Một hệ thống bệnh hoạn

  • Bởi Admin
    29/03/2020
    1 phản hồi

    Matthias Naß
    Nguyên Văn Vui chuyển ngữ

    Trước đó Trung Quốc đã gây ra tình trạng loạn xà ngầu khủng khiếp. Nay thì chế độ đó tự cho mình là kẻ chiến thắng. Dễ vậy sao!


    Công nhân Vũ Hán giữ khoảng cách 2 m khi nghỉ trưa ăn uống.

    Vụ việc là thế này: Lịch sử bị giả mạo -ngay khi nó được viết. Trước sự chứng kiến của chúng ta. Chúng ta được báo tin rằng Trung Quốc gần như đã đánh bại virus trong nước họ, nay thì họ bay ra giúp đỡ thế giới. Đặc biệt là các quốc gia phương Tây, nơi các chính phủ không làm gì cho ra hồn cả - quá bất tài, quá hỗn độn. "Nếu mô hình của Trung Quốc được thông qua sớm hơn, thì các dịch bệnh đều đã có thể kiểm soát được trên toàn thế giới rồi." Thời báo Hoàn cầu, tờ lá cải tuyên truyền của lãnh đạo Trung Quốc ở nước ngoài, đã trích dẫn như vậy một nhà kinh tế vào sáng thứ Hai.

    Mô hình Trung Quốc?

    "Mô hình Trung Quốc" sẽ cứu rỗi tất cả chúng ta. Người ta phải nghẹn họng một chốc trước sự vô liêm sỉ quá độ của câu nói đó. Hồi giữa tháng 11, khi con virus mới xuất hiện lần đầu ở Vũ Hán, miền trung của Trung Quốc, thì mọi thông tin về mối hiểm họa đã bị ngó lơ, các bằng chứng bị xóa bỏ, các bác sĩ cảnh báo bị đe dọa và các phòng thí nghiệm bị đóng cửa. Công chúng không biết một tí gì cả. Rồi đột nhiên vào ngày 23 tháng 1, Vũ Hán -và vài hôm sau, toàn bộ tỉnh Hồ Bắc- đã bị phong tỏa. Bỗng chốc nội bất xuất, ngoại bất nhập. Tàu điện ngầm, xe lửa, xe buýt, xe cộ - dừng đứng cả mà không một lời báo trước. Mỗi gia đình chỉ được phép cử một người ra khỏi nhà để đi mua sắm. Cảnh sát và ủy ban khu phố kiểm tra mọi ngỏ ngách. Công nghệ giám sát đã được sử dụng tại các thành phố khác ở Trung Quốc. Bất cứ ai không chìa ra được mã QR màu xanh lá cây ("không có Virus") trên điện thoại di động của họ tại các chốt kiểm tra đều không được phép vượt qua.

    Giới lãnh đạo Trung Quốc hiện thấy tự đủ mạnh để tính sổ với Mỹ

    Việc số ca nhiễm ở Trung Quốc không còn gia tăng nữa là rất tốt, là một cái thở phào nhẹ nhõm mọi người. Nhưng đó không phải là lý do để chúng ta bắt chước cái "mô hình Trung Quốc". Hoặc là lý do để chúng ta ăn mừng cái hệ thống độc đảng hung bạo, sẵn sàng nổ súng khi có chuyện. Các nền dân chủ cũng có thể hành động rất nhanh và rất dứt khoát, vì tự do và kỷ luật không bắt buộc là phải đối chọi với nhau. Điều này được chứng minh bởi Hàn Quốc và Đài Loan, họ đang chống lại virus thật hiệu quả và tuyệt vời. Cả hai quốc gia đã từng là chế độ độc tài, ngày nay họ chính là những nền dân chủ sống động.

    Còn người châu Âu? Họ nên vui mừng rằng Trung Quốc hiện đang trợ giúp cho họ và họ nên biết ơn chuyện đó. Nhưng họ không nên ngây thơ. Khi chủ tịch đảng và nhà nước Tập Cận Bình gọi điện thoại với Thủ tướng Ý Giuseppe Conte và hồ hởi nói về một "Con đường tơ lụa cho sức khỏe" mới, thì ông ta đang làm chính trị.

    Thật đáng phiền trong những ngày tháng đầy tình tương trợ và liên đới này mà nền ngoại giao lại cứ rơi vào những thói quen xấu xí của nó. Giữa cơn đại dịch, hai cường quốc là Trung Quốc và Mỹ vẫn đâm chĩa một cách độc địa lẫn nhau. Từ Bắc Kinh người phát ngôn của Bộ Ngoại giao thông báo rằng loại Virus này không xuất phát từ Trung Quốc, mà lính Mỹ đã mang nó đến Vũ Hán vào tháng 10 trong các cuộc thi đấu thể thao. Từ Washington Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Tom Cotton, một người thân cận của Trump, tuyên bố: "Trung Quốc đã thả dịch bệnh này ra toàn thế giới và Trung Quốc phải chịu trách nhiệm cho việc này". Chính Trump cũng khuấy động sự phẫn nộ. Ông đã tự tay gạch bỏ từ "Coranavirus" trong bài phát biểu của mình và thay thế nó bằng từ "China Virus".

    Sau chiến thắng trong "cuộc chiến nhân dân" chống lại con Virus giới lãnh đạo Trung Quốc thấy mình đang sung sức, đủ để tính sổ với báo chí Mỹ. Trong chỉ vài ngày, hơn một chục phóng viên của New York Times, Washington Post Wall Street Journal phải rời Trung Quốc. Chính những tờ báo này đã tường thuật thật kỹ lưỡng và thật hay về sự tham nhũng trong giới lãnh đạo đảng, về cuộc đàn áp các luật sư nhân quyền, các trại giam ở Tân Cương - và về sự bùng phát của Coronavirus. Không có họ và một vài phương tiện truyền thông khác cùng đẳng cấp với họ, chúng ta sẽ không thể biết tường tận bộ mặt thật của Trung Quốc. Tìm cách bịt miệng họ không thể được giả thích bằng việc chính quyền Trump yêu cầu truyền thông nhà nước Trung Quốc giảm số lượng nhân viên tại Hoa Kỳ từ 160 xuống còn 100.

    Bằng kiến thức và tự do tư tưởng

    Giới lãnh đạo Trung Quốc luôn kiểm duyệt các phương tiện truyền thông của chính họ. Nhưng bây giờ họ lại đang can thiệp ồ ạt vào tự do thông tin bên ngoài biên giới của họ. Thật là quá lố bịch. Và cực kỳ nguy hiểm. Không chỉ trong cuộc chiến chống lại Virus. Chúng ta chỉ có thể bảo vệ một xã hội cởi mở bằng kiến thức và tự do tư tưởng. Trước tà khí của một nền độc đoán cám dỗ thì không có biện pháp bảo vệ nào tốt hơn cả.

    Nguồn: Ein krankes System, DIE ZEIT, 25.03.2020

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    "Khả năng ghi nhớ là mảnh đất để các ký ức lớn lên, và ký ức là trái cây sinh ra từ mảnh đất đó. Có được ký ức và khả năng ghi nhớ là khác biệt căn bản giữa con người và động vật hay cây cỏ. Đó là điều kiện đầu tiên để chúng ta lớn lên và trưởng thành. Đã bao nhiêu lần, tôi cảm thấy rằng điều đó còn quan trọng hơn là ăn mặc, và cả hít thở — một khi ta quên đi các ký ức, ta sẽ quên cách làm sao để ăn, hay mất đi khả năng biết cày ruộng. Ta sẽ quên quần áo ta mặc ở đâu khi ngủ dậy mỗi sáng. Ta sẽ tin rằng vị hoàng đế lúc trần truồng sẽ đẹp hơn là khi mặc quần áo. Tại sao tôi lại nói ra những điều này vào ngày hôm nay? Đó là bởi vì Covid-19—một thảm họa của quốc gia và của toàn cầu—vẫn chưa hoàn toàn được kiểm soát; các gia đình vẫn ly tán, và những tiếng khóc than vẫn còn vọng từ Hồ Bắc, Vũ Hán và nhiều nơi khác. Thế nhưng, những khúc ca chiến thắng đã nổi lên từ nhiều nơi. Tất cả bởi vì các số liệu thống kê đã tốt đẹp hơn.

    Xác người còn chưa lạnh và nhân dân vẫn còn than khóc. Thế nhưng các khúc khải hoàn ca đã được cất lên và người ta bắt đầu tuyên bố: “Ôi thật sáng suốt và vĩ đại làm sao!”

    Từ cái ngày mà Covid-19 đi vào đời sống của chúng ta cho tới nay, ta không biết rõ bao nhiêu người đã tử vong vì nó—bao nhiêu người đã chết ở các bệnh viện, và bao nhiêu người đã qua đời ở bên ngoài kia. Ta còn không có cơ hội để nghiên cứu về những thứ đó. Hay thậm chí còn tệ hơn là, những điều tra và nghi vấn có thể sẽ chấm dứt khi thời gian trôi đi, và sẽ mãi là bí ẩn không lời giải. Có lẽ, ta sẽ phải để cho thế hệ sau truyền thừa một hỗn độn giữa sự sống và cái chết, mà không ai có ký ức gì về nó."

    Trích: Diêm Liên Khoa - nhà văn TQ

    Nhân danh con người, trước hệ thống tuyên truyền của TQ và của VN tôi chỉ cảm thấy ghê tởm. Trước các "chính trị gia" của hai hệ thống này cảm xúc cũng như thế.