Viên đạn bắn thẳng

  • Bởi Admin
    12/01/2020
    1 phản hồi

    Nguyễn Thị Bích Ngà

    "Nó bắn thẳng."

    Anh nhắn cho tôi sau khi xem clip khâm liệm cụ Lê Đình Kình, một cụ già 90 tuổi vừa bị lực lượng công an nhân dân, thực hiện theo chỉ đạo của chính quyền, bắn chết tại nhà ở Đồng Tâm. Thẳng tim.

    Phát đạn thẳng tim cụ Kình làm nhiều người rất sốc. Người ta sốc bởi người ta vẫn khó thể tin rằng một chính quyền lại có thể ra lệnh cho lực lượng công an tấn công vào dân và được quyền bắn chết. Người ta sốc vì vẫn không tin có những người có thể nhắm bắn chính xác vào tim một người già. Người ta đã hi vọng nó chỉ là đạn lạc để còn có thể giả vờ rằng nó không quá ác liệt, không quá trần trụi và tàn nhẫn đến vậy.

    Sự thật không thể chối cãi. Phát bắn không do dự.

    Trong nhiều năm qua, tôi nhiều lần viết lặp đi lặp lại: chính quyền cộng sản luôn luôn nhất quán với tư tưởng: mọi người phản biện, phản đối bất kỳ chính sách nào của đảng và chính phủ đều bị coi là KẺ THÙ của chính quyền; chính quyền cộng sản luôn luôn nhất quán trong hành động với "kẻ thù nhân dân": BẠO LỰC. Họ phân định chiến tuyến rất rõ ràng và chưa bao giờ thua.

    Viên đạn Đồng Tâm dập tắt sự hoang tưởng của nhiều người rằng chính quyền này có khả năng đối thoại với dân. Với viên đạn bắn thẳng vào ngực "kẻ thù của chính quyền," và ngay lập tức tặng huân chương cho ba người công an được cho là hi sinh trong cuộc đàn áp, chính quyền đã khẳng định lại một cách rất rõ:

    1. Bạo lực là kim chỉ nam hành động của chính quyền.
    2. Không có khái niệm nhân dân có quyền phản đối bất kỳ một điều gì từ chính quyền, chỉ có khái niệm nhân dân tuyệt đối tuân thủ, mọi nhân dân phản đối đều là kẻ thù và với kẻ thù thì bắn thẳng.

    Chí có người dân mới ngu ngơ và tin rằng có thể đối thoại với chính quyền. Chính quyền chỉ chịu đối thoại khi và chỉ khi họ không còn nắm quyền lực nữa, nghĩa là khi họ đã bị nhân dân phế truất thì họ mới muốn đối thoại để thương lượng giữ lợi ích, mạng sống cho bản thân. Một chính quyền được sinh ra trên đầu ngọn súng chẳng bao giờ coi trọng đối thoại với nhân dân-những kẻ bị trị thấp kém vì chính quyền hoàn toàn có thể đàn áp bằng vũ lực với bất cứ nhóm nhân dân nào và sau đó đều có thể sử dụng các công cụ truyền thông để che đậy sự thật, tô hồng sai trái, lừa mị những người dân còn lại và qua mặt cộng đồng quốc tế. Đó đã luôn là cách họ vẫn thực hiện xưa nay.

    Sự thật đơn giản và dễ hiểu vậy thôi. Cần nhận diện thật rõ chính quyền để hiểu rằng chúng ta-những người dân thấp bé yếu thế-luôn là những kẻ thuộc về số đông cô đơn bị chính quyền sử dụng, chia rẽ để trị và...vứt bỏ như những công cụ không hơn. Chúng ta chỉ có thể thay đổi điều đó nếu chúng ta biết đoàn kết và nương tựa vào nhau để tạo thành sức mạnh. Sức mạnh của tri thức, sự thật, công chính và lòng can đảm làm người.

    Việc đầu tiên cần làm là hãy đọc và tìm hiểu thêm về điều 53 hiến pháp 2013.

    * * *

    Điều 53, hiến pháp nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định: Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.

    Điều này có nghĩa là người dân được quyền sử dụng đất, không được quyền sở hữu. Cái sổ mà mọi người dân được cấp chỉ là chứng nhận quyền sử dụng đất. Nó có thể bán, mua, cho tặng...nên nó không làm cho người dân băn khoăn gì vì họ không phải là những chuyên gia về luật hoặc những kẻ mập mờ đánh lận câu chữ để có thể hiểu được bản chất thực sự của vấn đề là đất đai của họ có thể bị cưỡng chế tịch thu bởi nhà nước bất cứ lúc nào. Hầu hết người dân đều yên tâm với cái chứng nhận quyền sử dụng cho đến khi chính họ bị sờ đến.

    Với việc các doanh nghiệp, các nhóm lợi ích luôn cấu kết với chính quyền để trục lợi đôi bên thì một điều khoản như điều 53 là mảnh đất màu mỡ cho chúng tận dụng khai thác tối đa để cướp và chia chác.

    Việc thỏa thuận, đền bù luôn bất lợi cho người dân. Các doanh nghiệp, nhóm lợi ích, cá nhân luôn mượn tay chính quyền thông qua điều 53 để chèn ép người dân phải chấp nhận tiền đền bù với giá rất thấp. Khi người dân phản đối, khiếu kiện thì lập tực bị coi là thành phần chống đối, thế lực thù địch, kẻ thù. Trong khi đó người dân vẫn một lòng tin rằng chính phủ có thể giải quyết và đó chẳng qua là vì quan chức địa phương làm sai.

    Từ các dự án lớn cho đến các tranh chấp nhỏ giữa người dân và chính quyền các cấp về đất đai khắp nơi trên đất nước: Tây Ninh, Văn Giang, Dương Nội, Châu Đốc, Thủ Thiêm, Hải Phòng, Hà Nội...đều là vì điều 53 hiến pháp (và những điều khác liên quan đến thể chế và cách thức vận hành thể chế, nhưng đó là một chủ đề sẽ bàn sau.) Máu, nước mắt, mồ hôi, công sức, tra tấn, tù đày, sỉ nhục và nhiều xác người đã ngã xuống vì điều 53 hiếp pháp.

    Nhiều quan chức giàu có với biệt phủ và sống xa hoa, có tài khoản bí mật ở những ngân hàng nước ngoài nhờ điều 53 hiến pháp.

    Nhiều đại gia tiền nứt đố đổ vách nhờ điều 53 hiến pháp.

    Nhiều vùng đất bị hủy hoại và tàn phá môi sinh, cảnh quan, công năng vì điều 53 hiến pháp.

    Nhiều người dân mất đất canh tác, mất nồi cơm, mất nhà vì điều 53 hiến pháp.

    Nhiều người dân lang thang đói lạnh khiếu kiện vài chục năm trời vì điều 53 hiến pháp.

    Nhiều người dân bị đánh đập, tra tấn, sỉ nhục, vu khống, bôi nhọ, xúc phạm danh dự và nhân phẩm, kết án bỏ tù vì điều 53 hiến pháp.

    Không ít người dân đã buộc phải tự hủy hoại thân thể, bị giết chết hoặc tuyên án chết vì điều 53 hiến pháp.

    Thế nhưng, trong rất nhiều lần trao đổi với dân oan và cả người dân chưa thành dân oan thì tôi thường thấy là họ không hề biết điều 53 hiến pháp quy định gì. Vì không biết nên họ luôn có một niềm tin ngây thơ trong sáng đến đau thắt ruột tôi rằng chính quyền sẽ giải quyết trường hợp của họ. Họ hào hứng trưng ra những văn bản, nghị định, quyết định, điều khoản này kia trong luật đất đai để cố chứng minh họ bị oan sai. Họ tin rằng họ thấy những điều đó thì chính quyền là những người có học và quản lý hẳn là tài giỏi hơn dân thì cũng phải thấy và phân xử công minh trả lại công bằng cho họ.

    Cho đến nay, chỉ một phần nhỏ dân oan và người dân hiểu rõ, đúng, đủ bản chất của điều 53 hiến pháp và những hậu quả tàn khốc mà nó gây ra.

    Hãy tìm hiểu về điều 53 hiến pháp và đưa ra ý kiến của bạn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi