Anh Gấu Phạm

  • Bởi Admin
    19/01/2018
    0 phản hồi

    Từ lúc có các bài báo ghi lại những lời thống thiết, những tiếng khóc, tiếng van, tiếng xin của các bị can thì gần như không còn tiếng nói bênh vực nào nữa mà toàn những tiếng phàn nàn, chê trách, phê bình là các bị can quá yếu, quá hèn, quá tệ. Cách đánh giá này giống hệt nhau ở cả các bạn lề phải, lề trái, và chân giữa của mình.

    Bởi Admin
    25/01/2017
    11 phản hồi

    Buổi "họp báo" đầu tiên, thư ký báo chí Nhà Trắng mắng giới báo chí là xuyên tạc số liệu về số người đến tham dự lễ nhậm chức của Ngài. Ngài đến CIA và trước những trí tuệ siêu quần ở đó Ngài ba hoa rằng có 1,5 triệu người đến dự lễ nhậm chức của Ngài và vv. Số liệu các chuyên gia dự tính đám đông ghi nhận là vào khoảng 175 ngàn đến 300 ngàn người.

    Bởi Admin
    04/10/2016
    0 phản hồi

    Khác với và tốt hơn Trung Quốc là nước đã từ chối không cho Tổng thống Obama tiếp xúc với các đại diện của xã hội dân sự, Việt Nam đã có những nhân nhượng đáng ghi nhận là thiện chí trong việc đồng ý cho Tổng thống gặp riêng đại diện của xã hội dân sự. Nhưng có vẻ như thiện chí này vẫn còn hơi dè dặt bởi vì ngay từ chiều tối thứ Hai mình đã nghe phong thanh về những việc bất thường đã hay có thể xảy ra với một vài đại diện sẽ có mặt trong buổi gặp ngày hôm sau. Qua những nguồn tin riêng mình đã biết và báo lên các giới chức có thẩm quyền của phía Mỹ về những động thái đó. Sáng sớm ngày thứ Ba mình xuống ăn sáng khoảng 6h thì biết tin về bác Nguyễn Quang A đang chuẩn bị ra khỏi nhà thì được mời đi tham quan. Một lúc sau thì mình được biết tin về việc bạn Đoan Trang, mới bị phẫu thuật chân nhưng vẫn từ SG ra Hà Nội để đến cuộc gặp này, cũng bị câu lưu tạm thời để không thể có mặt tại cuộc gặp.

    Bởi Admin
    01/10/2016
    0 phản hồi

    Sau bữa trưa Tổng thống lên sân khấu chụp ảnh chung với các nghệ sĩ biểu diễn. Lúc đầu là còn nhẹ nhàng selfie xong thì các bạn bám dính lấy Obama làm mình gào khản cổ: các em, các em, làm ơn bỏ tay ra, làm ơn đừng kéo. Tổng thống bảo mình kệ đi, không sao đâu. Chụp ảnh đủ kiểu xong cũng đến lúc Tổng thống xuống sân khấu đi ra. Lúc đó thì tới các vị quan khách đi ra chụp ảnh với Tổng thống. Mình nhìn thoáng thấy đồng chí Vũ Tiến Lộc phóng rất nhanh lên trước làm kiểu. Ôi, tình cảm của người dân và cả quan chức của Việt Nam dành cho Obama thật đáng quý.

    Bởi Admin
    01/10/2016
    0 phản hồi

    Từ trưa Chủ nhật 22/5, an ninh ở khách sạn JW Marriott bắt đầu được thắt chặt. Việc đi lại trở nên khó khăn hơn giữa các tầng và các bạn an ninh Mỹ đứng túc trực ở tất cả các ngã rẽ, lối ra vào ở các tầng mà đoàn Mỹ ở. Mình bị lệch giờ nhưng vẫn không thể nào ngủ được giấc đầy đặn dù đã cố gắng gạ gẫm, đe dọa, thuyết phục bản thân là cần phải có một giấc ngủ thật tốt trước ngày làm việc đầu tiên thứ Hai 23/5. Thế mà mình vẫn cứ ngoan cố trơ trơ ra đấy. Bù lại thì mình có thể cảm thấy cơ thể bắt đầu tiết ra nhiều loại hóc môn gây hưng phấn, có những loại cơ thể mình chưa từng tiết ra, và kết quả là mình lúc nào cũng ở trong một trạng thái tinh thần rất tỉnh táo nhưng thú vị mà mình sẽ kể kỹ hơn trước khi chia tay với bạn đọc.

    Bởi Admin
    01/10/2016
    0 phản hồi

    Mình đã chờ đợi chuyến đi về Việt Nam tháng Năm vừa rồi không phải một hai năm mà là gần 20 năm. Hai mươi năm trước đây khi hai nước bắt đầu bình thường hóa quan hệ ngoại giao và đặt văn phòng liên lạc tại thủ đô của nhau, mình đã may mắn được tham gia đóng góp chút công nhỏ vào quá trình đó khi được Đại biện Mỹ mời làm phiên dịch trong một số cuộc gặp. Lúc đó mới 19-20 tuổi nhưng nhờ có thời gian đi làm tour guide nói tiếng Anh với các bạn Âu Mỹ du lịch ba lô và việc đọc sách tiếng Anh hàng ngày nên tiếng Anh của mình đã tương đối khá. Những năm 95-98 là thời trăng mật của quan hệ hai nước, tình cảm giữa hai bên rất đằm thắm, quý mến, và có nhiều trao đổi giao lưu. Nhờ có những mối quan hệ từ công việc này mà sau đó mình xin được học bổng đi học cao học ở Mỹ năm 1998. Năm 2000 khi Tổng thống Clinton sang thăm chính thức Việt Nam, mình cũng được sứ quán Mỹ mời dịch cho Đại diện Thương Mại Hoa Kỳ Barshefsky. Hôm Tổng thống Clinton phát biểu ở Đại học Quốc gia Hà Nội mình ngồi trong khán phòng cạnh chị Bích Hà Nguyen Thi Bich Ha mình ngay cạnh cabin dịch của người phiên dịch phía Mỹ. Lúc đó mình đã nghĩ là mình rất mong có một ngày được làm phiên dịch cho một Tổng thống Mỹ tới thăm Hà Nội.

    Bởi Admin
    14/05/2014
    3 phản hồi

    Họ không chịu dân sự hóa nhà nước của họ thì mình phải dân sự hóa nhà nước mình. Đây là chỗ yếu nhất của họ. Và là chỗ gần như là duy nhất mình có thể thay đổi để vượt lên họ. Nếu nhà nước của họ nó là nhà nước công an trị, nhà nước mình phải là dân trị, thì mình mới thắng được họ. Nhà nước họ là đảng phiệt, quân phiệt, mà mình thành nhà nước dân chủ, thì mình thắng họ.

    Bởi Diên Vỹ
    23/11/2013
    0 phản hồi

    Chia tay anh Khanh đi về ngày hôm đó trong đầu tôi suy nghĩ nhiều về việc nên làm gì với câu chuyện và những kỷ niệm mà tôi đã vinh dự được anh chọn là người chia sẻ sau nhiều năm giấu kín những tâm sự về tình bạn gần gũi của anh với John.

    Bởi Admin
    22/10/2013
    0 phản hồi

    Về đến Mỹ, Khanh bắt tay ngay vào việc gỡ băng thu âm cuộc đối thoại Hà Nội. Anh mất 19 tiếng để ghi xuống và dịch các đoạn nói chuyện trong buổi gặp kéo dài vỏn vẹn có một tiếng rưỡi. Khanh gửi bản dịch cho John để John chấp bút bài báo. Bài được đăng trong số tháng Mười một của George với nhan đề: The George Interview: Vietnam’s Ruthless Warrior General Vo Nguyen Giap (Mục Phỏng vấn của George: Tướng Võ Nguyên Giáp - Chiến binh Tàn nhẫn của Việt Nam.) Chữ ruthless trong tiếng Anh không nhất thiết có hàm ý nặng nề như tàn nhẫn trong tiếng Việt mà thường được dùng để nhận xét một người như không nương tay, không lụy tình, cứng rắn, lạnh lùng.

    Bởi Admin
    17/10/2013
    0 phản hồi

    “Có Tướng Giáp và cô Quỳnh Anh ngồi ở góc này với tôi và John còn ở góc xa có một nhóm khác trong đó có người mặc quân phục và sau này đọc báo thì biết chắc là có cả ông Dương Trung Quốc nữa. Họ cũng ghi âm và chụp ảnh nhưng tôi không biết giờ họ giữ tài liệu ở đâu. Có lẽ ông Quốc biết.”

    Bởi Admin
    16/10/2013
    1 phản hồi

    Khoảng tháng Mười Một năm 1997, John gọi điện cho Khanh và nói muốn nhờ Khanh thu xếp một cuộc gặp để phỏng vấn Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở Hà Nội. Lúc đó tạp chí George đã vận hành khá thành công được hơn hai năm. Một mục được đánh giá cao là mục các bài phỏng vấn tên là The George Interview. Do lợi thế “con nhà” của John mà George có thể thu xếp được các cuộc phỏng vấn với nhiều nhân vật nổi tiếng để thực hiện các bài phỏng vấn đặc sắc và thú vị.

    Bởi Admin
    16/10/2013
    0 phản hồi

    Biết em quan tâm những việc này anh gửi cho em bản gỡ băng của một buổi gặp giữa cụ Giáp và John F. Kennedy Jr. hồi tháng Tám năm 1998. Bản này do anh K., một người bạn Mỹ có mặt trong buổi hôm đó, thực hiện rồi gửi cho anh. Anh đã từng đọc về cuộc gặp này nhưng nội dung trao đổi chi tiết như trong văn bản gửi kèm thì anh chưa thấy ở đâu. Anh thấy có lỗi vì đã giữ tài liệu có ý nghĩa lịch sử này đã lâu mà không sử dụng làm gì cả. Nay cụ Giáp qua đời em xem rồi sử dụng thế nào cho phù hợp.

    Bởi Admin
    16/10/2013
    0 phản hồi

    Biết em quan tâm những việc này anh gửi cho em bản gỡ băng của một buổi gặp giữa cụ Giáp và John F. Kennedy Jr. hồi tháng Tám năm 1998. Bản này do anh K., một người bạn Mỹ có mặt trong buổi hôm đó, thực hiện rồi gửi cho anh. Anh đã từng đọc về cuộc gặp này nhưng nội dung trao đổi chi tiết như trong văn bản gửi kèm thì anh chưa thấy ở đâu. Anh thấy có lỗi vì đã giữ tài liệu có ý nghĩa lịch sử này đã lâu mà không sử dụng làm gì cả. Nay cụ Giáp qua đời em xem rồi sử dụng thế nào cho phù hợp.

    Bởi Admin
    21/06/2013
    40 phản hồi

    Xe chở Tổng tham mưu trưởng Việt Nam đến, Đại tướng Dempsey và mình xuống thềm đón Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ. Ông Dempsey nhanh nhẹn chào đón Thượng tướng Tỵ, giải thích nhanh là sẽ làm gì tiếp theo, vẫn chỉ có mình và không có ai khác. Hai vị Tổng tham mưu trưởng đi lên bậc cấp, mình bám đít đi lên theo, tới đầu bậc thì hai vị quay lại, dàn quân nhạc cử quốc ca hai nước: Việt Nam trước Mỹ sau. Hai ông đứng trước giơ tay chào kiểu quân đội, mình là thường dân đứng nghiêm ngay sau, trong lòng vừa sướng vừa buồn cười, thấy ống kinh TV lia đến mình còn cười với nháy mắt tí.

    Bởi Admin
    22/01/2013
    1 phản hồi
    crowds-started-gathering-before-dawn-to-see-obamas-speech-at-the-capitol.jpg

    Mỗi lần chúng ta tập trung lại ở đây để nhậm chức cho một tổng thống thì chúng ta lại được chứng kiến sức mạnh bền bỉ của Hiến pháp của chúng ta. Chúng ta khẳng định lời hứa của nền dân chủ của chúng ta. Chúng ta nhớ ra rằng những gì gắn kết quốc gia của chúng ta không phải là mầu da của chúng ta, những nguyên tắc của tín ngưỡng của chúng ta, hay là nguồn gốc tên gọi của chúng ta. Điều làm chúng ta trở thành ngoại lệ, điều làm cho chúng ta là người Mỹ chính là sự tuyên bố trung thành của chúng ta với một lý tưởng đề ra trong một tuyên ngôn đưa ra hơn hai thế kỷ trước: "Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền Sống, quyền được Tự do và mưu cầu Hạnh phúc."

    Bởi Admin
    21/01/2013
    3 phản hồi
    president_1.jpeg

    Hôm nay tôi nói với các bạn rằng những thách thức mà chúng ta phải đối mặt là có thật. Những thách thức này có nhiều và nghiêm trọng. Vượt qua những thách thức này không phải là việc dễ dàng có thể làm trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng xin hãy biết điều này, hỡi nước Mỹ - những thách thức này chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua. Ngày hôm nay, chúng ta cùng có mặt ở đây là vì chúng ta đã lựa chọn hy vọng chứ không phải sợ hãi, sự đoàn kết về mục đích chứ không phải mâu thuẫn và bất đồng.

    Bởi Admin
    12/12/2012
    11 phản hồi
    cover1.jpg

    Một đặc điểm của các nước văn minh có nền pháp trị mạnh là người ta không tùy tiện giết đồng bào của mình. Một người Mỹ dù có phạm tội phản quốc cũng vẫn phải được đưa ra xét xử đàng hoàng chứ không thể bị tiêu diệt tùy thích. Người Việt Nam mình có lẽ cũng nên tham khảo cung cách hành xử của xã hội văn minh để lập ra một lời quốc thệ là từ nay về sau không bao giờ thờ ơ với hay tùy tiện cướp đi mạng sống của đồng bào của mình để những thời gian khủng khiếp đã qua sẽ không bao giờ trở lại nữa.

    Bởi Admin
    12/12/2012
    3 phản hồi
    h22.jpg

    Giờ đây nhiều năm sau tôi tự cảm thấy đã có những niềm tin khác cân bằng và ôn hòa hơn. Là người sinh ra sau chiến tranh, gia đình không mất ai trong chiến tranh, hiện không hoạt động chính trị hay tham gia đảng phái nào (tôi cũng chỉ có một đảng là đảng Việt Nam), dựa trên những hiểu biết tự thu thập và xử lý, với tuyên bố rằng không ai mua chuộc hay ép buộc tôi, tôi nói nhân danh cá nhân tôi rằng những gì đã xảy ra, đặc biệt trong thời hậu chiến, như anh Huy Đức đã kể ra rành mạch trong tác phẩm này của anh, quả thực là quá oan ức và đau khổ cho miền Nam. Vì điều đó nhân danh chỉ cá nhân tôi tôi muốn được xin lỗi.