Đặng Văn Sinh

  • Bởi Biên tập viên
    30/05/2015
    0 phản hồi

    Sa nhận được thư. Ngoài mấy dòng của mẹ, trong phong bì còn có bức thư viết bằng tiếng Pháp của một người tên là Gerrard (Giê ra). Tất nhiên là Sa không đọc được. Tôi phải huy động tất cả vốn Pháp văn tự học cộng với sự trợ giúp của cuốn từ điển dày cộp mượn của một ông bác sĩ nha khoa mới dịch lõm bõm được nội dung bức thư. Giê ra chính là bố đẻ Sa. Có lẽ, sau này khi đã về Pháp, bị lương tâm cắn dứt nên ông ta đã thông qua Tòa đại sứ, nhờ tìm giúp người vợ Việt Nam cùng đứa con gái bị bỏ rơi năm xưa. Bà mẹ chẳng biết làm thế nào, đành gửi kèm bức thư lên để tùy Sa quyết định. Trong thư, viên cựu đồn trưởng ngỏ ý muốn bảo lãnh cho nàng sang Pháp. Nghe tôi dịch xong, Sa vò nhàu bức thư, châm lửa đốt. Tôi hỏi, nàng bảo: “Đây là quê hương Sa, Sa không đi đâu cả”.