Bàn về “trung với Đảng”

  • Bởi Admin
    04/10/2019
    1 phản hồi

    Nguyễn Đình Cống

    Trung, Hiếu, Tiết, Nghĩa là bốn đức tính được Đạo Nho đề cao từ trên hai ngàn năm. Đến nay khái niệm về “trung” đã biến đổi nhiều. Từ chỗ “trung với vua”, chuyển thành “trung với nước” và “trung với Đảng”. “Trung với vua” là gốc, có từ xưa, khái niệm “trung với Đảng” là mơ hồ, do ai đó vì xu nịnh mà buột miệng nói ra, rồi những kẻ khác vì kém trí tuệ và cuồng Đảng mà hùa vào, hoặc có người biết sai mà không nói.

    “Trung” là một lòng, một dạ đi theo, làm theo mệnh lệnh, mong muốn, ý chí của một người nào đó, thà chịu chết chứ không làm trái lại. Người ấy là vua chúa, là ông chủ. Gốc gác là “trung quân, ái quốc”.

    Tại sao “trung với vua” là khái niệm chặt chẽ còn “trung với Đảng” là khái niệm mơ hồ? Vì rằng vua là một con người cụ thể, còn Đảng là một tổ chức, đóng vai trò công cụ (tôi đã viết và công bố bài: Phải chăng Đảng chỉ là công cụ, ngày 9/ 9/2019).

    Gốc là “trung quân”. Thời thế đổi thay, “quân” (vua, hoàng đế) bị đánh đổ, nhưng người ta tưởng rằng “trung” là đức tính tốt cần giữ lại. Thế là họ nghĩ ra và phổ biến khái niệm “trung với nước” (hoặc “trung với Tổ quốc”, sau còn thêm “hiếu với dân”). Thời quân chủ cũng như ở nhiều nước cộng hòa, người ta chỉ nói “yêu nước”, “bảo vệ đất nước” mà không nói “trung với nước”. Vì sao vậy? Vì đó là sự gán ghép nghe không được chuẩn. “Trung” chủ yếu là đối với một con người. Rất cần phân biết “đất nước” (nói chung) và những con người sống trên đất nước ấy, nhờ vào đất nước ấy. Nếu “trung với nước” nghe đã không chuẩn thì “trung với Đảng” là sự bịa đặt khái niệm. Đối với Đảng và đất nước, đúng ra chỉ dùng khái niệm “trung thành”. Có lẽ mang máng hiểu được điều này nên ĐCSVN không kêu gọi toàn Đảng toàn dân “trung với Đảng” mà chỉ dành cho Quân đội nhân dân.

    Chữ “trung” dùng riêng có nghĩa thiêng liêng, còn chữ kép “trung thành” dùng để chỉ thái độ trước sau như một, giữ vững cam kết.

    Đảng là công cụ của những người lập ra nó hoặc đứng đầu nó để hoạt động chính trị. Phải chăng “trung với Đảng” là trung với những con người ấy? Vì thế mà đối với ĐCSVN có người muốn phân biệt thành Đảng của Hồ Chí Minh và Đảng của Nguyễn Phú Trọng. Thực ra hai đảng này chỉ khác nhau về chất lượng đảng viên, còn chính cương, điều lệ giống nhau.

    Đảng chính trị cầm quyền ở các nước dân chủ không bao giờ đòi hỏi dân chúng trung thành với họ, không yêu cầu quân đội trung với họ, chỉ cầu mong dân chúng ủng hộ họ mà thôi. Mà để được ủng hộ, việc trước tiên cần chứng tỏ là không độc tài.

    Các đảng cách mạng trong thời kỳ hoạt động bí mật rất cần đòi hỏi đảng viên trung thành. Khi đảng cách mạng đã nắm chính quyền và với các đảng chính trị cầm quyền thì yêu cầu trung thành có thể không cần đặt ra. Chỉ có các thể chế độc tài, luôn luôn lo sợ nhân dân chống lại mới bắt buộc người ta trung thành. Đã không cần “trung thành” thì có lẽ nào lại bắt người ta “trung”.

    Phải chăng “trung với Đảng” là một chiêu trò của ĐCSVN áp đặt cho quân đội, nhằm củng cố sự độc tài toàn trị? Ở Đại hội XIII sắp tới liệu có đại biểu nào dám mạnh dạn nêu ra và đề nghi bải bỏ yêu câu này, xóa bỏ khái niệm sai trái này?

    N.Đ.C.

    Tác giả gửi BVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    " Đảng chính trị cầm quyền ở các nước dân chủ không bao giờ đòi hỏi dân chúng trung thành với họ, không yêu cầu quân đội trung với họ, chỉ cầu mong dân chúng ủng hộ họ mà thôi. Mà để được ủng hộ, việc trước tiên cần chứng tỏ là không độc tài. "

    Ở các nước dân chủ tự do, Quân đội :
    -chỉ tôn trọng Hiến pháp dân chủ
    -trung thành với những lãnh đạo của quốc gia được bầu ra hợp pháp.

    Quân đội KHÔNG trung với người của đảng chính trị cầm quyền.
    Lý do :
    -một nước dân chủ tự do thi đa đảng. Nếu theo chế độ đại nghị, nhiều khả năng là thủ tướng và bộ trưởng quốc phòng, không cùng một đảng. Vi dụ Ý
    -để tránh lạm quyền độc tài, một số nước có quy định (bất thành văn ?), tổng thống, thủ tướng, đương nhiệm sẽ không nắm chức vụ cao nhất trong đảng của họ. Ví dụ Pháp

    Đảng phải trung thành với cam kết phục vụ nhu cầu và nguyện vọng của ngườì dân chứ không phải ngược lại là dân trung với đảng (nhóm chóp bu trong đảng).

    Nếu đảng không trung thành với cam kết có mục tiêu cụ thể, đánh giá được, ngườì dân có quyền lựa chọn đảng khác (nhóm ngườì khác).

    Tại sao phải trung với nhóm ngườì bất tài, tham nhũng ?

    Tại sao phải trung khi mọi ngườì đều bình đẳng ?

    Các đảng khác nhau vẫn có thể có chính cương gần giống nhau nhưng cách thực hiện khác nhau do trình độ và quan điểm của các nhóm trong đảng khác nhau. Ngườì dân chỉ nên ủng hộ đảng nào có khả năng thực hiện cụ thể các mục tiêu mà mình mong muốn. Ngườì dân làm chủ mà

    " “Trung” chủ yếu là đối với một con người.
    Nếu “trung với nước” nghe đã không chuẩn thì “trung với Đảng” là sự bịa đặt khái niệm. Đối với Đảng và đất nước, đúng ra chỉ dùng khái niệm “trung thành”.
    Chữ “trung” dùng riêng có nghĩa thiêng liêng, còn chữ kép “trung thành” dùng để chỉ thái độ trước sau như một, giữ vững cam kết."

    Đồng ý với tác giả về các nhận định trung, trung thành
    Một số ngườì VN luôn có máu phong kiến và mê tín dị đoan, vi vậy họ dùng chữ "trung" giống như trung với vua cho tất cả cái gi liên quan đến đảng cs bất chấp vua, tbt BCT TƯ có cà chớn, bất tài.

    “trung thành” dùng để chỉ thái độ trước sau như một, giữ vững cam kết.
    Cam kết này cần có mục tiêu cụ thể, đo, đánh giá được theo giai đoạn, nếu không sự trung thành trở thành mù quáng