chủ nghĩa

  • Bởi CM
    28/07/2015
    1 phản hồi

    Những câu chuyện về nạn tham nhũng trong việc xây dựng trường sở thậm chí đã lan tràn trên báo chí chính thức trong một thời gian ngắn. Nhưng cuối cùng, thì chính phụ huynh và giáo viên của những đứa trẻ đã thiệt mạng lên tiếng phản đối đã bị nhà cầm quyền đàn áp và bỏ tù.

    Bởi Mắt Bão
    19/09/2014
    2 phản hồi

    Đọc trên RFI thấy có tin chính quyền Hungary đã quyết định hạ tượng Karl Marx ở khuôn viên đại học Corvinus (1). Thế là 25 năm sau ngày XHCN suy sụp, bức tượng của ông tổ XHCN bị hạ bệ theo cái chủ thuyết của ông luôn. Thật ra, không chỉ Marx, các tượng đài của những người cộng sản "tay tổ" như Lenin, Stalin đều đã bị hạ từ lâu.

    Bởi Cát Bụi
    11/08/2014
    2 phản hồi

    Chẳng những được hưởng quá nhu cầu của bản thân họ, còn cho con cháu và người hầu kẻ hạ. Ở mọi địa phương và lên đến trung ương, ai cũng có thể dễ dàng chỉ ra con cháu ông nọ bà kia còn trẻ đã được đặt vào những cái ghế bổng lộc béo bở. Rồi cận vệ, thư ký và cả nhân tình khối vị cũng được cất nhắc lên làm lãnh đạo.

    Bởi Mắt Bão
    09/08/2014
    6 phản hồi

    Có một định kiến ăn thật sâu và thật chắc trong vô thức tập thể của dân tộc, trở thành một động lực âm thầm chi phối cung cách suy nghĩ và hành xử của người Việt Nam, dù là cộng sản hay không phải là cộng sản. Tôi gọi đó là chủ nghĩa mình-thì-khác.

    Bởi Admin
    12/07/2014
    3 phản hồi

    Nhiều người Việt, vốn bị ảnh hưởng bởi truyền thông Nga, gọi chính phủ Ukraine hiện nay là phát-xít, cho dù đôi khi bản thân họ cũng không hiểu lắm điều đó có nghĩa là gì, vì sao như vậy.

    Bởi Mắt Bão
    19/06/2014
    2 phản hồi

    .Vấn đề Biển Đông trong những năm qua cho thấy chủ nghĩa dân tộc kém tỉnh táo ở Việt Nam vẫn rất mạnh.

    Khi vụ Giàn khoan HD198 xảy ra, khi báo đài của Đảng mới đổi giọng cao lên một chút, đã có nhiều người bày tỏ sẵn sàng vác súng ra trận bất biết đó sẽ là cuộc chiến vệ quốc hay lại vệ đảng (?).

    Chỉ bằng một phát biểu có tính dân tộc chủ nghĩa, một ông thủ tướng bạo quyền đã rất nổi tiếng về hứa đẹp và chỉ hứa đẹp vẫn làm chao đảo dư luận, vẫn làm nhiều thức giả ngưỡng mộ, kỳ vọng ngất ngây..."

    Bởi Mắt Bão
    03/06/2014
    0 phản hồi

    “Con là phù thủy, Harry,” Hagrid nói. “Con phải tới Hogwarts.”

    “Hogwarts là cái gì?” Harry hỏi.

    “Nó là một ngôi trường phù thủy.”

    “Nó không phải là trường công, đúng không?”

    “Không, nó được tư nhân vận hành.”

    Bởi Admin
    23/04/2014
    14 phản hồi

    Do vậy, bây giờ có dịp xem nhiều bài lý luận về Chủ nghĩa Marx-Lenin đăng trên các tạp chí và báo chính thống, tôi thấy thương cảm cho những tay bồi bút và dư luận viên. Trong đầu óc họ, không có bao nhiêu hiểu biết đúng đắn về kẻ ngoại lai được tôn sùng như thể là thánh Việt, mang họ Lê tên Nin (!). Thật ngán ngẩm đến mức không cần thiết tranh luận với họ.

    Bởi Khách
    06/03/2014
    1 phản hồi

    Giặc Tàu đến, Đảng cúi đầu vâng dạ. / Phó mặc đất trời, biển đảo quê hương. / Nhân dân nay vẫn đấm nát tay trước ngưỡng cửa cuộc đời. / Cửa vẫn đóng và đời im ỉm khóa. / Chủ nghĩa Mác Lê không biết cách trả lời. / Cả dân tộc vẫn đói nghèo trong vất vả.

    Bởi Mắt Bão
    22/02/2014
    3 phản hồi

    Trong bài “Trận chiến chính trong thế kỷ 21”, tôi nêu lên một số luận điểm của các học giả Tây phương: Tất cả đều cho yếu tố chính làm phân hóa thế giới và dẫn đến các cuộc chiến tranh, lạnh hay nóng, khốc liệt trong thế kỷ 20 đã thuộc về dĩ vãng là ý thức hệ. Rộng hơn cả chính trị, trong toàn bộ lãnh vực nghiên cứu nhân văn hay khoa học xã hội hiện nay, hầu như không ai nhắc đến ý thức hệ nữa. Trước, các lý thuyết gia cho ý thức hệ là một thứ đại tự sự hoặc siêu tự sự (grand narrative / metanarrative) và thời đại của các siêu tự sự ấy đã qua và được thay thế bằng các tiểu tự sự. Sau, nhiều người cho cả lý thuyết nói chung, vốn là kết tinh của các siêu tự sự ấy cũng mất dần sức quyến rũ: Nhiều người gọi thời đại chúng ta đang sống hiện nay là thời đại hậu-lý thuyết (posttheory).

    Bởi Mắt Bão
    28/01/2014
    4 phản hồi

    Bởi quy luật tất yếu của xã hội đã được cả nhân loại chứng minh: Khi trí tuệ con người không còn bị kềm hãm thì độc tài nhất định phải bị triệt tiêu để nhường chỗ cho một xã hội dân chủ, công bằng, và tự chữa được bệnh tật để đi lên.

    Chúng ta cùng giúp nhau và giúp dân tộc gỡ bỏ cái vòng kim cô hiểm độc này ra khỏi trí óc của mình.

    Bởi Mắt Bão
    23/12/2013
    3 phản hồi

    Đi về cơ sở bây giờ, để ý một chút không khó lắm cũng thấy cái "chủ nghĩa nửa dơi nửa chuột" ấy diễn ra hằng ngày như thế nào, khỏi làm phiền đến các "tiến sĩ lý luận Mac-Lê". Dân mình thích cái gì cũng phải rõ ràng, đen ra đen trắng ra trắng, công khai minh bạch, chứ cứ nửa dơi nửa chuột mãi thế này thì cho dù 100 năm nữa có cái chủ nghĩa xã hội như hiện giờ thì vẫn khổ, vẫn nhục chứ chẳng có sung sướng cái nỗi gì !...

    Bởi Mắt Bão
    22/12/2013
    1 phản hồi

    Do người ta quan trọng quá vấn đề, xử lý sự việc căng như thế, riêng tôi trước sau vẫn nghĩ đơn giản: Tôi theo Đảng – đúng hơn là cùng Đảng và nhân dân nói chung làm cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ. Khi chiếm được quyền, Đảng bội ước, không đi tiếp về đích Dân chủ mà rẽ sang con đường XHCN với thể chế độc tài toàn trị thì tôi chia tay với Đảng tại đây. Tôi không phản bội Đảng, nếu có chăng thì ngược lại. Tôi tự thấy mình có lỗi với dân vì bất lực không cùng đưa cuộc cách mạng núi xương sông máu về đến đích Dân chủ như đã hứa. Khi cuộc chiến đã tàn, là một thương binh mất sức 71%, tôi biết làm gì hơn, chỉ tự an ủi : dầu sao mình cũng góp phần xương máu thực hiện được một vế (Dân tộc) của cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ - tức là góp phần loại được ngoại xâm.

    Bởi Mắt Bão
    21/12/2013
    2 phản hồi

    Trong khoảng năm 1991 đến năm 2010, cả nước đã đạt được tốc đổ tăng trưởng GDP hàng năm vào khoảng 7.7% (chỉ đứng thứ ha i sau Trung Quốc trong toàn khu vực). Điều này đã làm tăng thu nhập bình quân đầu người ở Việt Nam từ tỉ lệ ít ỏi 98 USD mỗi năm vào năm 1975 khi chiến tranh kết thúc lên tới 1.117 USD vào năm 2011, và giảm mức nghèo từ 58% xuống còn 10%.

    Bởi Admin
    09/12/2013
    0 phản hồi

    Khi nói về Nelson Mandela hay đất nước Nam Phi, người ta hay nhắc đến cuộc đấu tranh chống “chủ nghĩa A-pác-thai”. Vậy chủ nghĩa A-pác-thai là gì? Về thực chất, đó là một dạng của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, do thiểu số người da trắng ở miền Nam và Tây Nam Phi áp đặt để duy trì ách thống trị của họ đối với đa số người da đen bản địa.

    Bởi Mắt Bão
    03/12/2013
    17 phản hồi

    Hiến pháp mới sửa đổi khẳng định Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng cho chế độ chính trị hiện nay, phải chăng đây là lựa chọn đúng đắn? Lựa chọn này của riêng đảng hay của nhân dân Việt Nam? Hiến pháp năm 1992 đánh dấu thời kì đổi mới vì hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu không còn tồn tại. Chỉ còn lại 4 nước theo chế độ xã hội chủ nghĩa, mỗi nước áp dụng mô hình này theo hoàn cảnh riêng. Tuy nhiên một số nguyên tắc chung dễ nhận thấy ở tất cả các nước này là: Lấy hệ tư tưởng Mác-LêNin làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động của một chính đảng duy nhất (Trung Quốc lấy chủ nghĩa Mác-LêNin và tư tưởng Mao cùng thuyết ba đại diện của Đặng Tiểu Bình, Cuba theo chủ nghĩa Mác-LêNin và tư tưởng José Martín, riêng Bắc Triều Tiên trong đợt sửa đổi Hiến pháp năm 2010, đã bỏ tư tưởng Mác-LêNin lấy thuyết Juche của Kim Nhật Thành làm nền tảng, nhưng vẫn công nhận trong Hiến pháp là Nhà nước xã hội chủ nghĩa). Điều kì lạ là các đảng cộng sản đều có quan điểm vô thần, nhưng hệ tư tưởng ở các nước này khiến người ta liên hệ đến một thứ tôn giáo chính trị có 3 ngôi, được khẳng định trong Hiến pháp.

    Bởi Mắt Bão
    23/10/2013
    6 phản hồi

    Mong rằng Bộ Chính trị và Trung ương đảng CS, các đại biểu Quốc hội trong đó 90 % là đảng viên Cộng sản, sớm nhận ra thân phận tự nhốt mình trong nhà tù ý thức hệ cổ hủ trong hơn 80 năm qua để tự giải thoát, từ đó giải thoát cả dân tộc khỏi thân phận tôi đòi, nô lệ cho một học thuyết đã phá sản triệt để, đã bị coi là sai lầm lịch sử lớn nhất, là tội ác đẫm máu nhất của Thế kỷ XX.

    Bởi Mắt Bão
    11/10/2013
    0 phản hồi

    Cuối tháng trước, bộ trưởng ngoại giao Vương Nghị có cuộc gặp với người đồng nhiệm của Việt Nam, Phạm Bình Minh. Thông điệp của ông ta đưa ra là sự cải tiến toàn diện mối quan hệ giữa hai nước. Dĩ nhiên, điều này thật hợp lý đối với hai quốc gia xã hội chủ nghĩa còn sót lại trên thế giới khi có mối quan hệ khăng khít.

    Bởi Mắt Bão
    30/09/2013
    1 phản hồi

    Đầu mùa hè 1979 từ U Minh Thượng tôi đeo cái bòng chỉ đựng mấy gói thuốc lá Nông Nghiệp, hai cái quần xà lỏn “quốc doanh” khứ hồi cố quận Sài Gòn. Lúc bước vô nhà má nhận không ra. Vì ngày đi da dẽ trắng trẻo, cân nặng đúng 60 kí. Ngày về đen thui, cân nặng chỉ còn 45 kí. Nhỏ em gái út hỏi “bộ anh bị chết đói hả”. Tôi trả lời “đất nước mình đã hòa bình, thống nhất, độc lập rồi, làm gì có chuyện bị chết đói em, chỉ có đói đến chết mà thôi”. Cả nhà tâm đắc cười ồ lên “vui sao nước mắt lại trào”.

    Bởi Mắt Bão
    27/09/2013
    2 phản hồi

    Thế giới có bao điều đáng học hỏi, làm theo để “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, sao không (chịu) học hỏi, làm theo, mà cứ cho là “không phù hợp với đặc điểm nước mình, dân mình”. Cụ thể không phù hợp chỗ nào, có phải chỗ dân mình chỉ cần nghèo không cần giàu, nước mình muốn yếu chứ không muốn mạnh, xã hội mình chỉ thích độc tài, bất công, lạc hậu chứ không thích dân chủ, công bằng, văn minh ? Nghĩ vậy thảo nào người dân ngày càng phẩn nộ, đất nước ngày càng xa lầy…

    Bởi Mắt Bão
    20/09/2013
    0 phản hồi

    Tình hình quốc tế hiện nay đang được coi là cơ hội lớn về nhiều mặt cho Việt Nam phát triển. Ở trong nước đang có sức ép rất lớn từ nhân dân, từ (các) giới ưu tú của đất nước mong muốn cương quyết khắc phục triệt để “lỗi hệ thống”, sớm từ bỏ những phần sai lầm và sự “quá đát” của chủ nghĩa Mác – Lê, thực thi nghiêm chỉnh một thể chế Tự do Dân chủ Cộng hoà; trên thế giới cũng đang thể hiện rất rõ lòng mong muốn và sự giúp đỡ của rất nhiều nước văn minh tiến bộ đối với hoà bình và phát triển của Việt Nam. Vậy mà, hiện nay lại đang tồn tại một “sức ép” khá lớn ngược chiều, cản trở, thậm chí chống phá lại quá trình dân chủ hoá phục vụ sự vươn lên này của Đất nước.

    Bởi Admin
    29/03/2013
    2 phản hồi

    Điều họ tìm thấy, đáng ngạc nhiên thay, là một ngôn ngữ chính trị mới, hay nói đúng hơn là một ngôn ngữ rất cũ nay được làm mới lại. Đó là ngôn ngữ dân quyền, nhân quyền, các quyền tự do, là điều được viết trong tất cả mọi bộ hiến pháp tại Châu Âu, kể cả hiến pháp các nước Dân chủ Nhân dân trong khối cộng sản. Dân quyền và nhân quyền, như một lý tưởng hoặc nội dung chính trị, đã không được xem như một loại thời trang phù hợp tại Châu Âu trong rất nhiều năm trời. Ngay sau Thế chiến thứ Nhất, các loại quyền, nhất là quyền tự quyết, đã giữ một vai trò cốt lõi trong mọi thương lượng về giải quyết hậu quả chiến tranh, hầu hết mọi quốc gia thành viên tại Hội nghị Hòa bình Versailles đã khẳng định quyền của mình một cách dứt khoát và mạnh mẽ khi đưa ra yêu sách với các đại cường. Nhưng đây là quyền của những tập thể, của các khối quốc gia, của các dân tộc, của các nhóm thiểu số.

    Bởi Admin
    25/03/2013
    4 phản hồi

    Anh quản giáo rảo mắt nhìn quanh, rồi hạ giọng tiếp tục: - Trận ấy đơn vị tôi thua nặng. Cả một tiểu đoàn tăng của tôi còn có 2 chiếc. Chiếc T54 của tôi bị bắn cháy. Tôi thoát được ra ngoài, nhưng bị các anh bắt làm tù binh.

    Bởi Admin
    24/12/2012
    12 phản hồi
    425979_362094197157549_100000709166165_1158898_525342438_n-600x521.jpg

    Cũng có thể là Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị loại trong thời gian tới. Ông quá tệ. Nhưng nếu như thế thì kết quả cũng chỉ là thay thế chính quyền của ông Dũng bằng chính quyền của một người hay một nhóm người khác. Vai trò đảng cộng sản cũng sẽ không thay đổi vì không thể thay đổi. Đó vẫn là một vai trò của một xác chết chưa chôn. Đảng cộng sản đã chết, chết đứng.

    Bởi Admin
    13/09/2012
    75 phản hồi

    Từ 66 năm nay, cái gọi là chủ nghĩa Mác - Lênin đã trở thành quốc giáo, được khẳng định trong Hiến pháp và hiện vẫn chiếm 15% thời trình bắt buộc của mỗi sinh viên đại học. Thời Trung cổ, môn thần học Công giáo, bị bắt buộc giảng dậy ở Đại học Sorbonne cho sinh viên toàn cõi Âu châu, cũng không chiếm một thời lượng lớn như vậy.

    Pages