dân chủ hóa

  • Bởi Admin
    21/10/2013
    1 phản hồi

    Người dân Việt Nam yêu nước và quan tâm đến tiền đồ của dân tộc cần hiểu rõ một vấn đề quan trọng nữa: Đấu tranh chính trị luôn là đấu tranh giữa những tổ chức chính trị với nhau chứ không phải là giữa các cá nhân. Muốn Việt Nam có dân chủ thì mọi người cần ủng hộ cho một tổ chức chính trị đứng đắn và lương thiện, giúp tổ chức đó có sức mạnh để qui tụ nhân tâm. Dân chủ sẽ đến với Việt Nam khi phong trào đối lập có được một tập hợp hùng mạnh, bao gồm mọi thành phần dân chúng. Muốn có được một tổ chức chính trị có tầm vóc như vậy thì người dân Việt Nam phải ủng hộ nó, ít ra cũng là về mặt tài chính, nhất là từ đồng bào hải ngoại như cộng đồng người Việt ở Mỹ, Úc…

    Bởi Hồ Gươm
    10/09/2013
    4 phản hồi

    Đúng như vậy, lịch sử đã từng chứng tỏ các chế độ độc tài toàn trị ở Liên Xô, ở các nước Đông Âu... bên ngoài tưởng như là kiên cố "muôn năm trường thọ", nhưng thực ra đó là "những pho tượng người khổng lồ chân đất sét"! Khi phong trào dân chủ lên thật mạnh và khi điều kiện chủ quan, khách quan thuận lợi hồi cuối những năm 80 đầu những năm 90 thế kỷ trước thì chế độ đó sụp đổ tan tành nhanh chóng không ai có thể ngờ được. Các chiến sĩ dân chủ nước ta cần có lòng tin quyết thắng để hun đúc ngọn lửa đấu tranh hừng hực trong lòng mình./.

    Bởi Hồ Gươm
    05/09/2013
    4 phản hồi

    Tôi kể cụ thể những điều trên để anh chị em đảng viên cộng sản – già cũng như trẻ – còn đang phân vân, hiểu rằng, hơn ai hết, là người “đã qua cầu”, tôi rất thông cảm các bạn. Sự ngập ngừng, do dự của các bạn là rất dễ hiểu. Nhưng, chắc chắn là các bạn sẽ không phải chịu những đau đớn ê chề như chúng tôi. Còn khi các bạn đã dám làm một bước quyết định là ra khỏi cái Đảng độc tài, thối nát, tham nhũng hiện nay rồi thì các bạn sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm, thoải mái lạ thường, “vòng kim cô” trên đầu bạn đã biến mất lúc nào không hay. Việc đó sẽ mở ra một chân trời mới để các bạn có thể cống hiến sức lực, trí tuệ của mình cho những công việc có ích cho Tổ quốc và Dân tộc, hơn là vẫn phải cúi đầu tiếp tục phục vụ cho tập đoàn thống trị mafia hóa, đội lốt CS, độc tài, tham nhũng./.

    Bởi Admin
    03/09/2013
    13 phản hồi

    Ngoài những bài lý luận xà quành đến khôi hài của những tay bồi bút phục vụ chính quyền Việt Nam còn có những biểu hịện thù hằn với ông Lê Hiếu Đằng và những người như ông từ một số người Việt đang sống tự do ở nước ngoài. Đại khái là họ không chấp nhận bất kỳ một sự cải thiện chính thể hay xã hội nào ngoại trừ sự lật đổ hoàn toàn Đảng CSVN và kết tội tất cả những ai mà theo họ thì tay đã "lấm bùn" hay "nhúng chàm". Đã gần 40 năm rồi mà lòng "chuyên chính" của họ không hề bị lay chuyển. Ai không đồng quan điểm với họ là quân phản động. Oops! Lộn rồi. Phải nói là "quân thân Cộng". Phản động là từ ngữ bên kia, thân Cộng là nhãn hiệu bên này.

    Bởi Mắt Bão
    02/09/2013
    1 phản hồi

    Việc cải cách và dân chủ hóa tại Việt Nam là điều cấp thiết. Nhưng câu hỏi được đặt ra là dân chủ hóa theo mô thức nào? Dân chủ là một ý tưởng và được định hình bằng nhiều hình thức khác nhau. Việc hướng đến một nhà nước thật sự của dân với bản hiến pháp dân chủ để đảm bảo xã hội công bằng là điều thiết yếu...

    Bởi Khách
    01/09/2013
    4 phản hồi

    Đứng trước sự băng hoại, suy tàn của chế độ và nguy cơ mất nước vào tay “đồng chí 16 chữ vàng”, người đảng viên cảm thấy đau lòng khi lý tưởng ngày gia nhập đảng đã bị phản bội vì không đưa dân tộc đến phú cường mà lại đi vào con đường đói nghèo và lạc hậu, độc tài phát xít nên người đảng viên cũng phải buộc lòng phải quay lưng với đảng, ông Lê Hiếu Đằng đã kêu gọi thành lập một đảng đối lập để kềm chế và kiểm soát sự thao túng của đảng cầm quyền. Qua lời kêu gọi của ông Đằng chúng tôi mong rằng cái đảng mang tên Dân chủ Xã hội của ông và những người đồng chí của ông không đi vào vết xe đổ của hai đảng Xã hội và Dân chủ trước đây chỉ là hai cánh tay nối dài của đảng CSVN.

    Bởi Mắt Bão
    01/09/2013
    0 phản hồi

    Chúng ta gọi họ là những CHIẾN SỸ bởi lẽ những con người này làm việc thiện nguyện, không có lương, không có thù lao, không cơ sở vật chất… vậy mà suốt 4 năm qua vì thế hệ trẻ, họ đã làm được nhiều việc mà những người được giao trọng trách, được hưởng lương bổng, được nhận nhiều ưu đãi của xã hội cũng không làm được.

    Bởi Admin
    24/08/2013
    0 phản hồi

    Cái xe ben của Lê Hiếu Đằng có thể “đột phá khẩu lịch sử, cho nước tràn bờ” hay không là chuyện mà một thằng (nát rượu) cỡ tôi – dù cho ăn kẹo – cũng không dám lạm bàn. Tôi có cái tật (lớn) là đôi khi vừa cầm chai vừa cầm bút. Rượu vào lời ra nên hay viết lòng vòng. Chớ nói gần nói xa chả qua nói thiệt: dù có rất muộn màng chăng nữa, mọi nỗ lực của ông Lê Hiếu Đằng – cùng tất cả những vị đồng hội đồng thuyền – đều đáng được tuyên dương và trân trọng.

    Bởi Admin
    23/08/2013
    1 phản hồi

    Mặc dù đa đảng là cần thiết, nhưng vẫn chưa đủ, mà cần phải có những điều kiện khác kết hợp lại, thì mới có thể giải quyết phần nào những vấn đề nan giải của đất nước hiện nay. Cần phải có một chính phủ tam quyền phân lập, một chính phủ mà ba bộ phận hành pháp, lập pháp và tư pháp phải độc lập với nhau, để không có bộ phận nào nắm quá nhiều quyền hành. Mỗi bộ phận sử dụng quyền lực của mình để kiểm tra và cân bằng các hoạt động và quyền hành của hai bộ phận kia.

    Bởi Admin
    21/08/2013
    1 phản hồi

    Nhiều người Ai Cập không đồng tình chuyện cảnh sát nã súng vô tội vạ vào đám đông bất chấp việc có "phụ nữ và trẻ con". Ngược lại nhiều người khác lại cho rằng sự can thiệp đó là cần thiết, vì phe ủng hộ tổng thống Morsi đã dùng súng bắn trả lại lực lượng an ninh như quân khủng bố và phe này đang cố tình gây chia rẻ sự đoàn kết dân tộc bằng cách đốt hơn 50 nhà thờ copte, một giáo phái thiên chúa giáo lâu đời nhất tại Trung Đông. Những lời hô hào hung hăng của phe ủng hộ Morsi không khác gì những hô hào của quân khủng bố al-Qaeda khi đe dọa sẽ tiêu diệt hết những không có đức tin (mecreants) Hồi giáo.

    Bởi Admin
    21/08/2013
    5 phản hồi

    Từ khi chủ nghĩa Mác được ĐCSVN điều chỉnh, cho phép đảng viên cộng sản kinh doanh, trở thành nhà tư bản tư nhân, thì những thủ đoạn làm giầu bất chính của những người có chức vụ, có quyền, nhằm tích tụ tư bản ban đầu như ở giai đoạn tiền tư bản chủ nghĩa hoang sơ man rợ, không phân biệt trắng trợn hay tinh vi xảo quyệt, ngày càng lan rộng trên mọi lĩnh vực, ở mọi cấp độ.

    Bởi Admin
    19/08/2013
    12 phản hồi

    Đảng Cộng sản Việt Nam đang rơi vào tình trạng khủng hoảng về lý luận và đường lối nghiêm trọng, với một nền “chính trị cường quyền” – chữ mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ám chỉ đường lối chính trị của Trung Quốc hiện nay nhưng đau xót thay, lại được áp dụng triệt để cho nhân dân Việt Nam. Vì vậy Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng xa dân, mất lòng dân, không có khả năng tự điều chỉnh, thay đổi. Với kinh nghiệm của một người hoạt động trong hệ thống chính trị hiện nay dưới sự lãnh đạo “toàn diện và tuyệt đối” của Đảng Cộng sản Việt Nam trong nhiều năm, tôi xin chứng minh khả năng tự điều chỉnh, thay đổi của Đảng Cộng sản Việt Nam là không có, hoặc nếu có thì phải có những điều kiện nhất định.

    Bởi Khách
    12/08/2013
    3 phản hồi

    Thực thi tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, trình bày quan điểm của công dân bằng cách không hạn chế công dân sử dụng các phương tiện báo chí, truyền thông theo khả năng của họ. Người dân được quyền dùng mọi phương tiện để bày tỏ và thu nhận thông tin, quan điểm. Báo chí tư nhân phải được công nhận.

    Bởi Mắt Bão
    12/08/2013
    35 phản hồi

    Sau hơn 45 năm chiến đấu trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam, với 45 tuổi Đảng, những trải nghiệm cay đắng mà tôi cùng nhiều bạn bè nữa trong phong trào học sinh sinh viên trước 1975 đã chịu đựng, thôi thúc tôi phải “thanh toán”, “tính sổ” lại tất cả. Trong lúc nằm bịnh tôi đọc quyển Chuyện nghề của Thủy của đạo diễn Trần Văn Thủy, các truyện của các nhà văn quân đội như Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu, Lê Lựu, Trần Dần và qua ti vi xem các chuyến đi thăm Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng thăm Hàn Quốc, Myanma (Miến Điện) lại càng giục giã tôi viết những dòng này. Các nhà văn đã cho tôi thấy thêm sự bi thảm của thân phận con người trong cái gọi là CNXH ở Miền Bắc, một xã hội không có bóng người. Chuyến đi của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không có những nghi thức cao nhất của một nguyên thủ quốc gia hay chuyến đi thăm Hàn Quốc, Myanma của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nếu đem so sánh các chuyến đi thăm Trung Quốc của các vị thì không khí hoàn toàn khác nhau. Một bên thì khô cứng, lạnh lùng của một nước lớn đầy tham vọng, một bên là không khí cởi mở, vui vẻ bình đẳng. Không biết các nhà lãnh đạo của ĐCS Việt Nam với lòng tự trọng dân tộc có “mở mắt” thấy điều đó không? Hẳn nhiên chúng ta không thể đòi hỏi Mỹ làm nhiều điều tích cực hơn bởi vì công bằng mà nói anh không thể “mở lòng” với một nước mà thái độ không rõ ràng, bất nhất.

    Bởi Khách
    05/08/2013
    0 phản hồi

    Chính quyền Sa hoàng cũng đưa ra các cải cách luật pháp sâu rộng. Họ nhập khẩu thể chế luật pháp nước ngoài bao gồm các mô hình giáo dục về luật; giới luật sư chuyên nghiệp; tòa án và bồi thẩm đoàn kiểu phương Tây; các luật dân sự, thương mại, và hình sự. Sự phấn khích có thể cảm nhận được. “Các khẩu hiệu trong những năm 1860 là đúng quy trình, thủ tục tố tụng công khai, tòa xét xử có bồi thẩm đoàn, và các thẩm phán không thể bị thay đổi” (8). Các quan chức thậm chí còn thành lập các hội đồng đại diện địa phương bao gồm quyền tự trị có giới hạn.

    Bởi Khách
    04/08/2013
    0 phản hồi

    Nói ngắn gọn, các nhà lãnh đạo ĐCSTQ đang cố gắng trung lập hóa những áp lực của nhà nước pháp quyền mà chính họ đã phát động vào cuối thế kỷ XX. Họ luôn tìm cách khóa các cuộc thảo luận (chủ nghĩa hợp hiến), các kênh pháp lý (phiên tòa), cùng các lực lượng xã hội (luật sư) mà các nhà hoạt động đã sử dụng để vận động cho thay đổi lớn hơn. Và họ đã tái khẳng định quyền kiểm soát các tác nhân nhà nước (các thẩm phán và tòa án), những người có thể bị cám dỗ để quên đi quyền kiểm soát hiện thực của Đảng Cộng sản.

    Bởi Diên Vỹ
    03/07/2013
    6 phản hồi

    Cơn khủng hoảng chính trị ở Việt Nam đang rất sâu đậm và không thể giải quyết được nếu không có sự thay đổi cơ bản về chính trị. Phía sau bình phong của các cơ quan chính phủ, Việt Nam không có một thể chế chủ quyền nội bộ rõ ràng. Thực sự mà nói, Việt Nam đã trở thành “mảnh đất không vua.”

    Bởi Admin
    28/06/2013
    1 phản hồi

    Các quốc gia may mắn có được một Nelson Mandela hay George Washington nhận được một bài học lâu dài trong cách sử dụng quyền lực dân chủ. Còn khi nào các nền dân chủ nổi lên từ một loạt các cuộc thương lượng giữa phe cải cách và phe thống trị, như ở Đông Âu sau sự sụp đổ của bức tường Berlin, tất cả mọi người đều có cơ hội để học hỏi nghệ thuật của sự thỏa hiệp. Nhưng khi quyền lực bị thâu tóm bằng cách mạng, như ở Ai Cập và những nơi khác trong thế giới Ả Rập, có một quy tắc mà ai cũng biết, đó là kẻ chiến thắng sẽ vơ cả. Bởi vậy, làm thế nào để các nhà lãnh đạo học cách đại diện cho cả một dân tộc thay vì chỉ cho bè phái của những người đã bỏ phiếu cho họ?

    Bởi Khách
    24/06/2013
    0 phản hồi

    Các học giả xếp những trục trặc về kết quả phát triển kinh tế vào hàng những lí do quan trọng nhất cho sự sụp đổ của các chế độ độc tài. Bài nghiên cứu này cũng không phải là ngoại lệ. Bài viết khảo sát tác động của rủi ro kinh tế đến những thất bại của chế độ độc tài, sử dụng mẫu của 160 chế độ chuyên chế từ năm 1981 đến năm 2008.

    Bởi Admin
    23/06/2013
    4 phản hồi

    Tất cả các mệnh lệnh đó phản ảnh quyền lợi của các cựu đảng viên cộng sản, thuộc giới quý tộc đỏ, và thường trái ngược với các chính sách của đám cố vấn thân cận của Yeltsin; những người có chủ trương cải tổ kinh tế nhanh chóng và toàn diện. Sau khi chương trình cải tổ của Gaidar bị xóa bỏ, Yeltsin phải nhượng bộ, thương thuyết với giới quý tộc đỏ trong Quốc Hội Nga để đưa ra những chính sách phù hợp với quyền lợi của họ; từ đó cả chương trình thay đổi kinh tế nước Nga là do nhóm này quyết định. Ảnh hưởng mạnh nhất, và hậu quả tai hại lâu dài nhất, là họ lái cả chương trình tư nhân hóa các doanh nghiệp nhà nước, để cho các vị quản đốc đương nắm quyền, các thân nhân và các mưu sĩ cố vấn của họ tha hồ chiếm đoạt các xí nghiệp quốc doanh, biến của công thành của riêng.

    Bởi nguyen_y_van
    22/06/2013
    0 phản hồi

    Cựu thủ tướng Hungary Horn Gyula vừa qua đời chiều hôm qua, 19/06/2013, sau nhiều năm lâm trọng bệnh, thọ 81 tuổi. Năm 1989, trước ống kính truyền hình và truyền thông quốc tế, Horn Gyula trong cương vị Ngoại trưởng đã cùng người đồng nhiệm Áo, Alois Mock dỡ bỏ “Bức màn sắt” biểu tượng của hơn 40 năm chiến tranh lạnh.

    Bởi Admin
    21/06/2013
    3 phản hồi
    eyeonprize.jpg

    Có ví dụ nào trong lịch sử mà Việt Nam nên nhìn vào không? Trong cuộc đấu tranh giành độc lập của Ấn Độ, những nhà hoạt động đã từ chối, không để bị nhụt chí trước hành động trấn áp phi lý, và họ hướng năng lượng của họ không phải vào cảnh sát hay những kẻ áp bức, mà vào việc loại bỏ các chính sách trấn áp. Trong phong trào Quyền Dân sự ở Hoa Kỳ, các nhà hoạt động, từ những xuất thân khác nhau, đã nhấn mạnh nhu cầu phải duy trì kỷ luật và tập trung vào mục tiêu cao nhất. Tinh thần này được tóm gọn trong mấy từ (hãy để mắt đến việc) “giám sát giải thưởng” [“(Keep your) Eyes on the prize”]. Ở đây cần nhấn mạnh rằng thành công của phong trào không phải là ở chỗ hát được nhiều bài hát, mà là ở vấn đề tổ chức.

    Bởi Admin
    15/06/2013
    0 phản hồi

    "Diễn biến hoà bình", "Tự diễn biến…" là các cụm từ mơ hồ để nói về những điều có thật của sự cố xa rời lý tưởng, nhạt đảng, bỏ đảng và chống đảng đang nhan nhản đó đây nơi người này kẻ nọ trong nội tình cộng sản Việt nam. Chẳng thế đã có lần, tay đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã phải công khai và não nề than rằng "…quá nhiều đảng viên nhưng cộng sản được mấy người…" Quả thật, nhạt đảng, bỏ đảng luôn là gót chân Achilles, mãi mãi vẫn là tử huyệt không thể hoá giải và vô phương khắc phục của các đảng cộng sản còn sót lại trên thế giới.

    Bởi Admin
    12/06/2013
    4 phản hồi

    Tóm lại, xã hội và nền chính trị hiện thời đang lũng bại dẫn đến lòng người ly tán, niềm tin với chính quyền đang sút giảm không phanh. Cái ngày tàn của chế độ đang đến gần. Nhưng để thúc đẩy điều đó đến nhanh hơn, thì chúng ta cần một kế hoạch, một đường lối, ít nhất là vạch ra được một bước đi để giải quyết được các vấn đề và khúc mắc nêu trên.

    Bởi Admin
    06/06/2013
    0 phản hồi

    Bây giờ xin đề nghị một ý tưởng có thể là “khiêu khích” hơn: Ngay trong TW Đảng có một “cuộc chiến đấu” giữa những người dám có một xã hội thực sự tự do hơn (ở đây không nên phóng đại) và những người giữ quan điểm bảo thủ lạc hậu.

    Pages