Một ngày không bình thường cho người bình thường

  • Bởi Admin
    27/10/2019
    0 phản hồi

    Trần Quốc Việt

    Ngày không bình thường là ngày ta cần đối diện với lương tâm mình. Nhiều người Việt đa phần rất trẻ -những nụ đời mới chớm nở- đã mua giấc mơ đổi đời thì lại nhận về cơn ác mộng gây đau thương cho gia đình và gây bàng hoàng trên khắp thế giới vào mấy ngày qua. Nếu cái chết của họ không đánh động lương tâm ta thì cơn ác mộng nào đủ kinh hoàng đến mức để đánh thức lương tâm ta ra khỏi giấc ngủ đông vô cảm đôi lúc tưởng chừng như vô tận này.

    Bạn sẽ nói tôi chỉ là người bình thường. Tôi làm gì được chỉ ngoài sự cảm thông thường lệ? Bạn có nguồn cảm thông vô tận nào cho biết bao kiếp người khốn khổ mà bạn hầu như đoán đúng rằng họ sẽ chung cuộc xếp hàng đi vào số phận đầy bi kịch như thế chăng? Quanh bạn, xưa và nay và trong tương lai, là biết bao nước mắt, biết bao cảnh đời, biết bao số phận thê thảm mà lẽ nào bạn không nhìn thấy dưới đôi mắt lương tâm. Hôm nay là ngày đôi mắt lương tâm bạn phải mở dần ra chứ không còn mãi khép lại như trước nữa chỉ vì lý do chính là bạn là người Việt!

    Bạn sẽ nói tôi chỉ là giọt nước không thể tạo thành sóng to để cuốn sạch bất công ngổn ngang trên đất liền Việt Nam ngày này. Song biển không thể thành biển trọn vẹn nếu thiếu đi những giọt nước mà chính là bạn. Sông không thể nào chảy ra biển nếu thiếu bao nhiêu giọt nước mà chính là bạn. Xã hội không thể nào tốt hơn nếu thiếu những cá nhân mà chính là bạn- những người mà hôm nay cần phải tỉnh thức để đồng loạt lên tiếng và cùng nhau hành động cho tương lai chung của xã hội và quê hương.

    Hôm nay là ngày bạn nên nhìn vào gương để hy vọng thấy lương tâm còn nhìn lại mình. Trước đây bạn đã quay mặt đi nhiều lần để tránh cái nhìn khó chịu ấy. Hôm nay bạn không nên lẩn tránh lương tâm mình nữa. Hãy có can đảm nhìn lại ánh mắt lương tâm nóng bỏng ấy để giọt nước mà chính là bạn nên dậy lên thôi thúc muốn trở về lại với biển quê hương, trở về để tạo ra những cơn sóng thay đổi số phận của dân tộc và quốc gia này.

    Khi bạn nhận thức xã hội này, cuộc đời này, đất nước này rất cần bạn không phải với tư cách trang anh hùng hay người xuất chúng mà chỉ với tư cách một người bình thường được vũ trang bằng đôi mắt lương tâm thiên phú mới mở ra ấy, thì hôm nay bạn là người bình thường bắt đầu lên đường cùng với vô vàn anh chị em bình thường khác mới được sáng mắt lương tâm như bạn để cùng nhau thắp lên ánh đèn hy vọng cho muôn triệu số phận trong ngôi nhà Việt Nam dưới bóng tối toàn trị đang liệm kín trong tuyệt vọng và vô cảm mà đã đưa đẩy bao người trẻ phải ra đi tìm tương lai ở những chân trời xa. Nhưng nhiều người trong số họ cuối cùng kết thúc thê thảm như những nạn nhân chết rất nhiều lần trong băng giá và tối đen của chiếc xe tải đông lạnh!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi