20 ly trà sữa và phẩm giá con người

  • Bởi Admin
    12/06/2019
    2 phản hồi

    Trần Thu Hà

    Vụ bom 20 ly trà sữa của Pham Thư ở Châu Đức, BR-VT hoá ra không thể trốn êm được như cô ấy tưởng tượng.

    Gia đình nhà cô Thư đã trả giá ngay lập tức. Mạng ảo, nhưng cư dân mạng thần thánh lắm. Số điện thoaị, tài khoản FB, rồi Instagram, rồi FB cuả mẹ, rồi FB của bạn thân, rồi cả số Điện thoại của mẹ, rồi tới cả địa chỉ nhà riêng. Mẹ cô ấy đã phải trả giá rất đắt, nhận hàng ngàn cuộc gọi và tin nhắn mỗi ngày, Điện thoại sạc khoảng 10 phút là đã hết pin. Điện thoại gọi tới khủng bố liên tục. Tới mức phải nhờ công an vào cuộc.

    Và cả nhà càng bị ném đá vì câu nói của mẹ cô: "có 1,2 triệu thôi mà" rồi "1,2 triệu không lớn"...

    Vâng, Không lớn, nhưng nó là Phẩm gía con người.

    Hành hạ người khác, mang nồi cơm của người lao động ra hất đổ để mua vui thì dù 100k cũng là bẩn là độc ác.

    Từ "Phẩm giá" ở Việt Nam ít khi được nhắc tới. Phẩm giá là phải không làm điều xấu ngay cả khi không có ai nhìn thấy bạn.

    Mẹ cô còn chống chế rằng người bom hàng là cậu con trai lớp 1 chứ ko phải là cô chị. Không biết thằng em trai có phải là một kiểu "nhân viên đánh máy" của gia đình, làm Lê Lai cứu chúa không. Hic hic... Thà cả nhà lên xin lỗi và đền tiền cho bác Grab đi, còn hơn cứ đi loay hoay chứng minh loanh quanh.

    Mạng internet làm chúng ta có cảm giác ảo, vô hình. Khả năng vô hình, núp sau những nick, làm các Netizen dễ ác, ác mà không cảm thấy ghê tay, bằng ngoài đời thật.

    Bạn có thể click để oder 20 ly trả sữa rồi nói là "bom nha", dễ dàng hơn bạn giật 1,2 triệu trên tay một bác tài xế.

    Theo truyền thuyết trong Kinh Thánh, thiên thần Lucifer có nghĩa là ánh sáng, rất được yêu mến, có quyền năng tối thượng, nhưng chính vì có quyền năng, nên đã trở thành quỷ sa tăng.

    Năm 1971, một thí nghiệm về hiệu ứng Lucifer đã được thực hiện tại 1 nhà tù giả ở Standford. 28 nam sinh viên được giả làm 2 nhóm cai ngục và tù nhân. Nhóm cai ngục được trang bị dùi cui bằng gỗ, đồng phục và kính râm phản quang. Nhóm tù nhân bị lột trần truồng, diệt chấy rận và gán cho các con số thay vì tên thật.

    Chỉ trong 6 ngày, thí nghiệm đã vượt tầm kiểm soát khi các “cai ngục” đã trở nên bạo lực và độc ác hơn dự kiến, trừng phạt, đánh đập tù nhân, tới mức họ phải tiêu tiểu tại chỗ. Tác giả nghiên cứu buộc phải hủy bỏ thí nghiệm vì quá khốc liệt.

    Vậy đó, Hiệu ứng Lucifer = Hoàn cảnh + quyền lực + hệ thống. (theo tamly.blog)

    Trong khoá học "Dạy con tự lập" hôm qua, mình cũng nói: Rõ ràng chúng ta đang ở trong thời đại mà việc dạy con đang khó hơn thời xưa ba mẹ dạy chúng ta rất nhiều.

    Ngày xưa, nỗi vất vả của ba mẹ rất trực quan, bằng những giọt mồ hôi, bằng chân lấm tay bùn, bằng vai áo bạc... Nhưng ngày nay, các ba mẹ mình làm công sở, đi xe hơi, son phấn áo quần tinh tươm thơm tho, rất khó để cho con hiểu được những lao động cực nhọc đang diễn ra trong đầu mình, ngay dưới lớp gel vuốt tóc láng o hoặc màu son tươi thắm.

    Ngày xưa nếu con đánh người, con sẽ nhìn thấy người ta đau, thấy nước mắt, thấy xước da, thấy máu chảy. Ngày nay chỉ những ký tự lặng lẽ, chỉ là những cái chạm nhẹ tênh của 1 ngón tay cái là có thể hành hạ được người khác. Và người khác, không bằng xương bằng thịt để con có thể thấu cảm, mà “người khác” chỉ là cái avatar bé xíu như đầu đũa. Thật khó nhìn thấy cảm xúc và nỗi đau khổ của họ.

    Ta phải dạy con sao đây? Phải dạy: mạng dù ảo, con cũng không hòan tòan vô hình. Phẩm giá của con là không hại người khác, dù hoàn cảnh có thuận lợi cho việc đó tới thế nào, dù lúc đó chỉ có 1 mình con, dù con có cảm thấy rằng việc này sẽ ko ai biết đâu! Lưới trời lồng lộng thưa mà khó lọt, con à!

    Nhiều ba mẹ ko dám buông tay để con tự lập, vì lo sợ con gặp phải người xấu.

    Đừng, hãy lo lắng con trở thành người xấu!

    Từ khóa: Trần Thu Hà

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Đồng ý với còm sĩ Cách, cái nhà cô Trần Thu Hà viết không đầu không đuôi, vấn đề không rõ là chuyện gì và tại sao dân mạng lại dí mắt vào cái chuyện này, và ai chính là nạn nhân hay ai chính là ác ?

    Đã thế cô ta còn lấy cái thí nghiệm tại đại học Stanford 1971, như bằng chứng mình là đúng khi đánh giá cái sự kiện không đầu không đuôi kia ! và còn để khoe cái kiến thức của mình, nhưng cô khôn không ngoan, hay tiếng Anh cô bá láp mà quên cái sự kiện chính của thí nghiệm Stanford :

    Stanford prison experiment viết:
    Một số phát hiện của thí nghiệm đã được đặt câu hỏi và thí nghiệm đã bị chỉ trích vì phương pháp không khoa học và có thể gian lận. [5] Các nhà phê bình đã lưu ý rằng Zimbardo đã chỉ thị cho "những người bảo vệ" thực hiện kiểm soát tâm lý đối với "các tù nhân". Các nhà phê bình cũng lưu ý rằng một số người tham gia đã hành xử theo cách có thể giúp nghiên cứu, do đó, như một "người bảo vệ" sau này đưa ra, "các nhà nghiên cứu sẽ có cái gì đó để làm việc", được gọi là đặc điểm nhu cầu. Các biến thể của thí nghiệm đã được thực hiện bởi các nhà nghiên cứu khác, nhưng không có nỗ lực nào trong số này đã sao chép kết quả của SPE.

    Some of the experiment's findings have been called into question, and the experiment has been criticized for unscientific methodology and possible fraud.[5] Critics have noted that Zimbardo instructed the "guards" to exert psychological control over the "prisoners". Critics also noted that some of the participants behaved in a way that would help the study, so that, as one "guard" later put it, "the researchers would have something to work with," which is known as demand characteristics. Variants of the experiment have been performed by other researchers, but none of these attempts have replicated the results of the SPE.

    Đã đóng kịch thì sao mà đúng ? chuyện thí nghiệm này nó cũng như phim chuyện truyền hình bọn Mỹ " Naked and Afraid takes "survival of the fittest" ", coi cho vui thôi, chuyện thật thì chỉ hai ngày trong rừng chim thì teo lại, hĩm thì mốc bởi đói và rét.

    Báo thì viết là "bùng", rồi đến "blogger" thì viết là "bom". Vậy "bùng trà sữa" và "bom trà sữa" là gì? Nếu là tiếng lóng, người viết nên giải thích ngay lần đầu sử dụng để tôn trọng người đọc.

    Tôi ở hải ngoại lâu rồi, khi đọc các văn bản đều chờ đợi một hình thức trang trọng hoặc theo khuôn phép nào đó. Vẫn nhớ hồi đi học ở quê nhà thời xa xưa, tôi được dạy rằng mọi tờ giấy nộp cho thầy cô giáo đều phải có hình thức trang trọng. Lớn lên, tôi thấy rõ một số người nói và viết không tôn trọng người nghe và người đọc có dấu hiệu cũng không tôn trọng chính mình.

    Thói quen viết tắt vô tội vạ trên các báo ở Việt Nam đã trở thành phổ biến, trong khi ở Mỹ, nhiều tờ báo theo quy luật phải viết số đếm ra chữ nếu là từ 0 đến 10, trên 11 mới được viết thành số. Đừng tưởng thói quen viết tắt của các báo Việt Nam không đưa đến hậu quả! Một vụ cười ra nước mắt là thủ tướng chính phủ đọc "cờ lờ mờ vờ" như một đứa bé đang tập đánh vần. Không tôn trọng chính mình đến thế là cùng!