con người

  • Bởi Admin
    06/05/2014
    2 phản hồi
    giankhoantq.jpg

    Bọn tau chỉ cần những con người mới (hay chí ít là gần mới) bước đầu chỉ biết đảng/đoàn/đội (cùng các thứ “đ” đỉnh điểm khác); bước kế phải biết khẳng định thêm “còn đảng – còn mình”. Có nghĩa là “Trận chiến nào cũng dứt đẹp. Đất đai nào cũng cưỡng chế. Nhân dân nào cũng đánh bật. Kẻ thù nào cũng khấu kiến”. Triết gì cũng được, miễn sao đào tạo đại trà ra hàng loạt những thế hệ đạt được tiêu chí đấy… là được.

    Bởi Admin
    28/04/2014
    1 phản hồi

    Về tài nguyên con người: Đó là sự lãng phí tài năng. Con người không được sử dụng đúng năng lực. Lâu nay trong xã hội Việt Nam người dân vẫn truyền miệng câu “Thứ nhất con ông cháu cha, thứ hai tiền bạc, thứ ba nhân tài” để chỉ việc tuyển dụng vị trí làm việc. Những người tài được sử dụng rất ít, nếu có được sử dụng cũng không thể phát huy năng lực, vì họ không thể hoà nhập được với cái bộ máy nhà nước tham nhũng và hành hạ người dân đó. Và rồi họ cũng chỉ có thể tồn tại một cách thoi thóp, cơ chế xin cho và mệnh lệnh hành chính đã giết chết tư duy sáng tạo nơi con người. Từ đó mà dẫn đến hiện tượng chảy máu chất xám, những người tài đành phải bỏ nước ra đi hoặc vào làm việc cho các công ty nước ngoài. Đó là sự lãng phí rất lớn, một tội ác đối với đất nước.

    Bởi Admin
    28/04/2014
    7 phản hồi

    Từ dân oan đến trí thức, từ thanh niên son trẻ đến chú bác đã về hưu, cả trai lẫn gái chẳng hề kèn cựa nhau, cả vợ cả chồng, cả mẹ cả con, cả trong Đảng lẫn ngoài Đảng... đang từng người xuất hiện, vượt qua chính mình để góp phần vào cuộc cách mạng vì phẩm giá con người.

    Bởi Mắt Bão
    12/04/2014
    0 phản hồi

    Con chó nằm trong cũi thấy đồng loại của mình bị đem đi đập đầu, cạo lông còn lồng lộn, gầm gừ, hay chảy nước mắt, nhưng đôi khi con người lại quá thờ ơ và dửng dưng với nỗi đau và cái chết của chính đồng bào mình.

    Bởi Mắt Bão
    12/04/2014
    2 phản hồi

    Tôi tự hỏi liệu bạn có quan sát điều đó hay không: rằng con người là con vật duy nhất vẽ ra bức tranh của mình, bức tranh riêng của mình. Không con vật nào khác đã từng làm điều đó. Con người không chỉ vẽ tranh về bản thân mình, con người còn đứng trước gương, nhìn vào bản thân mình trong gương, được phản xạ. Mà cũng không chỉ điều đó - con người đứng trước gương, nhìn vào phản xạ của mình, và nhìn vào bản thân mình đang nhìn phản xạ của mình, và cứ như thế mãi. Vì điều này, tự ý thức nảy sinh. Vì điều này, bản ngã được sinh ra. Vì điều này, con người trở thành ngày càng quan tâm tới cái phản xạ hơn là cái thực tại.

    Bởi Mắt Bão
    31/03/2014
    0 phản hồi

    “Tại sao thế giới không hiểu những đau khổ của tôi?”

    Sự mâu thuẫn ở đây không ngụ ý sự mâu thuẫn trong bản chất của con người ví dụ như khao khát yêu thương nhưng lại dễ dàng oán hận – đây cũng là một kiểu mâu thuẫn, nhưng do nó đều nằm trong bản chất của con người, trong từng cá thể nên xét giữa các cá thể khác nhau nó lại là một điểm tương đồng.

    Bởi Admin
    26/03/2014
    2 phản hồi

    Bố tôi ngồi liệt kê lại những đơn từ ông đã gửi từ khi vào trong trại 6 nhưng cho đến nay vẫn chưa được trả lời. Những lần hiếm hoi mà ông Cảnh Nga thuộc phòng giam giữ và cải tạo ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân Nghệ An xuống làm việc chỉ là để tiếp nhận và hứa hẹn, rồi nhiều tháng sau vẫn không có bất cứ nội dung khiếu nại gì được giải quyết.

    Bởi Admin
    23/03/2014
    6 phản hồi

    Thời trẻ tôi được học trong trường, CNTB (Chủ nghĩa tư bản) bóc lột người, thối tha, đưa lợi nhuận lên hàng đầu, giữa họ không có tình người.

    Bởi Khách
    21/03/2014
    15 phản hồi

    Nhân dịp cả một xã hội xôn xao chuyện một diễn viên điện ảnh về già kêu than trước gia sản 10 tỷ sắp mất. Chợt nhớ đến ông Nguyễn Văn Tý, nhạc sĩ, nay đã gần 100 tuổi.

    Bởi Admin
    18/03/2014
    1 phản hồi

    Tôi run hết cả người, quên hết mình đang ở đâu, quên hết mình đang làm gì. Đang đứng trong một nhóm công an bên ngoài, tôi nhao lên. Thì người đồng nghiệp tôi giữ chặt lại và nói thầm: "Đừng". Tôi cảm thấy ruột gan trào ra ngoài. Tôi cảm thấy muốn nôn ọe.

    Bởi Mắt Bão
    13/03/2014
    4 phản hồi

    Với “thành tích” lẫy lừng trong việc chà đạp nhân quyền, coi thường sinh mạng người dân như vậy, chẳng trách gì những ngày qua, khi nhà cầm quyền VN tỏ ra tích cực, thậm chí “ồn ào” trong việc tìm kiếm chiếc máy bay Malaysia mất tích, nhiều người dân, thông qua các trang blog, trang mạng xã hội, đã lên tiếng chỉ trích. Trong mắt họ, hành động của nhà cầm có cái gì đó như phô diễn, muốn chứng tỏ với các nước, thậm chí, muốn “lấy điểm” với Trung Quốc, quốc gia có nhiều người nhất đi trên chuyến bay định mệnh. Và đáng nói nhất, cuộc trình diễn này lại không hề rẻ!

    Bởi Admin
    09/03/2014
    3 phản hồi

    Đã hơn chục lần đi theo các đoàn du lịch nước ngoài, tôi thấy trên xe thường người Việt Nam chỉ hay pha trò đùa bỡn, trêu chọc nhau, bàn chuyện ăn uống, nói tục. Đa số người mình đi du lịch để làm dáng, để tiêu tiền, không mấy ai tính chuyện đi để hiểu biết về xứ sở mà mình đặt chân tới. Những người hướng dẫn du lịch Trung quốc chẳng hạn, rất hiểu cái sự tầm thường đó. Trên xe, thể theo yêu cầu của người mình, họ nói những chuyện trong thâm cung bí sử, nhưng toàn thứ vụn vặt gây tò mò. Nói chung trình độ những người hướng dẫn cho các đoàn VN ở các nước gần ta rất thấp. Người có chí chắc đi học tiếng Anh tiếng Đức chứ chả ai chịu học tiếng Việt làm việc với các đoàn Việt.

    Bởi Khách
    06/03/2014
    2 phản hồi

    Chính quyền được tổ chức tốt và cân bằng, không nhánh nào có thể lạm dụng quyền của nhánh kia, và loại bỏ mọi mọi nguy cơ xuất hiện một kẻ độc tài. Quốc hội chia thành hai viện, Thượng viện và Hạ viện, để quá trình làm luật tỉ mỉ và kỹ lưỡng.

    Bởi Khách
    05/03/2014
    0 phản hồi

    Điểm xuất phát của tôi là, chính phủ có trách nhiệm giải trình đối với những người bị cai trị là hình thức duy nhất thích hợp cho những người trưởng thành. Tất cả các hình thức khác của chính phủ coi con người như trẻ con. Trong quá khứ, khi hầu hết người dân còn mù chữ, chủ nghĩa gia trưởng như vậy đã có thể được biện minh. Điều đó không còn đúng nữa. Khi dân cư ngày càng nắm được thông tin hơn, thì các chính phủ coi nhân dân của họ theo cách này sẽ ít có thể được chấp nhận. Tôi kỳ vọng (hoặc hy vọng) rằng, trong dài hạn, điều này sẽ đúng ngay cả với Trung Quốc.

    Bởi Admin
    02/03/2014
    7 phản hồi
    bietthuquan1-3-b0495.jpg

    Ngoài “tình”, vài quan chức gần đây còn tuỳ thuộc vào “nghĩa”. Chỉ cần 1 người em kết nghĩa là một ông có thể xây xong một dinh thự hơn 16 ngàn mét vuông, trị gia vài chục tỷ đồng. Theo đánh giá của xã hội tình nghĩa này, càng làm lớn thì càng may mắn và càng có nhiều người em “kết nghĩa”. Tôi nghe nói một quan Trung Ương phải có ít nhất là chục ngàn người em kết nghĩa; còn ở các quận xã nghèo nơi “đất cày lên sỏi đá” thì tệ lắm cũng kiếm được vài trăm em kết nghĩa. Một người em dư xây một biệt thự, vài trăm em thì lên thiên đàng mấy hồi.

    Bởi Admin
    26/02/2014
    2 phản hồi

    Tôi được sinh ra / Từ tinh cha huyết mẹ / Máu thịt tôi như đất và nước / Chảy và nảy nở khôn nguôi nuôi tôi thành người / Tôi mang nợ non sông / Món nợ có hình hài của triệu chàng trai đã chết / Như những chàng trai / Ngày mai tôi sẽ đi xa / Linh hồn tôi về phương nào chẳng biết / Mọi chuyện cũ chỉ là hư vô / Lời thứ nhất nguyện màu lí thuyết / Tàn tang lễ tôi về với đất / Vâng tôi chỉ là cát bụi [*] / Nhưng đất nước này là tất cả đối với tôi

    Bởi Admin
    19/02/2014
    0 phản hồi

    Một xã hội ổn định là xã hội không chỉ dành cho các nhóm lợi ích; những nhóm lớn cũng phải được tiếp cận một phần tử tế của miếng bánh, một cảm giác xã hội là của họ, phục vụ họ thực sự chứ không phải chỉ trên các khẩu hiệu và văn kiện.

    Bởi Admin
    19/02/2014
    1 phản hồi

    Thành công của cuộc cách mạng vô sản đến hôm nay, sau 69 năm xây dựng ở miền Bắc và 39 năm ở miền Nam có lẽ là càng ngày càng tạo ra nhiều người dân vô sản hơn, ví như tôi bây giờ, ngay cả cái quyền tự do đi lại mưu sinh cũng bị họ cướp mất. Tôi đã từng nghĩ, mình sẽ cố gắng nhẫn nhịn để bảo vệ cuộc sống gia đình, bảo vệ công việc, để duy trì hạnh phúc cho gia đình nhỏ của mình trước khi làm được điều gì đó cho xã hội. Nhưng quả thật, tôi nhận ra rằng, không thể sống với hai mặt cảm xúc, không thể sống với cái suy nghĩ rằng “việc của người khác không liên quan gì đến mình”. Và quan trọng hơn là tôi nhận ra rằng, liệu mình sẽ dạy dỗ con cái thế nào khi mình chọn cách ngấm ngầm im lặng để bảo vệ nó trước những bất công sai trái đầy dẫy ngoài xã hội.

    Bởi Admin
    18/02/2014
    1 phản hồi

    Trong trại, những cán bộ cai tù thật ra họ đối xử với tôi rất tốt. Tôi đã xác định với họ rằng: “Giữa tôi với các anh không có giới hạn gì về mặt con người. Các anh không phải là kẻ thù của tôi.” Tôi cũng nhắc họ phải có quan điểm rõ ràng rằng nếu như tôi có tội thì tôi có tội với đảng cộng sản Việt Nam, có tội với chế độ độc tài.

    Bởi Admin
    17/02/2014
    5 phản hồi
    20140214112240-ruby-bridges-biography.jpg

    Chúng ta bị thu hút bởi những người xuất chúng và nổi tiếng, chúng ta dễ rơi vào tâm lý chờ đợi, phó thác. "Cái thể chế này nó thế!," Chúng ta nói, và khoanh tay chờ đợi. Chúng ta đợi một Lý Quang Diệu mới xuất hiện để bộ máy công quyền trơn tru hơn, đợi một Mẹ Theresia mới để lòng tử tế nảy nở trong cộng đồng, đợi một Martin Luther King mới để sự bình đẳng được lan truyền trong xã hội.

    Bởi Admin
    16/02/2014
    2 phản hồi

    Gia đình thày Định vừa thông báo thày Đinh Đăng Định đã được trả tự do (tạm thời), hiện nay thày Định vẫn đang ở trong bệnh viện nhưng các anh công an "bảo vệ" thày đã rút về hết.

    Bởi Admin
    11/02/2014
    0 phản hồi

    Lái ôtô từ quán nhậu ra nhưng ông Hiền khẳng định không uống rượu, chỉ đạp nhầm chân ga khiến không kiểm soát được xe, làm cô gái 23 tuổi tử vong.

    Bởi Mắt Bão
    04/02/2014
    0 phản hồi

    Có một câu cứ vang mãi trong đầu tôi lâu nay: TẠI SAO XÃ HỘI VIỆT NAM LẠI RA SỨC HÙNG HỤC NGĂN CẢN TỰ DO HƠN LÀ KHUYẾN KHÍCH?

    Bởi Admin
    03/02/2014
    2 phản hồi

    Điều đáng sợ khiến em có thể không nhận ra, đó là sự nhân danh. Họ nhân danh tình cảm, họ nhân danh tình bạn, họ nhân danh tình yêu. Họ nâng cốc lên và nói “Hết đi cho nó tình cảm”. Họ bắt em làm một việc và nói rằng “Làm đi nếu mày tôn trọng tao.” Họ rủ rê em làm một việc khác và nói rằng “Làm đi nếu mày muốn tốt cho bản thân mày.” Em có bao giờ ngưng lại và suy nghĩ kỹ về tất cả những lời ấy chưa? Em có thực sự muốn có tình cảm với cái người đang nâng cốc kia không? Loại tình cảm đòi hỏi người khác phải chứng minh là loại rác rưởi gì vậy? Và làm sao họ biết cái gì là tốt cho bản thân EM?

    Bởi Mắt Bão
    03/02/2014
    1 phản hồi

    Nếu ngoài đường phố cuộc sống lúc nào cũng tất bật, náo nhiệt thì trong hẻm nhịp sống chầm chậm, nhẩn nha. Buổi sáng có người ngồi quán càphê, nhâm nhi trang báo và lắng nghe chim hót. Hẻm chật chội nhưng đủ chỗ cho bà Tư bán gánh phở, cô Lý bán trái cây, ông Ba cắt tóc và chú Bốn sửa xe đạp. Cũng một chỗ dưới gốc me, buổi sáng chị Lan bán rau thì đến chiều dì Mai dọn bếp bánh xèo... Hẻm Sài Gòn bao dung không phân biệt người ngụ cư lâu đời với người mới đến. Rồi đến lúc nào đó, người mới bỗng nhận ra mình đã trở thành người Sài Gòn tự hồi nào.

    Pages