"Ủng hộ phạt học sinh quỳ gối khi làm lỗi": Nhảm nhí!

  • Bởi Admin
    16/05/2019
    1 phản hồi

    Lê Nguyễn Duy Hậu

    Ủng hộ hay không sử dụng đòn, roi, hay các hình thức quỳ gối như hình phạt cho học sinh là một vấn đề đáng tranh cãi, ngay cả khi các hình thức này được coi là vi phạm quyền trẻ em theo Công Ước về Quyền Trẻ Em mà Việt Nam là thành viên. Việc tranh luận vì thế cần dựa trên cơ sở khoa học, đúng trọng tâm, và hạn chế chém gió.

    Vì thế, khi một nhà báo lấy lập luận rằng biết quỳ gối trước cha mẹ, thầy cô là việc nên làm của một người có nhân cách, do đó cần phải phạt học sinh quỳ gối khi làm lỗi, mình thấy rất chi là nhảm nhí. Lập luận tiếp theo cho rằng quỳ gối trước ba mẹ, thầy cô để không quỳ gối trước cường quyền nghe chừng có vẻ nguy hiểm nhưng càng tào lao không kém.

    Thứ nhất, cho rằng người có nhân cách sẽ quỳ gối trước mặt thầy cô, ba mẹ, vì thế phải chấp nhận hình phạt quỳ gối là phi logic và đánh lận con đen. Cần phải hiểu rằng việc quỳ gối trước ai là do sự lựa chọn của một con người, và không phải chỉ quỳ gối thì mới thể hiện sự tôn trọng. Con người có nhiều cách khác nhau để bày tỏ sự khiêm nhường, hối lỗi. Cho rằng người có nhân cách phải biết quỳ gối trước mặt thầy cô, ba mẹ, vì thế phải chấp nhận hình phạt quỳ gối là rất tào lao.

    Không ai, kể cả thầy cô, có quyền yêu cầu bất kỳ ai phải làm theo cách của mình, hoặc bắt người khác quỳ gối trước mặt mình và bảo đó là thể hiện sự khiêm nhường.

    Thứ hai, không thể nói vì người có nhân cách sẽ làm như vậy, nên cần phải ép bọn trẻ làm tương tự như một cách giáo dục. Giáo dục là để dạy cho người ta làm một cái gì đó một cách tự nguyện chứ không dựa trên ép buộc. Cùng một động tác cảm ơn, xin lỗi, không thể đánh đồng việc một người tự nguyện làm việc đó vì họ hiểu lý lẽ và thấy rằng như vậy hợp với giá trị của mình, và một người khác bị ép buộc bằng đe doạ, quyền lực để làm như vậy như một cách giáo dục. Đó không phải là giáo dục.

    Xin nhớ cho rằng khi bị ép buộc, con người ta không cảm thấy gì ngoài sự sợ hãi, và khi chỉ có sợ hãi thì họ không còn họ được gì nữa. Cái duy nhất họ học được là bài học kẻ mạnh thì thắng, kẻ yếu phải khuất phục. Mà đó thì đâu phải là mục tiêu của giáo dục. Mọi người cần thành thật với nhau để thấy rằng người ta học được từ lý lẽ chứ không học được từ đòn roi. Ngay cả một đứa trẻ bị bắt phạt quỳ hay đánh đòn, nó sẽ không bao giờ hiểu được lý lẽ nếu không ai sau đó chịu ngồi xuống và nói chuyện với nó. Quỳ gối hay đánh đập bản thân nó không phải là cách giáo dục, nó chỉ là cách để cưỡng chế, áp bức. Có thể sự cưỡng chế và áp bức là cần thiết để tạo môi trường cho việc đối thoại, nhưng xin chớ bao giờ lầm lẫn đó là giáo dục và rồi coi đó là cách người có nhân cách cần trải qua.

    Cuối cùng, chẳng có mối liên hệ nào giữa chuyện quỳ gối trước tổ tiên, dòng họ, thầy cô và chuyện không quỳ gối trước cường quyền. Cường quyền họ vẫn quỳ gối trước rất nhiều thứ, kể cả Phật, kể cả bàn thờ. So sánh như vậy nó rất ba láp.

    Mình dành thời gian để phản biện lại một status của một nhà báo rất có ảnh hưởng để mọi người nhận ra rằng trong những lúc xã hội sôi nổi thảo luận về một vấn đề đáng thảo luận như thế này, cần phải lựa chọn lắng nghe những tiếng nói có lập luận, có khoa học, có chứng cứ xác đáng chứ không sa đà vào những bài viết chém gió, thiếu căn cứ, lợi dụng những cảm xúc và giá trị thiêng liêng một cách không hề liên quan để đạt được mục tiêu của mình. Nó không đứng đắn một tí nào hết.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Hình như cách giáo dục, bắt trẻ quỳ gối, úp mặt vào tường, trước cha mẹ, thầy cô là " truyền thống giáo dục " ở VN.

    Tôi vẫn còn nhớ, trong "quá trình dậy con" của người anh rể là bắt con trai luôn quỳ gối, úp mặt vào tường, trong khi con gái thì "tha bổng". Cả 2 đứa đều không hiểu tại sao phạt hay tha bổng! Cháu trai tôi vẫn "né" bố nó, chỉ bám vào mẹ, ngay cả khi đã trưởng thành.

    Quỳ gối, úp mặt vào tường hay quỳ trước cha mẹ, thầy cô là một hình thức bạo lực tâm lý. Quỳ gối trước cha mẹ, thầy cô, khiến trẻ quen dần với sợ hãi hay sẽ nhờn hình phạt.

    Nỗi sợ này là ẩn ức tâm lý. Có thể nó sẽ tiếp tục sợ và sợ cả đời, sợ luôn Nhà nước, không dám phản kháng. Ẩn ức lâu dài sẽ có thể đưa đến bạo lực tay chân, lời nói. Bạo lực này sẽ tiếp tục "lây lan" qua người khác hay "di truyền" qua thế hệ kế .

    Trong trường hợp trẻ (trong thâm tâm) nhờn hình phạt, thì khó mà biết được điều gì sẽ xảy ra.

    Hãy cho trẻ một cơ hội " phản biện": tại sao nó làm như vậy. Hãy giải thích cho trẻ hiểu tại sao việc nó làm là sai trái, từ đó trẻ sẽ nhận ra "chân lý", rồi nó sẽ xin lỗi. Cha mẹ, thầy cô lúc này nên khôn khéo bắt trẻ hứa là nó sẽ chừa, không tái phạm.

    Không một đứa trẻ nào không làm lỗi. Chúng ta cũng đã có một thời là trẻ con. Đã làm lỗi hàng ngàn lần. Nhớ đấy.

    Nguyễn Jung