Tôi bị khuyên không viết Facebook nữa

  • Bởi Admin
    02/03/2020
    2 phản hồi

    Ngô Huy Cương

    “Mặc mẹ chúng nó, viết làm gì cho mệt người ra, đi chơi cho sướng!” – một vài người bạn khuyên tôi. “Thôi không viết nữa! Viết thế người ta ghét cho à!” – người nhà tôi khuyên.

    Thú thực, tôi đúng là một người bị ảnh hưởng quá sâu sắc bởi nền giáo dục Xã hội chủ nghĩa trước kia, xa lắm rồi. Trong mái trường Xã hội chủ nghĩa, người ta dạy tôi phải yêu nước, thương nòi: “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”; người ta dạy tôi chủ nghĩa anh hùng cách mạng, xả thân vì sự nghiệp cách mạng; người ta dạy tôi sống là phải đấu tranh: “Đấu tranh là lẽ sống” hay “sống là đấu tranh”; người ta dạy tôi phải biết thương yêu, quí trọng những người lao khổ; người ta dạy tôi mỹ học với những phạm trù “cái đẹp”, “cái cao thượng”; người ta dạy tôi thật thà, dũng cảm…

    Tôi vốn không thích facebook từ trước, nhưng nay tôi ý thức được nó là một phương tiện quan trọng giúp cho người dân nói lên được tiếng nói của mình, đấu tranh với những thói hư tật xấu trong xã hội, kể cả thói hư tật xấu của chính mình.

    Thử hỏi nếu không có facebook, mạng xã hội khác, thì người dân thực hiện “quyền làm chủ tập thể”, “quyền dân chủ Xã hội chủ nghĩa”, quyền giám sát đối với bộ máy nhà nước và cán bộ công chức như thế nào?

    Tôi đã được Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc mời tham gia phản biện xã hội đối với Dự thảo Luật Sửa đổi, bổ sung Bộ luật Hình sự năm 2015; Dự thảo Luật Phòng chống tham nhũng (sửa đổi)… Tôi viết bài và phát biểu rất hăng hái không vụ lợi. Thế nhưng những ý kiến của tôi đi đến đâu, có phản hồi lại không, được tiếp thu hay không và tiếp thu như thế nào không ai được biết. Kỳ lạ thay, phản biện tại Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc là phản biện xã hội chính thức nhưng Ban soạn thảo, cũng như Quốc hội thường cử những người chẳng có vai trò gì đáng kể tới tham dự, thiếu tranh luận.

    Trong nhiều hội thảo do các cơ quan của Quốc hội tổ chức, tôi có ý kiến rất rõ ràng, nghe có vẻ được tiếp thu. Song đâu vẫn vào đấy. Tôi viết rất nhiều trên Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp góp ý về hoạt lập pháp nói chung, cũng như về các dự luật, đạo luật nói riêng. Tôi hoàn toàn tin tưởng các ý kiến của tôi rất đáng tham khảo (mời mọi người xem), song chẳng đi đến đâu. Trong khi đó luật lệ làm ra ngày càng sai nghiêm trọng ngay cả những vấn đề cơ bản nhất.

    Tôi xin gặp các đại biểu Quốc hội có trách nhiệm (Phó Chủ tịch Quốc hội; Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật Quốc hội) để trình bày cực nhiều ý kiến đóng góp, nhưng họ không cho gặp và cũng chẳng hồi âm. Tôi nghĩ tôi là người đã từng làm việc cho Văn phòng Quốc hội và rất nhiều người ở đó biết tôi mà tôi còn khó gặp họ như vậy thì không biết liệu người dân chân lấm tay bùn có gặp được không? Tôi luôn luôn tâm niệm đó là những người đại biểu của dân chứ không phải là “quan Quốc hội”.

    Vậy tôi phải dùng phương thức nào để đóng góp cho đất nước, để thực hiện những gì mình đã được dạy dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa?

    Có người nói rất lý thuyết rằng mỗi người cứ làm tốt công việc của mình là đóng góp cho đất nước rồi. Tôi luôn luôn giảng dạy pháp luật tốt. Nhưng tôi không thể dạy khoa học pháp lý một đằng trong khi các đạo luật lại làm sai một nẻo. Nếu cứ dạy như vậy thì học viên sẽ nghĩ gì về pháp luật, về đất nước hay về giáo dục?

    Tôi mong chờ được gặp những vị Đại biểu Quốc hội có trách nhiệm để góp ý. Nếu được tôi sẽ dùng facebook để ca ngợi sự thành tâm đối với đất nước, đối với nhân dân của các vị!

    Từ khóa: Ngô Huy Cương

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tôi đã được nghe nói rất nhiều về phản biện, thường gọi là "phản biện xã hội", nhưng nói đầy đủ và chính xác thì phải là "phản biện các vấn đề xã hội", khác với phản biện về các vấn đề khoa học và kỹ thuật. Thế nhưng người ta nói nhiều về lý luận phản biện như vai trò của phản biện, lợi ích về phản biện... chứ hiếm được đọc những bài phảr biện về vấn đề cụ thể nào.
    Có thể nói rằng họ đề ra phản biện nhưng vừa phản biện lại vừa "định hướng" hoặc vừa "kiên định" tức là vừa hô hào dân phản biện nhưng lại "kiên định" tức là giữ khư khư một vấn đề nào đó chứ không nhúc nhích. Nói là phản biện nhưng lại chỉ thích nghe những điều gì mình muốn nghe chứ khong thích những điều gì tái với ý kiến mình. Trước đây cũng thường xảy ra hiện tượng hô hào quần chúng phê bình đảng viên (thường là những người có chức có quyền). Người nào dại và ngây thơ tin tưởng vào lãnh đạo nói thật mà phê bình thẳng thắn cán bộ thì nguy hiểm đấy, bề ngoài họ cứ tỏ ra nghe nhưng trong bụng là họ trù, họ không cho lên lương cho biết tay, tức là họ dùng kinh tế để họ bịt miệng lại, họ bảo phê bình họ nhưng họ chỉ thích khen thôi.
    Tư duy phản biện chính là tư duy hài hước, có căn bệnh của các chính thể độc tài là rất ghét hài hước và cũng rất sợ hải hước, nên họ thường cấm các báo chỉ đăng các truyện cười, hãy xem các báo chí nhiều năm gần đây thì thấy, cả nước bây giờ chỉ duy nhất có một tờ báo cười, còn các cuốn truyện cười thì cấm in rồi. Trên ti vi các tiểu phẩm hài hước chọn lọc để tránh đề cập đến những vấn đề nhạy cảm, nên toàn những nụ cười nhạt nhẽo thiếu thâm thúy.

    Ông Ngô Huy Cương chỉ là một trong hàng ngàn người dùng Facebook trong nước bị "khuyên" ngưng viết.

    Ngay một blogger nổi tiếng hiện đang tị nạn ở Đức cũng bị bịt miệng:
    "Dissident exile stops blogging because family in Vietnam is being hounded"
    (từ trang nhà của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới)

    Tin blogger Người Buôn Gió tự kiểm duyệt vì người thân ở Việt Nam bị sách nhiễu trên đây hoặc là tin lớn hoặc là tin giả cho truyền thông lề trái. Dĩ nhiên chúng ta có thể chờ bác Gió lên tiếng xác nhận (hoặc không lên tiếng trong một thời gian dài cũng là cách xác nhận).