Phản biện chính phủ Việt Nam về việc tịch thu hộ chiếu

  • Bởi Admin
    03/04/2020
    1 phản hồi

    Đinh Thị Phương Thảo

    English version is available below.

    Thưa quý vị và các bạn,

    Gần đây, 4 Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hợp Quốc đã gửi thư cho chính phủ Việt Nam để chất vấn về việc tôi bị thẩm vấn và tịch thu hộ chiếu trong ngày 15/11/2019 khi tôi trở về Việt Nam. [1] Chính phủ Việt Nam cũng đã trả lời thư trên. [2]

    Tuy vậy, cách giải thích của chính phủ Việt Nam trong thư trả lời không những sai thực tế mà còn dễ gây hiểu nhầm. Vì vậy, sau đây tôi xin cung cấp thông tin theo từng lập luận của chính phủ để làm rõ những gì đã thực sự diễn ra:

    (1) "Trong năm 2015, Đinh Thị Phương Thảo đã nhận được một biên bản hành chính vì tham gia kích động người khác phá rối trật tự công cộng."

    Đinh Thảo: Trong năm 2015, tôi phải làm việc với an ninh 4 lần. Nhưng tôi chỉ bị tra hỏi 1 lần duy nhất vào ngày 26/4/2015, sau khi bị bắt do biểu tình ôn hoà để phản đối việc chính quyền Hà Nội chặt cây trong thành phố.

    Trong lần đó, tôi đã từ chối hợp tác với an ninh và không ký bất cứ giấy tờ gì sau buổi làm việc bởi lẽ tôi đã bị bắt một cách bạo lực và trái pháp luật khi đang thực hiện quyền tự do hội họp của mình. Cuối buổi làm việc, họ đã gọi một người ngẫu nhiên vào để ký ở phần người làm chứng, sau đó ép tôi điểm chỉ. Tôi đã không được đọc biên bản làm việc cũng như nhận bản sao nào. Một tháng sau đó, cùng với những người biểu tình khác, tôi đã gửi đơn kiện lên công an và viện kiểm sát Hà Nội, tuy nhiên chúng tôi đã không nhận được bất cứ câu trả lời nào.

    Cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng nhận một biên bản phạt hành chính nào từ công an Việt Nam.

    (2) "Vào ngày 15/11/2019, khi nhập cảnh Việt Nam, Đinh Thị Phương Thảo đã được công an hỏi để cung cấp thêm chi tiết về các hoạt động của cô liên quan đến nhóm khủng bố Việt Tân. Công an nghi ngờ rằng Đinh Thị Phương Thảo đã tham gia các khoá đào tạo được tổ chức bởi nhóm khủng bố này tại Philippines. Việc lực lượng cảnh sát và an ninh làm rõ các hoạt động đáng nghi để bảo vệ an ninh quốc gia và chống khủng bố là điều hoàn toàn bình thường tại bất kỳ quốc gia nào. Việc làm này không phải là giam giữ tuỳ tiện như đã bị cáo buộc trong thư của các Thủ tục Đặc biệt."

    Đinh Thảo: Vào ngày tôi trở về Việt Nam, tôi đã bị bắt giữ lúc 9 giờ sáng tại sân bay, và đợi thẩm vấn viên tới 11 giờ sáng. Những người này đã đưa tôi từ văn phòng hải quan đến đồn công an cửa khẩu Nội Bài để tra khảo. Có hai nhân viên an ninh đã thẩm vấn chính trong toàn bộ quá trình làm việc (11 giờ sáng đến 5 giờ chiều), hai người an ninh khác từ Thái Nguyên đến chỉ tham gia thẩm vấn từ 2 giờ 30 đến 5 giờ chiều. Họ cho giải lao từ 2 đến 2 giờ 30 chiều. Toàn bộ quá trình làm việc đã được ghi hình lại.

    Cuộc thẩm vấn bắt đầu bằng: “Chắc cô biết vì sao cô ở đây. Cô vừa từ VOICE về nhỉ?” [3] Toàn bộ quá trình thẩm vấn xoay quanh 3 chủ đề sau: (1) ‘Tôi đã học gì khi là học viên của VOICE?’. (2) ‘Tôi đã làm gì khi là nhân viên của VOICE’. (3) ‘Tôi đã vận động gì cho nhân quyền Việt Nam với các chính phủ và tổ chức quốc tế’. Họ hầu như không đề cập tới hay hỏi về Việt Tân. Chỉ trong thời gian giải lao, khi mà người thẩm vấn viên lớn tuổi hơn đi ra ngoài, thì người còn lại mới nói cho tôi biết về Việt Tân cũng như cách họ nhìn nhận tổ chức này.

    Những gì tôi đã trải qua chứng tỏ rằng tôi đã không bị bắt do bị nghi ngờ có liên quan đến Việt Tân. Những hình ảnh do những nhân viên an ninh đó ghi lại chính là bằng chứng cho điều này.

    Tôi hoàn toàn ngạc nhiên rằng chính phủ Việt Nam đã không hề đề cập tới VOICE một lần nào trong thư trả lời. Trong khi đó, VOICE mới chính là tổ chức tôi tham gia trong thời gian ở nước ngoài, và chưa bao giờ ngừng tự hào về điều này.

    (3) "Việt Tân không phải là một tổ chức ôn hoà mà là một tổ chức khủng bố được thành lập vào năm 1982 tại Thái Lan. Tổ chức này đã nhiều lần gửi người và vũ khí về Việt Nam để phá hoại và gây mất cân bằng xã hội. Gần đây, Việt Tân tiếp tục đưa người trái phép vào Việt Nam để thực hiện những hoạt động gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ và phá hoại tài sải ở nhiều địa phương tại Việt Nam."

    Đinh Thảo: Trong thời gian dài, chính phủ Việt Nam thường xuyên, vô cớ lạm dụng việc chống khủng bố để bịt miệng các nhà hoạt động nhân quyền và lờ đi nghĩa vụ bảo vệ nhân quyền của họ. Mặc dù tôi hiểu rằng khủng bố là một mối lo ngại thật sự, nhưng không có bất cứ lý cớ nào đủ để biện minh cho việc vi phạm quyền công dân mà không thông qua các thủ tục tố tụng chuẩn.

    Việt Nam cần đảm bảo thượng tôn pháp luật và đối xử với tất cả mọi người như nhau dưới hiến pháp và pháp luật cũng như các tiêu chuẩn quốc tế. Bằng không, tất cả các lý do được dùng một cách tuỳ tiện để bịt miệng những tiếng nói bất đồng sẽ đều là bất hợp pháp.

    (4) "Chính quyền Việt Nam chưa bao giờ giữ hay tịch thu hộ chiếu của Đinh Thị Phương Thảo, hoặc giới hạn quyền tự do biểu đạt cũng như các quyền tự do căn bản khác của cô. Việc cáo buộc rằng Đinh Thị Phương Thảo và gia đình cô thường xuyên bị sách nhiễu là không đúng và không công bằng."

    Đinh Thảo: Tôi chưa nhận lại hộ chiếu của mình kể từ ngày 15/11/2019. Tôi cũng thường xuyên bị sách nhiễu online kể từ khi trở về. [4]

    Gia đình tôi bị quấy nhiễu nhiều lần bởi an ninh tỉnh và địa phương trong khoảng thời gian từ tháng 10 đến tháng 12 năm 2015 và sau khi tôi phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền LHQ vào tháng 9/2017. Sự kiện nghiêm trọng nhất xảy ra vào tháng 10/2015, khi mà khoảng 10 nhân viên an ninh tỉnh đến nhà tôi tại Thái Nguyên để đe doạ bố mẹ tôi trong nhiều giờ. Một lần khác, một trong số họ đã tìm gặp bố tôi khi ông đang nằm viện.

    Dù việc hạn chế đi lại trong thời gian có dịch COVID-19 là cần thiết nếu được tiến hành đúng pháp luật, nhưng việc dùng cấm xuất cảnh để trừng phạt những người có những hoạt động thúc đẩy nhân quyền ôn hoà là hoàn toàn trái pháp luật. Vì vậy, tôi yêu cầu chính phủ Việt Nam ngay lập tức trao trả hộ chiếu cho tôi và hơn 100 nhà hoạt động khác, cũng như ngừng ngay việc cung cấp thông tin sai sự thật cho các tổ chức quốc tế.

    Cho đến lúc đó và đến khi Việt Nam thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ đối với công dân, tôi sẽ tiếp tục đấu tranh cho quyền của mình và những người khác thông qua các thủ tục pháp luật trong nước cũng như các cơ chế quốc tế mà Việt Nam là thành viên.

    Sau 4 tháng sống ở Việt Nam và 2 tháng chứng kiến đại dịch toàn cầu, tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng, hơn bao giờ hết, tất cả chúng ta, với tư cách một cá nhân hay thành viên của một cộng đồng địa phương hay toàn cầu, cần phải thực hiện bổn phận của mình để làm cho xã hội tốt đẹp lên. Bằng không, giây phút mà chúng ta ngừng thực hiện trách nhiệm xã hội của mình, chúng ta đã trực tiếp góp phần làm cho vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn.

    Vì vậy, tôi xin trân trọng cảm ơn tất cả các bạn vì không những đã ủng hộ khi tôi gặp khó khăn mà còn thể hiện sức mạnh và tinh thần bất khuất của mình để thế giới tốt đẹp hơn bất chấp những khó khăn mà các bạn phải đối mặt.

    Trân trọng,
    Đinh Thảo

    ----
    [1] Link thư của 4 Báo cáo viên Đặc biệt của LHQ gửi chính phủ Việt Nam. Trong thư cũng đề cập đến trường hợp của nhà báo Phạm Chí Dũng.
    https://spcommreports.ohchr.org/TMResultsBase/DownLoadPublicCommunicationFile?gId=24990

    [2] Thư trả lời của chính phủ Việt Nam cho cả trường hợp của ông Phạm Chí Dũng và tôi:
    https://spcommreports.ohchr.org/TMResultsBase/DownLoadFile?gId=35202

    [3] VOICE là một tổ chức phi lợi nhuận, phi chính phủ được đăng kí tại Mỹ và Philippines để thúc đẩy sự phát triển xã hội dân sự tại Việt Nam thông qua chương trình đào tạo và vận động. VOICE cũng có chương trình tái định cư tị nạn để giúp đỡ cho những người tị nạn Việt Nam trong khu vực. Link website của VOICE: https://vietnamvoice.org/

    [4] Một số bài báo về tôi của các trang dư luận viên về tôi:
    http://hoicodo.com/479967/ly-do-dinh-thao-bi-bat-giu-khi-tro-ve-viet-nam/
    https://www.loaphuong.org/2019/11/thao-gao-bi-voice-ieu-chuyen-ve-viet-nam.html
    http://hoicodo.com/479007/lo-ro-moi-quan-he-voice-greentrees-cac-nhom-save-va-cau-chuyen-dang-vu-luong-pho-an-my/

    Dear Friends and Colleagues,

    Recently, 4 UN Special Rapporteurs sent a communication to the Vietnamese government to question them for interrogating me and confiscating my passport when I returned to Vietnam on November 15, 2019. [1] The Vietnamese government has replied to the communication. [2]

    However, their explanations in the reply are just factually wrong and misleading. I, hereby, break down into each statement and provide my counterviews:

    (1) In 2015, Dinh Thi Phuong Thao received an administrative citation for joining with others to incite people to disrupt public order.

    In 2015, I encountered the police 4 times. But I was interrogated only one time, which was on April 26, 2015, for taking part in a peaceful demonstration against Hanoi authorities for cutting down trees in the city.

    At that time, I refused to cooperate with the police and did not sign any papers afterward because I was violently, unlawfully arrested for exercising my right to freedom of assembly and association. At the end of the interrogation, they asked a random person to sign the working record as a witness and forced me to get my fingerprints on that paper. I neither had a chance to read through the working record nor received a copy of it. A month after that, with other protesters, I filed a lawsuit to Hanoi police and procuracy to seek legal remedy, however, we did not receive any reply.

    Until now, I am certain that I have never received any administrative citations from the Vietnamese police.

    (2) On November 15, 2019, when entering Vietnam, Dinh Thi Phuong Thao was asked by the police to provide details on her activities relating to the terrorist group Viet Tan. The police suspected that Dinh Thi Phuong Thao had attended training courses organized by this terrorist group in the Philippines. It is normal for the police and security forces in any country to clarify suspected activities in order to protect national security and counter terrorism. This is not arbitrary detention as alleged in the joint communication for Special Procedures.

    On the day of my return, I was arrested at 9 AM, waiting for the interrogators to come until 11 AM. They brought me from the customs office to the Noi Bai border police station for questioning. Two security officers questioned me mainly the whole session (11 AM - 5 PM), two others from Thai Nguyen were attending only from 2:30 PM to 5 PM. They had a break from 2 PM to 2:30 PM. The working session was filmed from the beginning until the end.

    They started the interrogation by saying: “I am sure you know why you are here. You just returned from VOICE”?[3] During the session, they questioned me on three main topics: (1) ‘What I have learned as a VOICE intern’. (2) ‘What I have done as a VOICE staff’. (3) ‘What I have advocated for the human rights situation in Vietnam with which international actors’. They barely mentioned or asked about Viet Tan. Only during the break, when the older interrogator went out, the younger one started sharing with me information about Viet Tan and how they viewed this group.

    Based on what I experienced, it is evident that I was not detained because the police suspected me being involved with Viet Tan. Their footage of the session could prove that.

    To my surprise, the Vietnamese government did not mention a word about VOICE, the organization I was involved with while I was abroad, the one that I cannot be prouder to be part of even in a short time, on the reply to the SPs’ communication.

    (3) Viet Tan is not a group with a peaceful intention but a terrorist organization founded in 1982 in Thailand. This group has for many times sent agents and weapons to Vietnam aimed at causing riots and social instability. Recently, Viet Tan continues to smuggle people into Viet Nam to carry out activities that disrupt public order, resist law enforcement personnel and destroy properties in many localities in Vietnam.

    For a long time, the Vietnamese government has been unjustifiably invoking the need to counter terrorism to silence human rights activists and ignore their obligation to protect human rights. While I understand the fear of terrorism is a real concern, there is no excuse could be justified enough to violate citizens’ rights without due process.

    Vietnam needs to ensure the rule of law and treat everyone fairly under its law and constitution as well as international standards. Without that, arbitrary excuses to silence dissent voices will never be legit.

    (4) Vietnamese authorities neither withdraw nor confiscate the passport of Dinh Thi Phuong Thao nor limit her right to freedom of expression or other fundamental freedoms. Allegations that Dinh Thi Phuong Thao and her family are frequently subjected to harassment are not true and lack merit.

    I have not received my passport back after November 15, 2019. I have faced frequent online harassment since returned. [4]

    My family has been harassed several times by local and provincial police from October to December 2015 and after I delivered a statement in front of the UN Human Rights Council in September 2017. The most threatening event happened in October 2015, when about 10 policemen from the provincial police came to my house in Thai Nguyen to intimidate my parents for hours. Another time, one of them tried to meet my father when he was in the hospital.

    While travel restrictions are considered necessary in the time of the COVID-19 pandemic if conducted lawfully, travel bans used to punish activists for their peaceful human rights activities are legally unacceptable. Therefore, I urge the Vietnamese government to immediately return my and more than 100 other activists’ passports back and stop providing wrongful information to international actors.

    Until then and when Vietnam fulfills its obligations to its citizens, I will continue to fight for my own and others’ rights through our domestic legal procedures as well as the international mechanisms, which Vietnam is a member of.

    After 4 months living in Vietnam and 2 months experiencing the global pandemic, I firmly believe that, more than ever, we all, as an individual or part of a community, locally and globally, need to do our part to improve our society. The moment we stop taking our social responsibilities, we will directly contribute to the problems.

    Having said that, I would like to thank you, friends and colleagues, for not just supporting me in times of need but showing your strengths and indomitable spirits to make the world a better place in spite of all difficulties you face.

    Sincerely,
    Thao Dinh

    To download pdf version: https://bit.ly/2JxMIrN

    ______________________

    [1] Link to the communication that 4 Special Procedure mandate holders sent to the Vietnamese government, which also includes the case of Mr. Pham Chi Dung:
    https://spcommreports.ohchr.org/TMResultsBase/DownLoadPublicCommunicationFile?gId=24990

    [2] The Vietnamese government’s reply for both Mr. Pham Chi Dung’s and my cases:
    https://spcommreports.ohchr.org/TMResultsBase/DownLoadFile?gId=35202

    [3] VOICE is a nonprofit, nongovernmental organization registered in the US and the Philippines to promote civil society development in Vietnam through its capacity building and advocacy programs. VOICE also has a refugee resettlement program to support Vietnamese refugees in the region. Link to its website: https://vietnamvoice.org/

    [4]There are some links to articles about me from the pro-government websites:
    http://hoicodo.com/479967/ly-do-dinh-thao-bi-bat-giu-khi-tro-ve-viet-nam/
    https://www.loaphuong.org/2019/11/thao-gao-bi-voice-ieu-chuyen-ve-viet-nam.html
    http://hoicodo.com/479007/lo-ro-moi-quan-he-voice-greentrees-cac-nhom-save-va-cau-chuyen-dang-vu-luong-pho-an-my/

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đây có lẽ là lúc giới hoạt động ở Việt Nam lựa một thời điểm thích hợp để mở chiến dịch kêu gọi thả tù -- thả tất cả tù nhân không bạo lực về nhà -- trước tình hình dịch bệnh đe dọa. Tổ chức Human Rights Watch suốt mấy tuần qua không ngừng lên tiếng về tình hình trại tù ở nhiều nước bị dịch Covid-19 đe dọa và đã đưa ra đề nghị đó với một số chính phủ.

    Việt Nam cũng đang thường xuyên dùng các trại lính để cách ly. Nay nên đề nghị nhà cầm quyền thả tù hàng loạt, dồn tù nhân còn lại vào một số ít trại, rồi dùng số trại trống để sử dụng trong việc cách ly -- khỏi phải khiến các quân nhân phải nhường doanh trại và ăn bờ ngủ bụi như báo chí đưa tin.

    Như bài phản biện ở trên cho thấy, những nhà hoạt động và tù nhân lương tâm hầu hết có ý thức công dân rất cao cũng như hiểu biết pháp luật khá tường tận. Khi trở về cộng đồng, họ chắc chắn sẽ có đóng góp tích cực trong việc chống dịch.