Giới trẻ Việt Nam và cuộc biểu tình Hong Kong

  • Bởi Admin
    19/06/2019
    5 phản hồi

    Mạnh Kim

    Cuộc biểu tình cực đẹp của giới trẻ Hong Kong đã tức thì đưa Hong Kong lên tuyến đầu dân chủ và nhân quyền châu Á. Hình ảnh cuộc biểu tình không chỉ mang lại sự ngưỡng mộ mà còn trở thành niềm cảm hứng cho bất kỳ phong trào dân chủ nào. Nó cũng được nhắc đến để so sánh với Việt Nam. Đây là một so sánh bề nổi rất máy móc, khi các yếu tố nền tảng quan trọng tạo ra môi trường mang đến xúc tác dẫn đến sự hình thành và bùng nổ biểu tình đã không được nhắc đến, từ giáo dục, hệ thống chính trị, hệ thống luật pháp đến thậm chí cách thức sinh hoạt trong cộng đồng xã hội.

    Giới trẻ Việt Nam đã bị miệt thị là hèn, ham ăn ham chơi, ngu dốt, không hiểu biết lẫn không quan tâm chính trị. Giới trẻ Việt Nam chỉ biết “vỡ òa” trước chiến thắng bóng đá và khóc rũ rượi khi đón “sao Hàn”. Tuy nhiên, điều gì khiến giới trẻ trở nên như vậy? Các yếu tố căn bản, như họ được sinh ra trong môi trường như thế nào và được dạy dỗ trong nền giáo dục ra sao, để trở nên “vô cảm” trước chính trị, đã không được xét đến khi so sánh với giới trẻ Hong Kong. Trong thực tế, ngay cả giới trẻ Hoa lục cũng không thể so với giới trẻ Hong Kong huống hồ Việt Nam. Và ngay cả giới trẻ Việt Nam thời điểm hiện tại cũng không thể so với sinh viên học sinh miền Nam trước 1975 huống hồ so với Hong Kong, khi mà môi trường chính trị Việt Nam hiện thời hoàn toàn không tương đồng so với miền Nam trước 1975.

    Nói như thế không phải để bào chữa cho giới trẻ Việt Nam ngày nay. Dù vậy, trước khi lên án họ, “người lớn chúng ta” hãy nhìn lại trách nhiệm của mình; và giữa mình và giới trẻ thì nhóm đối tượng nào thật sự đáng trách trước. Trong nhiều năm qua, “người lớn chúng ta” đã làm gì và sống như thế nào để đất nước trở nên tan nát như thế này. Trong nhiều năm qua, “người lớn chúng ta”, hết thế hệ này đến thế hệ khác, đã làm gì để bây giờ tự mặc định có đủ “quyền người lớn” để trách cứ giới trẻ và buộc giới trẻ phải có trách nhiệm. “Người lớn chúng ta” có lỗi với giới trẻ hay giới trẻ “có lỗi” với “người lớn chúng ta”?

    Dĩ nhiên không phải tất cả lỗi đều thuộc các thế hệ đi trước, trong một đất nước mà từ sau 1975, hơn bốn thập niên qua, tất cả năng lượng và nhiệt huyết sung mãn nhất cho đòi hỏi dân chủ đã bị bóp nát từ trong trứng nước. Dù vậy, mỗi thế hệ đi qua đều để lại ít nhiều dấu vết trách nhiệm của mình. Mỗi thế hệ đi qua đều ít nhiều để lại cái gánh nặng mỗi lúc một nặng hơn cho công cuộc đấu tranh dân chủ và đòi hỏi tự do, đến nỗi, cái gánh nặng ấy trở nên nặng tới mức mà bây giờ nhiều người phải thốt lên, thôi bỏ, hết cách rồi. Và sau khi thở hắt ra sự tuyệt vọng, nhiều người lại chỉ tay vào giới trẻ, này, chúng mày làm đi, chúng mày hèn lắm, sao chúng mày không làm gì!

    Thật ra tất cả chúng ta đều ít nhiều hèn. Tuy nhiên, hèn nhất trong tất cả đối tượng hèn vẫn là chính quyền. Nhà cầm quyền hèn đến mức không bao giờ dám ngồi xuống đối thoại với dân. Một nhà cầm quyền cực hèn đã dùng vô số phương cách để trấn áp và đè đầu người dân khiến họ phải sống trong nỗi sợ và sự hèn. Hèn là tính từ bao trùm lấn át nhất miêu tả trọn vẹn một nền chính trị phi dân chủ. Chỉ khi nào một trong hai bên – chính quyền hoặc người dân – vượt qua lằn ranh đỏ được vạch ra bởi cái tính từ đen ngòm nặng trịch ám sâu trong đầu này thì ánh sáng le lói dân chủ mới có thể rọi chiếu đến. Dĩ nhiên chẳng chính quyền độc tài nào đủ cam đảm xóa bỏ chữ "hèn" trong chủ trương cai trị. Việc ấy phải đến từ phía người dân, từ nhiều nhóm, nhiều thành phần, nhiều lực lượng.

    Hong Kong không chỉ có một Hoàng Chi Phong. Trong thực tế, Hong Kong có hàng ngàn Hoàng Chi Phong. Chỉ khi nào Việt Nam có nhiều Hoàng Chi Phong như Hong Kong thì châu Á sẽ có được nguồn cảm hứng dân chủ mới mẻ từ cuộc biểu tình của hàng triệu người ở một quốc gia phi dân chủ có tên Việt Nam. Để có hàng ngàn Hoàng Chi Phong thì phải có hàng ngàn phụ huynh Hoàng Chi Phong, những người không thối thác và đổ lỗi, mà luôn chỉ cho giới trẻ thấy tương lai chúng lý ra đáng được hưởng hơn những gì mà chúng đang bị cướp mất; những người luôn nói cho con em mình biết tại sao và như thế nào “nền chính trị ổn định” này chỉ mang lại những thứ tốt đẹp nhất cho đám cầm quyền còn người dân thì luôn ôm hết mọi thứ tệ hại...


    Một trong những bức ảnh đẹp nhất cuộc biểu tình Hong Kong (ảnh của Vincent Yu/AP)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    PHONG UYÊN viết:
    Chỉ cần nhìn những cuộc biểu tình chống "Việt cộng bán nước", chống Tàu cộng "chiếm đoạt chủ quyền, lãnh thổ đất nước" ở Pháp, ở Mỹ, tụ tập được bao nhiêu người? Không có lẽ những người yêu nước "chống cộng" ỏ quận Cam, ở Paris này, hèn vì sợ bị bị chính quyền Mỹ, chính quyền Pháp đàn áp

    Cái câu trên nó vô duyên thấy lạ, dẫu biết rằng "những điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thuơng nhau cùng", nhưng lại cũng có câu "cha chung không ai khóc", và "không ai trách nhiệm"

    Muốn mắng nhiếc là mắng người trong nước, ăn cây nào thì phải rào cây ấy, người hải ngoại VN có được mấy người ăn chùm khế ngọt trong nước đâu mà chửi, từ vô cảm là phải dành cho người trong nước, cái ngày người Việt trong nước bỏ của chạy lấy người và chết trên biễn cả thì có mấy giọt nước mắt thương cảm ?

    Dân HK khôn và trách nhiệm bởi họ biết nhận trách nhiệm cho chính họ và bảo vệ cái cây KH đang sinh trái và nuôi dưỡng họ, còn dân VN trong nước vừa ăn vừa chém cho nó chết

    Trách chi mấy ông bà VN hải ngoại, họ làm được chuyện gì ở hải ngoại có lợi cho người trong nước thì rất tốt, nhưng nếu không thì cũng chẳng có gì đáng trách

    Đừng nói người trẻ VN hải ngoại không quan tâm trong nước, có đấy mà còn làm việc có sách vở và chất luợng thành công cao. Thời nào cũng có người yêu nước dù trong hay ngoài nước.

    "Chỉ cần nhìn những cuộc biểu tình chống "Việt cộng bán nước", chống Tàu cộng "chiếm đoạt chủ quyền, lãnh thổ đất nước" ở Pháp, ở Mỹ, tụ tập được bao nhiêu người?"

    Thế hệ một và một rưởi đã có một thời trăng trở vì vận mệnh đất nước VN. Họ cũng từng biểu tình rầm rộ chống CSVN. Họ cũng từng chống tất cả những gì thuộc về CSVN và từng mang danh "chống cộng cực đoan". Nay họ người đã chết người thì già, còn thế hệ thứ hai thứ ba con cháu của họ thì chuyện đất nước VN không phải là quan tâm hàng đầu của họ.

    Không lẻ vận mệnh đất nước VN vẫn còn trong chờ vào mấy cụ gần đất xa trời hay đám trẻ không biết gì nhiều về VN hay sao?

    Mặc dù đầu tư nhiều ở miền băc, nhưng có thể Hàn quốc cũng muốn miền nam đi theo con đường của họ.

    Nói giới trẻ VN hèn là không đúng. Hèn có nghĩa là biết chuyện đó đáng làm mà không dám làm vì sợ bị đàn áp, sợ bị liên lụy tới bản thân. Giới trẻ VN và nói chung là toàn dân VN, trong nước cũng như ngoài nước, còn tệ hại hơn nữa : tất cả đều mắc bệnh thờ ơ, vô cảm. Chỉ cần nhìn những cuộc biểu tình chống "Việt cộng bán nước", chống Tàu cộng "chiếm đoạt chủ quyền, lãnh thổ đất nước" ở Pháp, ở Mỹ, tụ tập được bao nhiêu người? Không có lẽ những người yêu nước "chống cộng" ỏ quận Cam, ở Paris này, hèn vì sợ bị bị chính quyền Mỹ, chính quyền Pháp đàn áp? Hay đa số cũng đều như những người trong nước, đều theo chủ nghĩa "mackeno"? Nói chính quyền hèn lại càng không đúng nữa. Bất cứ chính quyền nào, kể cả những chính quyền dân chủ nhất, cũng chỉ chịu đối thoại khi có những cuộc đòi hỏi, những cuộc xuống đường. Lấy thí dụ như chính quyền Macron, cũng chỉ chịu đối thoại với người dân sau những cuộc biểu tình của 200 ngàn người áo vàng trong số 66 triệu dân Pháp. Tôi dám chắc, khi HN hay SG tụ tập được 2 trăm ngàn người xuống đường, bằng 1/10 giới trẻ HK, làm hậu thuẫn cho những người tiến bộ trong và ngoài Đảng, thì dù muốn hay không, những bè phái đang chia nhau quyền hành cũng sẽ bắt buộc phải đối thoại. Còn bây giờ đối thoại với ai? Mà tội gì phải đối thoại, trong khi chỉ cần nhân danh Đảng tiếp tục chia nhau quyền hành.

    http://vi.rfi.fr/chau-a/20190617-van-menh-chau-a-dang-duoc-quyet-dinh-tai-hong-kong

    ‘‘Vận mệnh châu Á’’ đang được quyết định tại Hồng Kông

    Trọng Thành

    Báo chí Pháp hôm nay tràn ngập bài viết về Hồng Kông sau ngày xuống đường phản kháng quy mô khổng lồ chống dự luật dẫn độ sang Trung Quốc, bất chấp việc chính quyền đình hoãn dự luật. Trang nhất Le Figaro đăng hình dòng người kín đặc con đường trung tâm thành phố, với tiêu đề : « Tại Hồng Kông, 2 triệu người xuống đường thách thức Bắc Kinh, bất chấp chính quyền lùi bước ». Les Echos có bài của Dominique Moisi, với tựa đề « Khi vận mệnh châu Á được quyết định tại Hồng Kông ».

    Theo nhà địa chính trị học Pháp, các cuộc biểu tình phản kháng khổng lồ tại Hồng Kông cho thấy một « không khí căng thẳng chung của toàn khu vực », trong bối cảnh đặc biệt : 30 năm thảm sát Thiên An Môn và cũng là 30 năm bức tường Berlin sụp đổ, kết liễu sự phân liệt của châu Âu thành hai khối, Đông và Tây.

    Công dân nhiều quốc gia châu Á hiện tại đang đứng trước lựa chọn : Có chấp nhận theo đuổi tăng trưởng kinh tế và tình trạng được gọi là « ổn định » xã hội hay không, nếu các quyền căn bản của họ bị xâm phạm. Theo tác giả, mâu thuẫn chủ yếu hiện nay tập trung vào thế đối đầu giữa các chế độ, như Trung Quốc, lấy việc tập trung quyền lực tuyệt đối làm điều kiện căn bản cho thành công kinh tế, và bên kia là các xã hội « trưởng thành », nơi người dân không chấp nhận vận mệnh của mình bị các chế độ độc tài quyết định.

    Đối với ông Tập Cận Bình, việc tập trung quyền lực tuyệt đối - với bàn tay sắt không cần bọc nhung - là điều kiện cho sự ổn định chính trị, và tăng trưởng kinh tế. Đối với Bắc Kinh, thảm sát Thiên An Môn mở đầu cho một thời kỳ tăng trưởng kéo dài (đây là điều hoàn toàn đi ngược lại với sự thực lịch sử, vì tăng trưởng đã bắt đầu tại Trung Quốc trước Thiên An Môn - theo tác giả), còn việc bức tường Berlin sụp đổ đã dẫn đến « sự lộn xộn, nếu không phải là sự hỗn loạn ».

    Tuy nhiên, những cuộc phản kháng tại Hồng Kông vừa qua cho thấy sự tập trung quyền lực ngày càng lớn của ông Tập Cận Bình đã không dẫn đến ổn định. Tại Hồng Kông, chính quyền Trung Quốc đã đi quá xa. Nhà chính trị học Dominique Moisi nhận xét : Các chế độ độc tài tưởng rằng họ đi đúng hướng khi kích động tình cảm dân tộc của dân chúng, với quan điểm « Hãy tự hào về tổ quốc, về nền văn hóa của mình ! Hãy phát triển kinh tế ! Còn các quyền tự do không phải là điều quá quan trọng ». Nhân danh vinh quang Trung Hoa, Bắc Kinh thúc đẩy người Hoa thần phục chế độ cộng sản.

    Hồng Kông : Tuyến đầu của thế giới dân chủ tại châu Á

    Tuy nhiên, hiện thực là phức tạp hơn nhiều. Nhiều công dân Hồng Kông - cho dù cảm thấy mình là người Trung Quốc, cũng như nhiều người Singapore gốc Hoa - vẫn hiểu rằng có một sự khác biệt không hề nhỏ giữa họ và dân cư Hoa Lục. Đó là họ được sống trong một Nhà nước pháp quyền như Singapore, hoặc nếu không cũng là trong một nền dân chủ hiện thực, cho dù bị khống chế về nhiều mặt, như trường hợp Hồng Kông.

    Nhà địa chính trị học Pháp nhấn mạnh là toàn bộ lục địa châu Á hiện nay đang trong tình trạng đối đầu gia tăng, giữa các chế độ tập quyền và các quốc gia gắn bó với nền dân chủ. Ấn Độ và Nhật Bản xích lại gần nhau để đối trọng lại với Trung Quốc, và các quốc gia châu Á nói trên làm điều này trong khuôn khổ một Liên minh các nền dân chủ đang hình thành tại « khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương ». Sự độc đoán và tham vọng bành trướng của chính quyền Bắc Kinh càng gia tăng, thì liên minh các nền dân chủ châu Á ngày càng siết chặt. Chính theo nghĩa đó, có thể nói tương lai châu Á hiện đang được quyết định tại Hồng Kông, vùng đất nằm trên tuyến đầu của các nền dân chủ châu Á.

    Chiến lược của Tập Cận Bình đã bị ngăn chặn

    « Chiến lược của ông Tập Cận Bình bị ngăn chặn » là một phân tích khác trên Le Figaro. Đây là lần đầu tiên kể từ khi nắm quyền năm 2012, « Hoàng đế đỏ » đã phải lùi bước trước áp lực đường phố.Tình hình là khác hẳn so với hồi năm 2014, khi « cuộc cách mạng dù vàng » làm tê liệt trung tâm Hồng Kông trong hơn 2 tháng cũng không buộc Bắc Kinh đổi ý.

    Theo nhà Trung Quốc học Jean-Pierre Cabestan, Đại học Báp-tít Hồng Kông, Bắc Kinh yêu cầu lãnh đạo đặc khu « từ bỏ » dự luật này, cho dù bà Lâm đã tuyên bố đình hoãn. Le Figaro điểm lại bước ngoặt thứ Năm tuần trước, sau ngày đụng độ dữ dội giữa người biểu tình và cảnh sát, lãnh đạo Hồng Kông đã phải bí mật gặp đại diện của Bắc Kinh tại Thâm Quyến. Theo nhiều nhà quan sát, Bắc Kinh xem việc lãnh đạo Hồng Kông cho phép cảnh sát sử dụng bạo lực quá đà là « phản tác dụng ».

    Theo nhà bình luận chính trị Hồng Kông Lâm Lập Hòa (Willy Lam), phong trào phản kháng dữ dội tại Hồng Kông đã khiến ông Tập « mất mặt ».

    Tình hình Hồng Kông trở nên bốc lửa đúng vào lúc ông Tập đang đứng trước áp lực rất lớn từ Mỹ, trong chiến thương mại song phương, mà hai bên đều tuyên bố muốn sớm ký thỏa thuận hưu chiến. Có một dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh đang bắt đầu bỏ rơi bà Lâm, đó là tuyên bố của đại sứ Trung Quốc tại Anh : Dự luật dẫn độ sang Hoa Lục chỉ là « sáng kiến riêng » của lãnh đạo Hồng Kông, chứ không phải của chính quyền Trung Quốc. Bắc Kinh đang tìm cách biến bà Lâm thành « hình nhân thế mạng », để tránh nỗi giận Hồng Kông trực tiếp hướng vào Đảng Cộng Sản và chính quyền trung ương.

    Thế hệ Dù vàng trưởng thành : « Năng lượng của nỗi tuyệt vọng »

    Le Figaro cũng có một bài viết khác về Hồng Kông mang tựa đề « Thế hệ ‘‘Dù vàng’’ hết ngây thơ ». Phong trào phản kháng chống dự luật dẫn độ gắn liền với sự trưởng thành của giới trẻ Hồng Kông, từng đứng lên chống lại các quyết định độc đoán của chính quyền, với phong trào 2014.

    Theo Le Figaro, chính lớp trẻ với tâm lý đầy « lo hãi » (do nền dân chủ đặc khu ngày càng bị bóp nghẹt) nhưng cũng khát khao lý tưởng đã làm nên « chiến thắng đầu tiên » cho lực lượng dân chủ Hồng Kông. Poly, một thiếu nữ, thành viên trụ cột của phong trào, cho biết họ đã rút ra được nhiều bài học từ các sai lầm trong quá khứ và kiên định hơn. Cựu nghị sĩ ủng hộ dân chủ, bà Margaret Ng, nhận xét là « sự quả cảm của giới trẻ khiến tôi nhớ đến các sinh viên tranh đấu năm xưa trên quảng trường Thiên An Môn. Họ sẵn sàng hy sinh vì thành phố của mình ».

    Theo Hoi Yi, một người biểu tình 24 tuổi, thì cuộc chiến chống lại dự luật dẫn độ là vấn đề « sống chết » của Hồng Kông. Chính nỗi tuyệt vọng đã làm dấy lên một năng lượng mới trong giới trẻ, cho dù tất cả các lãnh đạo năm 2014 đều đang ngồi sau song sắt. Một trong các điểm mới của phong trào hiện nay là giới trẻ không còn đối lập phe chủ trương cứng rắn với phe chủ trương ôn hòa. Vẫn theo cô Poly, giờ đây tất cả đoàn kết lại, mọi người quyết định không chỉ trích lẫn nhau. Mỗi khi phải đối đầu với cảnh sát những người thuộc nhóm cứng rắn lên tuyến đầu, trong lúc nhóm ôn hòa tiến hành các hoạt động tranh thủ dư luận.

    Cuộc chiến còn kéo dài …

    Tuy nhiên, ông Jimmy Lai, người sáng lập nhật báo Apple Daily, nhật báo số một của thành phố, cảnh báo là tương lai dân chủ tại Hồng Kông là bất định, cuộc chiến sẽ còn kéo dài đến năm 2047, cho đến khi đặc khu này hoàn toàn mất quy chế bán tự trị, theo dự kiến.

    Trả lời phỏng vấn báo Les Echos, nhà Trung Quốc học Jean-Pierre Cabestan cũng lưu ý là phong trào phản kháng mới chỉ chiến thắng một trận đầu, Bắc Kinh sớm hay muộn cũng sẽ trở lại. Và yêu sách của người biểu tình hiện nay chỉ là giữ chế độ chính trị tại Hồng Kông ở nguyên trạng, so với thời điểm 1997, chứ không phải đòi hỏi thêm quyền dân chủ như hồi 2014.

    Hồng Kông vẫn là « nguồn lợi lớn »

    Theo báo chí Pháp, việc Bắc Kinh phải lùi bước một phần chủ yếu là do lo ngại thị trường phản ứng tiêu cực. Libération nhấn mạnh đến việc tập đoàn bất động sản Goldin từ bỏ một dự án lớn tại Hồng Kông trong bối cảnh khủng hoảng là một dấu hiệu cho thấy dự thảo luật dẫn độ đe dọa ổn định kinh tế của đặc khu và sự an toàn pháp lý mà Hồng Kông được hưởng cho đến nay.

    Les Echos nhấn mạnh là, đối với Bắc Kinh, với tư cách thị trường tài chính hàng đầu châu Á, nơi các doanh nhân được luật pháp bảo vệ nghiêm ngặt, khác hẳn với Hoa lục, Hồng Kông vẫn còn là một nguồn tài chính quan trọng cho các hoạt động doanh nghiệp tại Trung Quốc, một « lá chủ bài kinh tế » của Bắc Kinh.

    Giới trẻ việt nam đã và đang được trồng người theo định hướng của chế độ . Và kết quả gặt hái ngày hôm nay là sự thành công của hệ thống giáo dục trải qua vài thế hệ con người mục đích chủ yếu là để bảo vệ ý thức hệ CS và tương lai cho sự toàn trị ngai vàng của giai cấp cai trị .
    Giới trẻ VN so với HK ư ?Mơ không thấy nổi .
    Nếu lấy thước đo về mặt nhận thức và nhân quyền ra mà so sánh thì cái sự "mở mắt "của giới trẻ VN nói riêng và toàn dân Việt Nam nói chung ,mang đi so với nhân thức của tuổi trẻ HK(lại nói riêng ) và thế giới văn minh (lại là ....nói chung) đương thời thì đội VN kém xa ,nói nôm na theo kiểu bình dân là đã bị loại ở vòng gởi xe .
    Nhưng có hề gì đâu nào ! Chúng ta tự khen nhau là đủ ,ta tự sướng với nhau là OK rồi vì ta sống trong cái đáy giếng với tâm nhìn thiển cân chứ cần để ý cái gì đến ý kiến người ngoài cho rách việc .Nhỉ .
    Nào ,hãy bắt đầu cùng nhau hô vang khẩu hiệu như mọi khi: việt nam vô địch .