30 Tháng Tư

  • Bởi Hồ Gươm
    30/04/2017
    0 phản hồi

    Thật nhiều điều để ghi lại, từ hàng triệu người sống sót sau biến cố tháng 4/1975. Cứ vào thời điểm này, nhà nước Việt Nam gọi là đại lễ và tổ chức ăn mừng. Còn hàng triệu người Việt khác thì vào tưởng niệm, như buộc phải coi lại cuốn phim bi kịch chung cũng như những đoạn phim cay nghiệt của riêng mình.
    Những ngày ấy, mỗi người. Những cuốn phim một chủ đề nhưng có muôn vạn phiên bản ray rứt đến nhiều đời sau.

    Bởi Admin
    24/04/2016
    0 phản hồi

    Thống nhất đất nước mà không thống nhất lòng dân thì có gì để đáng tự hào mãi. Chúng ta chẳng được gì hết khi giờ này còn tổ chức mừng vui lễ hội. Một nửa dân tộc mừng vui vì đã xát muối vào lòng của một nửa dân tộc còn lại như đã làm suốt 40 năm qua để được gì. Chúng ta biết hòa hợp hòa giải dân tộc là mệnh lệnh của thời đại, chậm ngày nào là tụt hậu ngày ấy. Nhưng chúng ta chỉ nói chứ không làm thì hòa giải hòa hợp cái gì. Vậy thì chúng ta mong chi điều thiêng liêng ấy khi cứ đến ngày 30/4 đế lại tổ chức ăn mừng vào chiến công xưa như một kẻ chỉ biết ăn mày vào quá khứ, giống như con thằn lằn chỉ biết ăn đuôi của mình để sống….

    Bởi Diên Vỹ
    04/05/2015
    0 phản hồi

    Dưới sự yêu cầu của Moscow, hàng nghìn vũ khí tịch thu của Hoa Kỳ đã được bí mật vận chuyển từ Hà Nội sang Havana để cuối cùng đến tay của du kích quân Mác Xít tại El Salvador. Màn trá hình này đã tạo ra khó khăn cho chính quyền Reagan trong việc chứng minh Liên Xô đang hậu thuẫn quân nổi dậy.

    Bởi Diên Vỹ
    01/05/2015
    0 phản hồi

    Bốn mươi năm sau chiến thắng, Đảng Cộng sản vẫn cai trị Việt Nam với bàn tay sắt. Nhưng với chủ nghĩa tư bản bè phái, nạn tham nhũng và bất bình đẳng đang đầy rẫy, nhiều người cho rằng chiến thắng của nó là một chiến thắng rỗng không.

    Bởi Diên Vỹ
    27/04/2015
    3 phản hồi

    Hãy mường tượng Việt Nam Cộng Hoà - Nam Việt Nam - ngày hôm nay sẽ như thế nào. Việt Nam là quốc gia đông dân thứ 13 trên thế giới với hơn 90 triệu dân. Phân nửa số người này, ít hay nhiều, đã có thể sống trong tự do và thịnh vượng mà người dân Nam Hàn và Đài Loan đang tận hưởng.

    Bởi Diên Vỹ
    26/04/2015
    0 phản hồi

    Sau 40 năm, “hàng triệu người buồn” như ông Võ Văn Kiệt nói, nếu chưa qua đời, hôm nay vẫn còn buồn. Nhưng người buồn không phải chỉ từ phía những người lính Việt Nam Cộng Hòa bị buộc buông súng, từ phía nhân dân miền Nam bị mất tự do mà còn là những người miền Bắc, cả những người trong đảng CS đã biết ra sự thật, biết mình bị lừa gạt, biết mình đã dâng hiến cả một cuộc đời trai trẻ cho một chủ nghĩa độc tài, ngoại lai, vong bản.

    Bởi Diên Vỹ
    25/04/2015
    0 phản hồi

    Cái xu hướng muốn tách biệt những câu chuyện chiến tranh ra khỏi những câu chuyện nhập cư cho thấy rằng đa số người Mỹ vẫn không hiểu đã có bao nhiêu người nhập cư và tị nạn tại Hoa Kỳ đã từng chạy trốn những cuộc chiến tranh mà phần nhiều trong đấy quốc gia này từng nhúng tay vào.

    Bởi Diên Vỹ
    24/04/2015
    0 phản hồi

    Vì thế tôi muốn mời tác giả Libera của Ba Lan đến Việt Nam để đi thực tế các chiến trường đang nóng bỏng trên đất nước tôi. Và để tự tay ông xé bức tranh ghép nổi tiếng của ông, vứt vào sọt rác.

    Bởi Biên tập viên
    18/04/2015
    0 phản hồi

    Khi kiếm được chỗ ngồi gần cửa ra vào ca-bin, chị Mimi lục chiếc radio nhỏ mở đài Saigon. Tiếng Tổng thống Dương Văn Min trầm, chậm, buồn : “ Yêu cầu các quân nhân Quân lực Việt Nam Cộng Hoà chấm dứt tình trạng chiến tranh, bình tĩnh ở yên vị trí, đừng nổ súng, để bảo toàn sinh mạng nhân dân. Kêu gọi những người anh em trong Chính phủ Cách mạng Lâm thời đừng nổ súng vì chúng tôi đang chờ gặp các đại diện để thảo luận về việc trao quyền lãnh đạo chính phủ quân sự cũng như dân sự trong trật tự, để không gây đổ máu cho đồng bào.” Đồng hồ trên tay Bác Cừ chỉ 10 giờ 20.

    Bởi Diên Vỹ
    27/04/2014
    2 phản hồi

    Tháng Tư năm Bảy lăm má khóc mừng khóc tủi. Người như bị xé làm đôi. Con dâu đã bỏ má đi bước nữa từ trước. Má thắc thỏm cùng thằng cháu nhỏ về lại vườn nhà. Con trai về qua, rạng ngời chiến thắng. “Bàn thờ này má đặt ba thì được còn thằng dân vệ thì… Lúc nào có mặt con ở đây, má làm ơn úp ảnh nó vô vách tủ nghen!”

    Bởi Khách
    04/05/2013
    2 phản hồi

    Vậy cho nên nếu thực sự nhà nước muốn thực thi chính sách hòa giải một cách nghiêm túc thì chẳng cần phải lội tuốt sang Mỹ, chẳng cần phải “mạo hiểm với sinh mệnh chính trị của mình”, cũng chẳng cần phải đến gặp các nhân vật hải ngoại “có thâm niên chống cộng hàng chục năm”. Tất cả chìa khóa của vấn đề đất nước đang nằm trong nước.

    Bởi Admin
    03/05/2013
    4 phản hồi

    CHÍNH NGÀY 30 THÁNG 4 NÀY LÀ NGÀY ĐÃ GIẢI PHÓNG CHO TÔI, MỘT CÔNG DÂN MIỀN BẮC, KHỎI KIẾP NÔ LỆ MỘT THỨ TRIẾT HỌC CHÍNH TRỊ NGOẠI LAI CỰC KỲ PHẢN ĐỘNG VÀ SẼ NGUYỀN GÓP SỨC ĐỂ SỚM CHÔN VÙI NÓ CÙNG VỚI NHỮNG KẺ SỐNG BÁM VÀO NÓ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG CÒN LẠI CỦA CUỘC ĐỜI!

    Bởi Khách
    02/05/2013
    11 phản hồi
    m11.jpg

    Cộng sản Việt Nam trốn tránh nghĩa vụ thực hiện hòa giải dân tộc hoặc tổ chức hòa giải dân tộc là điều chúng ta có thể đoán được. Những con người sắp chết rất sợ chết. Dự thảo sửa đổi bản Hiến Pháp 1992 cho thấy đảng cộng sản gia tăng ý đồ bảo hiểm cho mạng sống của chế độ. Nhưng một chế độ tồi dở thì tự trong bản chất đã tiềm tàng mầm mống của định mệnh. Nó tất yếu sẽ bị đào thải sau hồi chuông báo tử. Người dân Việt Nam cả hai miền đất nước có thể dị biệt về ý thức chính trị nhưng có chung một mẫu số chính trị. Chúng ta đều là nạn nhân của chế độ cộng sản. Sự hòa giải giữa chúng ta - những nạn nhân của cộng sản - sẽ là tiền đề cho mọi biến chuyển thời thế sắp tới. Chúng ta chỉ có thể thay đổi số phận của chúng ta nếu chúng ta quyết tâm muốn làm như thế.

    Bởi Mùa Quít
    01/05/2013
    3 phản hồi

    Khi tôi ra đời, đất nước đã thống nhất được 5 năm. Khi tôi là một đứa trẻ, với những gì tôi được học trong nhà trường thì ngày thống nhất 30/4 được mô tả như là ngày hội chiến thắng của toàn dân tộc. Theo năm tháng, tôi lớn dần và những góc nhìn khác biệt về cuộc chiến bắc nam lần thứ 2 (lần thứ nhất là Trịnh-Nguyễn phân tranh) làm cho tôi hoài nghi ý nghĩa của cuộc chiến.

    Bởi Admin
    01/05/2013
    1 phản hồi

    Bên "thua cuộc" xin đừng ném đá họ, vì xét cho cùng sống dưới thể chế nào thì cũng BUỘC phải cầm súng cho thể chế ấy mà thôi (nếu không muốn bị gí súng vào đầu và bị hành hạ khi bị coi là những kẻ trốn quân dịch).

    Bởi Admin
    30/04/2013
    4 phản hồi

    Hồi Ký này không dám quy định tội lỗi làm mất miền Nam cho ai cả. Nó chỉ xin đưa ra một nhận định là trong suốt thời Đệ Nhị Cộng Hoà, chưa bao giờ có sự gắn bó giữa chính quyền và dân chúng. Chiến tranh 30 năm đã làm tê liệt phần hồn phần xác của dân chúng rồi, người dân không được chia sẻ quyền hành với chính phủ tối thiểu là được chia sẻ sự hiểu biết về tình huống quốc gia. Không có một tổ chức Thông Tin Dân Vận nào làm được công việc đả thông (communication) giữa người dân và chính phủ. Về phần thông tin ngoài chính quyền là báo chí, ngay tờ Chính Luận cũng chỉ phổ biến trong những thành phố lớn và các tỉnh.

    Bởi Hồ Gươm
    30/04/2013
    5 phản hồi
    xe_tang-dinh_doc_lap.jpg

    Không có chế độ nào tồn tại vĩnh viễn, chỉ có hình ảnh những người lính là sống mãi trong sự yêu thương, và lòng biết ơn. Lòng biết ơn là nền tảng tự hào của những thế hệ đi sau. Máu xương của các anh là cầu nối với đất nước này, với dân tộc này. Không có thắng cuộc hay thua cuộc, cho người chết đã yên nghỉ, cho người sống chưa yên nghỉ. Chúng ta đều là con của mẹ Việt Nam.

    Mẹ Việt Nam đã, đang khóc. Cái giá Tự Do đắt quá mẹ ơi!

    Bởi Diên Vỹ
    29/04/2013
    7 phản hồi

    Ý nghĩa và tầm vóc vĩ đại của Chiến thắng 30-4-1975 đã được lịch sử kiểm chứng sáng tỏ, rõ ràng như vậy. Nhưng thời gian gần đây, vẫn có những kẻ hoặc là thiển cận về chính trị, hoặc vì “đầu óc nô lệ” đã không thể, không muốn thừa nhận thắng lợi vĩ đại đó của dân tộc ta. Thế nên, họ cố tình lập luận một cách phi lý rằng: Những cuộc xuống đường của nhân dân Mỹ và sự nhân nhượng của Chính phủ Mỹ đâu phải là “thắng lợi của Việt Nam”(!), hay như: Thất bại của chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” (sau khi Mỹ rút dần quân đội ở chiến trường) đâu phải là trách nhiệm của quân đội Hoa Kỳ(!).

    Bởi Hồ Gươm
    28/04/2013
    10 phản hồi
    danluan_b062.jpg

    Không ngờ lá thư đầu tiên này cũng là lá thư cuối cùng chúng tôi nhận được từ anh Thà. Anh đã qua đời sau đó không lâu. Nghe cháu Hà kể lại. Khi hấp hối, anh bảo vợ anh mang mấy cái huy chương, anh được cấp trong thời chiến tranh, đào lỗ chôn xuống phía sau nhà. Anh thầm thì: xin hãy chôn chặt hộ tôi cái quá khứ đau thương và lầm lỡ đó lại. Chính nó đã gây biết bao chia lìa, tang tóc, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ?

    Bởi Diên Vỹ
    27/04/2013
    2 phản hồi

    Một khi Việt Nam đã thoát ra khỏi thời kỳ do đảng cộng sản lãnh đạo để xây dựng lại đất nước, vết thương về cuộc chiến tranh tức khắc sẽ lành. Bởi không còn có cảnh cứ vào mỗi ngày 30 Tháng Tư người thì tiếp tục ăn mừng ngày giải phóng, ngày chiến thắng, người cay đắng gọi là ngày Quốc Hận, Tháng Tư Ðen. Sẽ không còn có những cuộc tranh cãi bất tận về cờ vàng cờ đỏ, ai mới thật sự giải phóng ai hay tên gọi đúng nhất của cuộc chiến là gì, v.v...

    Bởi Hồ Gươm
    26/04/2013
    3 phản hồi
    danluan_c002.jpg

    Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt. Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi từ 50 trở xuống (tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12 tuổi), chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực.

    Họ coi chính quyền này là của riêng họ, làm như thể chính họ đẻ ra cái chính quyền này, họ là bố mẹ của dân, là ông chủ của dân. Trong hàng ngũ các bộ trưởng, thứ trưởng, giám đốc, chủ tịch tỉnh, chủ tịch quận, chủ tịch phường, xã… không ít những người thuộc thế hệ ấy (có những vị bộ trưởng chỉ mới 48 tuổi, có vị chỉ 45 tuổi, bí thư tỉnh Hà Giang 45 tuổi, phó chủ tịch Đà Nẵng 35 tuổi – con trai một ủy viên BCT – còn ở cấp quận, huyện, phường, xã… thì người trẻ vô số).

    Bởi Diên Vỹ
    24/04/2013
    18 phản hồi
    0eb8cac18a9e92b1cc71843d4b8339e5.jpg

    Trên facebook hôm nay, những avatar cờ đỏ - sao vàng đã được treo lên tràn ngập. Còn nỗi bất hạnh dân tộc ở lại trong những bài thơ, status thở than của những người Việt Nam bên phía “triệu người buồn”.

    Bởi Ttrinh
    13/10/2012
    0 phản hồi

    Tự do mà chúng ta đang kiếm tìm không thể được trao trả từ bất kỳ một thế lực nào cả. Chúng ở sẵn trong tim, trong não, vấn đề là ta có muốn nhìn nhận chúng bằng đúng giá trị thật của chúng hay không mà thôi.

    Bởi Khách
    20/04/2012
    8 phản hồi

    Con bị lạc ba giữa những tiếng còi hụ hú vang
    Từ những con tàu nhổ neo ra khơi không bao giờ trở lại
    Ba có lên được không trên chuyến tàu hôm ấy
    Hay đã quay xuống tìm con rồi bị kẹt lại trên bờ?