Phản chủ vi khách

  • Bởi Admin
    20/09/2019
    1 phản hồi

    Đỗ Ngà

    Trong khoảng thời gian 2 tháng 16 ngày Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông, để đối phó với tình hình này thì tam trụ triều đình đã chia nhau hành động. Thông thường khi ngoại bang vô cớ gây hấn, thì chắc chắn những người có trách nhiệm cao nhất trong chính quyền sẽ họp nhau lại và bàn kế sách đối phó tình hình. ĐCS cũng không ngoại lệ, họ vẫn họp và phân công mỗi người thực hiện mỗi việc.

    Như ta biết, ngày 03/07 Trung Quốc kéo tàu đến Bãi Tư Chính thì ngày 08/07 bà Nguyễn Thị Kim Ngân lên đường sang Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình. Theo báo chí nhà nước nói thì mục đích của chuyến đi là “mở rộng và nâng cao chất lượng hợp tác trên các lĩnh vực, duy trì xu thế phát triển tích cực của quan hệ hai nước”. Nó đánh cướp nhà mình, nhưng mình sang nhà nó nâng cao quan hệ hợp tác. Đây là điều vô cùng phi lí.

    Còn nữa, ngày 28/07 ông Nguyễn Phú Trọng sau cả tháng vắng mặt đã xuất hiện đúng vào ngày thành lập công đoàn và cảnh báo toàn toàn đảng của ông rằng “Tăng cường sức đề kháng trước sự chống phá, xuyên tạc của thế lực thù địch”. Giặc vào nhà đánh cướp, tổng bí thư kiêm chủ tịch nước bảo đảng phải có cách đề phòng nhân dân. Đây không phải là cách hành xử của một người Việt Nam nắm quyền lãnh đạo có tinh thần lo cho dân cho nước, mà đây chính xác là cách hành xử của một thái thú.

    Trong tình hình Trung Quốc cho leo thang mối đe dọa ở Biển Đông thì ngày 04/09, ông Nguyễn Xuân Phúc trong một cuộc họp chính phủ đã phát biểu “Chúng ta đã kiên trì, kiên quyết đấu tranh bằng mọi biện pháp đối với các hoạt động của nước ngoài vi phạm chủ quyền trên biển của ta.” Kiên trì đấu tranh mà tên thằng cướp còn không dám xướng lên thì đấu tranh với ai? Hiện nay trên thế giới có tổng cộng 204 quốc gia và vùng lãnh thổ, từ “nước ngoài” mà ông Nguyễn Xuân Phúc đã đề cập trong phát biểu của ông là ám chỉ 203 nước kia à? Đây là một cách tránh né thể hiện sự khiếp nhược hoặc là cách xưng hô của một thần dân thiên triều để tránh phạm úy.

    Với hành động của 3 người đứng đầu bộ máy chính quyền CSVN thì Bắc Kinh sẽ thấy rằng “À! Mình đánh nó thì nó ôm chân mình xin nâng cao mối quan hệ. Mình đánh nó thì nó sẽ giương súng vào dân nó. Mình đánh nó thì nó đổ lỗi chung cho 203 nước chứ nó không dám đổ lỗi cho mình”. Và kết quả là, ngày 18/09 người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Trung Quốc – Cảnh Sảng đã nói rằng “Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền và lợi ích của Trung Quốc”.

    Qua đây chúng ta thấy rằng, với kết quả được dọn đường từ tam trụ triều đình của ĐCSVN, thì phía Trung Quốc đã tận dụng ngay và luôn. Họ đã biến từ thế thằng cướp thành thế thằng chủ nhà, và đẩy Việt Nam từ thế chủ nhà thành thân phận kẻ cướp. Như vậy, rõ ràng là giữa tam trụ triều đình CSVN và phía Bắc Kinh đang có sự phối hợp rất nhịp nhàng để biến khách thành chủ. Đây là kế thứ 30 trong Binh Pháp Tôn Tử - kế Phản Khách Vi Chủ.

    Thực ra, với cách chuẩn bị đối phó với ngoại xâm như ĐCSVN đang làm nó cho ta thấy một hình ảnh rất quái lạ. Với tư cách là những người xem Việt Nam là tổ quốc, thì không ai chia nhau hành động như vậy cả. Chuyến thăm của bà Nguyễn Thị Kim Ngân được truyền thông xây dựng thành hình ảnh là sang đấy để “nâng cao mối quan hệ”. Điều này rõ ràng ai cũng thấy nó vô cùng phi lý. Nó đánh mình mà mình sang “nâng cao mối quan hệ” là sao? Chính vì thế, tôi cho rằng chuyến đi của bà Nguyễn Thị Kim Ngân là có ý nghĩa khác chứ không phải mục đích “nâng cao mối quan hệ”.

    Như vậy câu hỏi đặt ra là, thực chất hành động của bà Ngân như thế nào mới hợp lý? Theo tôi nghĩ, rất có thể thể là sau khi Biển Đông dậy sóng, bà Ngân được Bộ Chính Trị phân công sang Bắc Kinh xin kế sách đối phó với nhân dân Việt Nam. Và với mục đích như vậy, khi ghép với phản ứng của ông Trọng và ông Phúc sau đó cho thấy, 3 hành động này mới khớp nhau một cách lạ kỳ.

    Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân Việt Nam mà thôi. CS thật đáng sợ!

    Tham khảo:

    https://www.voatiengviet.com/a/b%E1%BA%AFc-kin…/5089253.html

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    https://danlambaovn.blogspot.com/2019/09/phai-chang-canh-sang-muon-noi-en-mat.html

    Phải chăng Cảnh Sảng muốn nói đến Mật ước Thành Đô và những ký kết bí mật giữa Bắc Kinh và Ba Đình?

    Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trong buổi họp báo vào ngày 18.09.2019, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc là Cảnh Sảng đã đề cập đến việc Việt Nam vi phạm các thỏa thuận song phương với Trung Quốc và từ đó lên án Việt Nam đã xâm phạm quyền lợi của Trung Quốc tại Bãi Tư Chính.

    Vậy những thoả thuận song phương đó là gì?

    Nguyên văn đoạn phát biểu của Cảnh Sảng:

    Since May this year, the Vietnamese side has been conducting unilateral oil and gas drilling in China's Wan'an Tan waters, which seriously infringes on Chinese rights and interests. It is also a violation of bilateral agreements including the Agreement on Basic Principles Guiding the Settlement of Sea-related Issues between China and Viet Nam, Article Five of the Declaration on the Conduct of Parties in the South China Sea (DOC), and relevant UNCLOS provisions.

    (Kể từ tháng Năm năm nay, phía Việt Nam đã tiến hành khoan dầu khí đơn phương tại Bãi Tư Chính (Wan'an Tan) của Trung Quốc, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của Trung Quốc. Đây cũng là hành vi vi phạm các thỏa thuận song phương, bao gồm Hiệp định về các nguyên tắc cơ bản hướng dẫn giải quyết các vấn đề liên quan đến biển giữa Trung Quốc và Việt Nam, Điều thứ năm của Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và những điều khoản của UNCLOS.)

    Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC - Declaration on Conduct of the Parties in the South China Sea) được ký kết giữa các nước ASEAN (Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á) và Trung Quốc vào ngày 4 tháng 11 năm 2002 tại Phnom Penh, Campuchia. Do đó, đây không thuộc vào loại ký kết song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc.

    UNCLOS là Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (United Nations Convention on Law of the Sea), lại càng không phải là thoả thuận song phương Tàu-Việt.

    Do đó, "It is also a violation of bilateral agreements" (vi phạm các thỏa thuận song phương) phải là những thoả thuận nào khác, bí mật giữa Ba Đình và Bắc Kinh mà đến nay người dân Việt Nam không được biết.

    Phát biểu của Cảnh Sảng đã giải thích được:

    1- Lý do vì sao từ Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đến Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân không dám hé môi phát biểu một lời nào về việc Bắc Kinh xâm phạm vùng biển chủ quyền của Việt Nam tại Bãi Tư Chính.

    Không thể nói một lời vì đảng CSVN đã có những ký kết bất lợi, có thể đã nhượng chủ quyền biển - không những Bãi Tư Chính - mà cả toàn bộ khu vực "Đường Lưỡi Bò" cho thiên triều phương Bắc. Việc chuyển nhượng chủ quyền này có thể được 2 bên thoả thuận tiến hành theo từng giai đoạn, trong một thời gian dài, khởi đi từ năm 1990 tại Hội nghị Thành Đô. Để không làm phẫn nộ dư luận Việt Nam, CSVN đã được phép sử dụng, khai thác biển Đông trong một thời gian, nhưng tới nay, sau 29 năm, quyền "tạm" sử dụng đã "quá hạn kỳ".

    2- Lý do vì sao đảng CSVN vẫn nhất định không công bố văn bản ký kết vào ngày 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô, Tứ Xuyên với đảng CSTQ, mặc dù dư luận đã lên tiếng yêu cầu trong nhiều năm qua.

    Ngoài Mật ước Thành Đô vẫn có thể còn có nhiều văn kiện bí mật khác được ký kết giữa 2 đảng cộng sản Việt-Tàu.

    3- Lý do vì sao chính phủ nước CHXHCNVN không dám (và không thể) kiện Trung Quốc ra toà trọng tài quốc tế trong khuôn khổ Phụ lục 7 của UNCLOS như Philippines đã làm và thắng kiện. Cho dù Trung Quốc không tuân thủ và đứng trên luật pháp quốc tế, nhưng đây là một chiến thắng có tính chính danh rất cần thiết cho công cuộc bảo vệ chủ quyền lâu dài.

    Không thể kiện vì Trung Quốc có thể sẽ đưa ra bằng chứng CSVN đã ký kết phủ nhận chủ quyền của Việt Nam tại Bãi Tư Chính nói riêng và Biển Đông nói chung.

    *

    Sau khi phát biểu của Cảnh Sảng, nghênh ngang khẳng định chủ quyền của Trung Quốc tại Bãi Tư Chính, tàu bè đủ loại của Bắc Kinh vẫn đi ra đi vào Bãi Tư Chính như ao nhà của chúng. Chóp bu lãnh đạo Ba Đình vẫn... cưong quyết lặng thinh.

    Rõ ràng Bãi Tư Chính đã được nhiều triều đại lãnh đạo Ba Đình dâng cho Tàu qua những thỏa thuận song phương khởi đi từ Mật ước Thành Đô vào năm 1990.

    21.09.2019

    Vũ Đông Hà
    danlambaovn.blogspot.com