Đảng bội ước, không đi tiếp về đích Dân chủ mà rẽ sang con đường XHCN với thể chế độc tài toàn trị thì tôi chia tay với Đảng tại đây. Tôi không phản bội Đảng, nếu có chăng thì ngược lại. Tôi tự thấy mình có lỗi với dân vì bất lực không cùng đưa cuộc cách mạng núi xương sông máu về đến đích Dân chủ như đã hứa. Khi cuộc chiến đã tàn, là một thương binh mất sức 71%, tôi biết làm gì hơn, chỉ tự an ủi : dầu sao mình cũng góp phần xương máu thực hiện được một vế (Dân tộc) của cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ - tức là góp phần loại được ngoại xâm.