cách mạng

  • Bởi Admin
    1.242 lượt đọc
    17/02/2014
    1 phản hồi

    Việt Minh đã học hết các bài học ấy. Bài học nhảy vào chỗ trống quyền lực ở miền bắc xác xơ vì đói phá kho thóc Nhật và cướp chính quyền, họ đã làm hoàn hảo.

    Bởi Hồ Gươm
    891 lượt đọc
    04/02/2014
    1 phản hồi

    Giành được độc lập chỉ là bước đầu, điều quan trọng nhất là xây dựng một đất nước tự do, dân chủ, hạnh phúc và phồn vinh. Đó mới là thứ đất nước cần, nhân dân chúng ta cần.

    Bởi Admin
    726 lượt đọc
    08/01/2014
    0 phản hồi

    Quá trình toàn cầu hóa bắt đầu cuộc diễu hành trên khắp hành tinh cách đây 30 năm không chỉ giới hạn trong lĩnh vực kinh tế và tài chính. Nó truyền con vi khuẩn tự do vốn không biết biên giới là gì đi khắp nơi, con vi khuẩn này đã từng giành chiến thắng (xin hãy nhớ lại các cuộc cách mạng nhung), nhưng đôi khi nó cũng gặp phải sự kháng cự dữ dội của bộ máy chính trị-quân sự (ở quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989 hay ở Iran vào năm 2009). Thanh niên mang tinh thần toàn cầu hóa sẵn sàng bảo vệ quan điểm của mình bằng lời nói (thường là trên không gian mạng) và hành động (thậm chí hi sinh, nếu cần). Loạt đạn ở Tunisia đã làm rung chuyển bức tường của pháo đài Ai Cập. Một cái gì đó tương tự như quả bom nguyên tử đã làm rung chuyển nền tảng của ách nô dịch có từ thời thượng cổ, nhưng hóa ra trên thực tế lại mềm yếu và như thế nghĩa là dễ bị phá hủy.

    Bởi Admin
    966 lượt đọc
    07/01/2014
    1 phản hồi

    Xã hội Phong kiến xưa vẫn thường gọi và hiểu cách mạng xã hội dưới hình thức những cuộc khởi nghĩa. Khi thắng lợi sẽ lập nên một triều đại mới tiến bộ và được lòng dân hơn, cho dù vẫn tồn tại hình thái xã hội cũ. Danh từ “Cách mạng xã hội” thường được các nhà sử học dùng để chỉ những cuộc cách mạng dân chủ nhân dân sau này. Và cho dù với tên gọi và cách hiểu như thế nào, thì đó vẫn là sự thay đổi rộng lớn và sâu sắc nhất, cả về phương thức sản xuất và nhận thức xã hội. Trong tất cả các cuộc cách mạng đó, chúng ta đều thấy bóng dáng và vai trò không thể thiếu của Pháp luật, nhân tố đại diện cho giai cấp cầm quyền.

    Bởi Mắt Bão
    1.434 lượt đọc
    03/12/2013
    0 phản hồi

    Những “con người cũ tử tế” còn đâu nữa mà tìm. Cách mạng đã lỡ) thay một vị thủ tướng có bằng tiến sĩ luật và thạc sĩ công pháp bằng đồng chí X mất rồi. Giáo sư Nguyễn Văn Bông, bác sĩ Lê Minh Trí, nhà báo Từ Nguyên … đều đã bị giết chết. Chúng ta đành phải chịu tiếp tục sống (theo thời) với ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến, và các ông (công an) viết báo như ông Như Phong hay Hữu Ước thôi.
    Chịu được thêm bao lâu nữa (mới bung) thì lại là chuyện khác.

    Bởi Admin
    5.844 lượt đọc
    02/12/2013
    54 phản hồi

    “Tôi đã chiến đấu trong cuộc chiến vì một xã hội tốt đẹp hơn, một cuộc sống công bằng cho nhân dân. Nhưng rồi sau chiến tranh, tình hình đất nước lại xấu đi, người công nhân thì nghèo, người nông dân thì mất ruộng đất”, Lê Hiếu Đằng nói với Reuters. “Đó là điều không thể chấp nhận được. Sự độc quyền và độc tài chính trị đang hoành hành trên đất nước này.”

    Bởi Admin
    1.605 lượt đọc
    11/11/2013
    0 phản hồi

    Từ lúc được trả lại tự do năm 1956 đến lúc chết năm 1979, ông - một viên quan lại, một phó chủ tịch Ủy ban cách mạng lâm thời rồi chủ tịch cái Ủy ban này, chánh án Tòa án Tỉnh, chủ tịch Liên Việt tỉnh, chủ tịch Hội nuôi quân - sống bằng nghề đan sọt, con cái sợ liên lụy không dám về thăm ông. Tuy không bị gông cùm nhưng cuộc đời của ông chẳng khác gì một tù khổ sai, một tù giam lỏng, một tù mọt gông như nhân vật trong “Những người khốn khổ” của Victo Huygo.

    Bởi Mắt Bão
    4.431 lượt đọc
    07/11/2013
    7 phản hồi

    Giờ đây viên tướng đã qua đời, nhưng có lẽ con người này còn có thể hồi sinh. Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất hôm mồng 4 tháng 10-2013 ở tuổi 102. Những cáo phó, sơ lược tiểu sử về ông, nhiều bản trong số đó được viết từ nhiều năm trước, chỉ cung cấp một sự diễn dịch chính thức về một cuộc đời mà chỉ gần đây các nhà sử học mới khai thác, một cuộc đời – bất chấp sự trường thọ của nó – chưa hề được xem xét chi tiết.

    Bởi Admin
    1.275 lượt đọc
    08/10/2013
    2 phản hồi

    Các nhà đối lập hỗ trợ nhau thì có những nỗi sợ hãi triệt tiêu được ngay. Ví dụ, sợ mẹ già không ai chăm sóc nhưng lúc đó các bạn của họ bảo cứ yên tâm đi chúng mình thay nhau chăm sóc cụ thì nỗi sợ này giảm đi rất nhiều… Có những nỗi sợ hãi về tâm lý như bị chính quyền độc tài bôi nhọ, bạn bè xa lánh, thân thuộc khổ tâm đều có thể mất đi hoặc giảm thiểu nếu có liên kết vì lúc đó những người khác sẽ giải thích tường tận cho mọi người biết và tất cả mọi người sẽ nhìn vào hành động của nhà đối lập một cách thân thiện, cảm thông thậm chí là khích lệ, ủng hộ hơn.

    Bởi Hồ Gươm
    755 lượt đọc
    06/10/2013
    0 phản hồi

    Các sự kiện của mùa thu năm 1989 xứng đáng với tên gọi của một cuộc cách mạng ôn hòa, bởi vì không có Bạo lực, nhưng cũng còn do việc dân chúng chủ động tước bỏ tính chính đáng dẫn đến hệ thống cai trị hiện hành bị lật đổ. Dân chúng đã xuống đường để thể hiện sự bực tức, sự không hài lòng, và cả ý nguyện chính trị của mình nữa. Số lượng đông đảo những người biểu tình và những người đi theo đã đặt dấu hỏi cho tính chính đáng của quyền lực cầm quyền. Được hỗ trợ bởi các phong trào tại các nước xã hội chủ nghĩa láng giềng và của các chính sách của Gorbachev, cơ sở thống trị của chế độ SED đã bị sụp đổ. Việc cuộc cách mạng xảy ra phần lớn là phi bạo lực có thể giải thích được bằng luận điểm của Hannah Arendt, Bạo lực không tạo ra Quyền lực, chỉ có thể phá hủy.

    Bởi Mắt Bão
    1.275 lượt đọc
    22/09/2013
    0 phản hồi

    Xã hội, bất cứ hình thức xã hội gì, cũng đều được xây dựng trên nhiều nền tảng, nhưng một trong những nền tảng căn bản và quan trọng nhất là: truyền thông. Không có truyền thông, một tập thể người, dù đông đảo đến mấy, cũng không thể trở thành một xã hội.

    Bởi Admin
    2.673 lượt đọc
    11/09/2013
    2 phản hồi

    Thử tưởng tượng rằng có một ngày đẹp trời nào đó không xa, đột nhiên những đỉnh cao trí tuệ quê ta vì một lý do nào đó (chán ngán, mệt mỏi, hối hận, e tê xê…) không thèm làm lãnh đạo nữa. Chuyện gì sẽ xảy ra?

    Bởi Admin
    3.342 lượt đọc
    05/09/2013
    2 phản hồi

    Tôi xuất thân từ gia đình được “bên thắng cuộc” gọi là cách mạng! Ba má tôi đều là những đảng viên lão thành với trên 30 năm tuổi Đảng. Tại phiên tòa, vị thẩm phán đã hỏi tôi “tạo sao anh xuất thân trong một gia đình cách mạng mà anh lại đi chống chính quyền”, tôi cho rằng người hỏi câu này đã lầm lẫn cách mạng, chính quyền, đảng với tổ quốc, sự nhầm lẫn này còn rất lớn trong dân chúng nước ta từ cán bộ đến bình dân. Câu trả lời của tôi là “tôi vẫn đang tiếp nối truyền thống gia đình”, không biết có làm cho họ hiểu không?

    Bởi Admin
    3.440 lượt đọc
    04/09/2013
    1 phản hồi

    Câu trả lời hàm ý, như ai cũng thấy: “Tao! Tao cho chú mày làm vua. Chú mày được làm vua là do chúng tao bầu lên. Không có chúng tao thì chú mày đếch có cái ngai”. Trong thời đại phong kiến, vua đầu tiên của nước Pháp là một lãnh chúa được các lãnh chúa khác bầu lên. Bầu cử đó tạo ra nguồn gốc và tính chính đáng cho tước vị và quyền lực của ôngvua, cùng với cái mũ của Nhà thờ.

    Bởi Admin
    1.681 lượt đọc
    03/09/2013
    0 phản hồi

    Thành tựu 68 năm qua là to lớn, nhưng so với khát vọng, hoài bão của cả dân tộc từng đem xương máu giành và giữ nền độc lập để “bước đến đài vinh quang”, “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”, thì thành tựu ấy, sau 68 năm nhìn lại, thật chưa tương xứng.

    Bởi Admin
    1.251 lượt đọc
    02/09/2013
    0 phản hồi

    Thêm bao nhiêu (triệu) thi hài khác nữa được vùi lấp qua loa, ở cả ba miền, trong hai cuộc kháng chiến (rất thần thánh và cũng rất không cần thiết) vừa qua? Đó là chưa kể vô số những xác người đã vùi sâu trong lòng đại dương, khi đang trốn chạy khỏi (cái) thiên đường cách mạng!

    Bởi Khách
    2.744 lượt đọc
    01/09/2013
    4 phản hồi

    Đứng trước sự băng hoại, suy tàn của chế độ và nguy cơ mất nước vào tay “đồng chí 16 chữ vàng”, người đảng viên cảm thấy đau lòng khi lý tưởng ngày gia nhập đảng đã bị phản bội vì không đưa dân tộc đến phú cường mà lại đi vào con đường đói nghèo và lạc hậu, độc tài phát xít nên người đảng viên cũng phải buộc lòng phải quay lưng với đảng, ông Lê Hiếu Đằng đã kêu gọi thành lập một đảng đối lập để kềm chế và kiểm soát sự thao túng của đảng cầm quyền. Qua lời kêu gọi của ông Đằng chúng tôi mong rằng cái đảng mang tên Dân chủ Xã hội của ông và những người đồng chí của ông không đi vào vết xe đổ của hai đảng Xã hội và Dân chủ trước đây chỉ là hai cánh tay nối dài của đảng CSVN.

    Bởi Admin
    2.081 lượt đọc
    20/08/2013
    0 phản hồi

    Không hiểu sao trang trại dường như đã giàu lên mà không làm cho súc vật trong trại giàu thêm - tất nhiên là trừ lợn và chó. Có thể phần nào là vì lợn quá đông, chó cũng quá đông. Không phải loài này không làm việc, theo kiểu của chúng. Như Mồm Loa không quản công giải thích, giám sát và điều hành trại là công việc không có ngày nghỉ. Chủ yếu là loại công việc các con vật khác dốt quá không hiểu được.

    Bởi Admin
    4.801 lượt đọc
    18/08/2013
    5 phản hồi

    Em đã đánh đổ niềm tin “thần quyền” mang tên ĐCS ở Việt Nam!!! Mối quan hệ giữa Đảng và tổ quốc không chỉ đến lúc này mới đặt ra. Vấn đề này từ lâu đã được nhiều chuyên gia pháp lý, nhiều nhà đấu tranh, nhiều luật sư đặt ra. Tuy nhiên, với Phương Uyên nó đã thành quả bom nổ tung, thổi bay vỏ bọc giả dối, ngụy biện mà ĐCS uy quyền tuyệt đối lâu nay cố tình lập lờ đánh lận con đen, bôi trát đủ thứ “vôi vữa” rẻ tiền dựng lên.

    Bởi Khách
    3.459 lượt đọc
    13/08/2013
    2 phản hồi

    Ông Bộ tham gia cách mạng năm 17 tuổi với hai bàn tay trắng. Sau giải phóng miền Nam ông được hàng ngàn lạng vàng. Ông không mất gỉ, nhưng nhân dân ta đổ quá nhiều xương máu, hàng triệu người dân vẫn không có đất dể sinh sống, khó khăn về nhà ở.

    Bởi Khách
    2.029 lượt đọc
    12/08/2013
    1 phản hồi

    Khi chưa giành được quyền lực thì nhân dân là trên hết; khi đã nắm quyền và lợi và cần bảo vệ quyền lợi đó đến cùng thì nhân dân chẳng là gì cả, ngoài chức năng làm công cụ để cai trị, bóc lột, khủng bố và lừa phỉnh. 100 năm nhân dân như hòn bi lăn dài thảm bại để làm nên “chiến thắng”.

    Bởi Admin
    2.275 lượt đọc
    07/08/2013
    0 phản hồi

    Sự khác biệt, mâu thuẫn trong cách đối xử với những người đóng góp cho “cách mạng” hình như nằm ở chỗ: Nếu tuân phục thì “cách mạng” sẽ cho hưởng công đã có. Thậm chí còn cho… chuyển nhượng, cho… thừa kế. Kể cả khi đương sự hoặc kẻ nhận chuyển nhượng, nhận thừa kế phạm những tội phi luân, bại lý.

    Bởi Admin
    1.925 lượt đọc
    24/07/2013
    0 phản hồi

    Tại Trung Đông, sự thất bại của cánh tả chống chủ nghĩa đế quốc là rất lớn, nhưng thật đáng buồn điều đó đã được báo trước. Phe cánh tả đang vận động xung quanh Hezbollah và Xyri. Họ ưu tiên chống chủ nghĩa đế quốc về dân chủ, thỏa hiệp với chế độ của Tổng thống Bashar al- Assad. Họ không còn là một động lực của cuộc cách mạng. Tuy nhiên, Ai Cập và Tuynidi có những phong trào xã hội mạnh mẽ. Đã xuất hiện trở lại phong trào dân chủ và xã hội chủ nghĩa cánh tả, bên cạnh Tổng Liên đoàn lao động Tuynidi (UGTT) và phong trào néonassériens (những người theo chủ nghĩa Nasser mới – TTXVN) ở Ai Cập. Phe cánh tả dân chủ này không thỏa hiệp với các chế độ độc tài.

    Bởi Admin
    1.328 lượt đọc
    09/07/2013
    7 phản hồi

    Chế độ tư bản vẫn còn sức sống mạnh mẽ. Điều quan trọng là nhờ chính những giá trị mà nó mang lại, nó tự hoàn thiện ngày càng cao. Nó là thượng tầng của nền văn minh công nghiệp, làm gương cho những nước nông nghiệp mà người lao động ở đó vẫn còn… tay “nắm chắc” cái cày, chân “vững vàng” bám theo đít con trâu, miệng không ngớt hô “tiến thẳng”...

    Bởi Admin
    972 lượt đọc
    05/07/2013
    0 phản hồi

    Do vậy, những người biểu tình trẻ tuổi ở Tunis hoặc quảng trường Tahrir ở Cairo, dù đã khiến cho các nền độc tài của họ sụp đổ, đã thất bại trong việc thành lập các đảng phái chính trị có khả năng tranh cử trong các cuộc bầu cử trên toàn quốc. Đặc biệt là các sinh viên không biết làm cách nào để tiếp cận được với giới nông dân và giai cấp lao động để tạo ra một liên minh chính trị rộng rãi. Ngược lại, các đảng phái Hồi giáo – Ennahda ở Tuynidi và Anh em Hồi giáo ở Ai Cập – có một nền tảng xã hội trong tầng lớp dân chúng nông thôn. Trải qua nhiều năm đàn áp chính trị, họ đã thành thạo trong việc thu nạp các tín đồ ít học. Kết quả là họ giành chiến thắng trong cuộc bầu cử đầu tiên sau sự sụp đổ của các chế độ độc tài.

    Pages