Trao đổi với Nguyễn Trung

  • Bởi Admin
    12/04/2019
    1 phản hồi

    Nguyễn Đình Cống

    Ông Nguyễn Trung, nguyên CB cao cấp Bộ Ngoại giao, cựu thư ký riêng của Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ông vừa viết bài “Việt Nam nên nói thật với Trung Quốc về đường cao tốc Bắc Nam”. Bài được đăng trên nhiều trang báo mạng ngày 9/4, được đánh gia có nhiều ý tưởng hay...

    Đúng như vậy. Ông Trung đã chỉ ra sự trì trệ, lạc đường của lãnh đạo VN để cho đất nước sau trên 30 năm công nghiệp hóa, hiện đại hóa vẫn ỳ ạch, vẫn phải cầu xin các nơi và đặc biệt bị lệ thuộc quá đáng vào Trung cộng.

    Khi đề cập đến việc Nhà nước VN có ý định mời Cty TQ làm đường cao tốc Băc Nam, ông Trung tỏ ra lo lắng. phản đối. Đó là nỗi niềm của những người yêu nước chân chính, biết lo cho vận mệnh dân tộc và dám phản biện.

    Tôi tán thành nhiều ý kiến của ông Trung trong bài viết, chỉ xin trao đổi vài điều ở dạng chưa thống nhất hoàn toàn.

    Ông cho rằng “Cái gốc của yếu kém không phải vì nước ta nghèo và lạc hậu, mà trước hết vì lãnh đạo làm việc theo nhiệm kỳ”,

    Đúng là có việc tư duy và làm theo nhiệm kỳ, nhưng đó không phải là “ Cái gốc”. Các nước dân chủ đều làm theo nhiệm ký và nhiệm kỳ còn ngắn hơn (4 năm). Tại sao họ vẫn phát triển mà ta thì không (phải chăng VN là một đất nước không chịu phát triển). Cái gốc không ở nhiệm kỳ mà ở sự độc quyền đảng trị tạo ra sự tham nhũng đủ thứ mà quan trọng nhất là tham nhũng quyền lực ( trong đó có tham nhũng chính sách).

    Ông Trung cho rằng làm đường cao tốc Băc Nam là cần , rất cần, nhưng cho là chưa thật cấp thiết, trong lúc đường Quốc lộ 1 và đường Hồ Chí Minh chưa phát huy hết năng lực. Tôi nghĩ theo hướng khác, đó là những người thúc dục làm đường cao tốc, vì phát triển của đất nước thì ít mà vì khả năng tham nhũng được thì nhiều hơn. Còn những người tuy không có điều kiện tham nhũng trong việc này, nhưng vì thiếu trí tuệ hoặc nhẹ dạ cả tin mà bị lừa để ủng hộ bọn lợi ích nhóm .

    Ông dẫn ra những nội dung quá có lợi cho Trung cộng trong “Tuyên bố chung giữa 2 Tổng bí thư của 2 nước ngày 13-11-2017”, rồi than : “Vậy làm sao mời nhà thầu TQ đứng ngoài được?”, rồi ông lại tiếp “Xin lưu ý, nói năng lôi thôi gạt nhà thầu TQ trong vụ đường cao tốc Bắc – Nam, nếu muốn, TQ có thể trả đũa, ta có chạy đằng trời cũng không thoát!”

    Nghe mà sợ chưa, vì thế ông mới bàn mưu kế “ VN nên nói thật với TQ…”. Đúng là để thoát Trung chúng ta sẽ vấp phải rất nhiều khó khăn, nhưng đó chỉ là khó khăn tạm thời. Xin đừng tư duy theo lối : “ Dại rồi còn biết khôn làm sao đây”. Vấn đề là để thoát Trung thì cần kéo theo thoát Cộng. Hãy để cho toàn dân tự do thảo luận, nếu thoát Trung, chúng ta sẽ được gì, mất gì, gặp khó khăn tạm thời như thế nào, rồi trưng cầu dân ý. Tôi dự đoán là phần đông nhân dân có mong muốn thoát Trung. Chúng ta có thể bị TQ trả đũa về thương mại. Nhưng như thế không có nghĩa chúng ta hết đường sống. Con đường bẩn thỉu đến TQ bị bịt, có khả năng chúng ta sẽ mở rộng các đường khác, hợp tác nhiều hơn với các nước khác, cớ sao chịu ép một bề để Trung cộng xỏ mũi. Chắc chắn là sẽ gặp khó khăn ngắn trong giai đoạn chuyển tiếp. Dân ta vẫn có câu: “ Gặp cái khó ló cái khôn”. Sợ gì TQ trả đũa. Sợ quá hóa hèn.

    Ông Trung rất có lý khi viết: “Nếu TQ muốn trả đũa, trong trường hợp này nhân dân VN mới là người có tiếng nói cuối cùng, sẽ quyết định tất cả, sẽ thay đổi tất cả!”. Rồi ông hiến kế, hay là tạm dừng việc làm cao tốc vài ba năm nữa, rồi chúng ta tự làm lấy và không có đấu thầu quốc tế, hoặc: “Cũng nên vận động trí tuệ của nhân dân có hiến kế nào khác nữa không!” Ông còn đề nghị:” Nói cho phía TQ biết nhân dân ta rất kiên trì chịu đựng, nhưng sự thật là sự bức xúc rất chính đáng của nhân dân VN về những hiện tượng tiêu cực trong quan hệ 2 nước phải được nhìn nhận đúng đắn..”, Làm sao mà lãnh đạo VN phải nói cho TQ biết bức xúc của dân Việt khi mà chính quyền tìm mọi cách đàn áp sự phản ứng của dân. Hãy cứ để cho dân tự do thể hiện bức xúc thì tự khắc lãnh đạo TQ thấy được.

    Thực ra đường cao tốc Bắc Nam đã làm được nhiều đoạn, tạm đủ dùng. Việc làm thêm là chưa thật sự cấp thiết thì tạm dừng lại. Không nên xem việc tạm dừng là một thủ đoạn đối phó với Trung cộng.

    Về việc đối phó với thủ đoạn đê hèn của các nhà thầu TQ, Trần Anh Sơn có bài viết “Loại nhà thầu TQ bằng cách nào”, xin tóm lược như sau:

    Cách đây trên 20 năm Ba Lan mở thầu quốc tế làm đường cao tốc. Công ty TQ thẳng thầu với giá quá rẻ và đã nộp 5 triệu đô la bảo lãnh. Một số nhà chuyên môn của Ba Lan không biết bằng cách nào mà Cty TQ có thể làm rẻ được như vậy, họ sang tận TQ để điều tra và biết Cty TQ sẽ dùng 2 thủ đoạn sau: Một là chủ yếu đưa tù nhân TQ sang làm, hai là sử dụng các thiết bị cũ, lạc hậu, tìm mua vật liệu giá rẻ. Nhưng quan trọng nhất là thủ đoạn hối lộ quan chức Ba Lan để được dung túng trong các thủ đoạn và chấp nhận việc tăng giá vì công việc phát sinh sau này. Các chuyên gia đã báo cáo lên Chính phủ và yếu cầu có biện pháp ngăn ngừa. Chính phủ Ba Lan đã kịp thời ngăn chặn hối lộ và kiến quyết đòi thực hiện đúng hợp đồng. Thấy rằng không thể giở trò hối lộ để làm liều, nếu tiếp tục hợp đồng sẽ bị lỗ nặng nên Cty TQ đành bỏ của chạy lấy người, chịu mất 5 triệu đô la tiền bảo lãnh.

    Mưu ma chước quỷ của TQ thì VN không lạ gì, nhưng lãnh đạo vẫn chấp nhận vì thèm khát tham nhũng. Hiến kế của ông Trung khá hay nhưng lãnh đạo VN chắc là không đời nào nghe theo. Vấn đề là toàn dân VN có thấy được tác hại ghê gớm của việc này và có đủ dũng khí để ngăn chặn như đã từng phản đối việc thông qua luật 3 đặc khu kinh tế.

    Nếu vài ý kiến để trao đổi, riêng nhận xét sau của ông Trung tôi hoàn toàn nhất trí và xin dùng câu đó để kết thúc bài viết : “Cứ chấp nhận nhà thầu TQ, nếu dân phản đối thì sẽ trấn áp đến cùng để làm bằng được? – xin cứ nghĩ đi! Giả thử làm được như thế, sớm muộn, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến mất dân lớn hơn, rồi cũng mất nước, và chung cuộc vẫn là sẽ mất tất cả trong ô nhục!”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    http://vi.rfi.fr/chau-a/20190419-bai-hoc-dam-phan-malaysia-va-chau-au-cung-ran-bac-kinh-lui-buoc

    Bài học đàm phán: Malaysia và Châu Âu cứng rắn, Bắc Kinh lùi bước

    Trọng Nghĩa

    Trong những ngày đầu tháng Tư 2019, đã có hai thông tin về việc Trung Quốc phải lùi bước trong đàm phán trước đối tác, gần đây nhất là trường hợp dự án đường sắt ở Malaysia, và trước đó ít lâu là trong cuộc đàm phán thương mại với Liên Hiệp Châu Âu. Trường hợp Malaysia đã được đài truyền hình Ả Rập Al Jazeera nêu bật trong bài ngày 14/04/2019 “Trung Quốc báo hiệu thay đổi trong chiến lược Vành Đai và Con Đường qua dự án đường sắt với Malaysia”, và trường hợp châu Âu đã được nhật báo Hồng Kông South China Morning Post tiết lộ ngày 10/04 trong bài “Châu Âu dọa bỏ họp buộc Trung Quốc phải thỏa thuận”.

    Ngày 15/04 vừa qua, trong một buổi họp báo, thủ tướng Malaysia Mahathir đã xác nhận việc nước này sẽ tiếp tục thúc đẩy dự án Đường Sắt Kết Nối Bờ Biển Phía Đông ECRL (East Coast Rail Link) thực hiện với vốn Trung Quốc sau khi có một số điều chỉnh từ phía Bắc Kinh. Đây là dự án đã bị ông Mahathir tố cáo là bất bình đẳng đối với Malaysia do chi phí quá cao và nhiều vấn đề khác. Tân chính quyền Malaysia của ông Mahathir đã dọa hủy bỏ dự án này khi trở lại nhậm chức vào năm ngoái 2018.

    Theo Reuters, thành công quan trọng nhất của Malaysia là đã buộc được Trung Quốc cắt giảm đến 1/3 chi phí chính thức của dự án từ 16 tỷ đô la trong kế hoạch ban đầu xuống còn 10,7 tỷ đô la. Tỷ lệ cắt giảm thậm chí còn cao hơn nữa, lên đến một nửa, nếu tính theo ước lượng của chính phủ Mahathir đã từng cho rằng chi phí thực tế sẽ đội lên thành 20 tỷ đô la sau khi tính thêm các khoản lãi suất, tiền thu hồi đất và một số chi phí khác khi tiến hành dự án...

    Ngoài ra, Malaysia cũng thành công trong việc nâng cao tỷ lệ tham gia của phía Malaysia vào trong dự án, không bị buộc phải vay nợ nhiều của Trung Quốc, điều chỉnh một số chi tiết kỹ thuật để phù hợp hơn với lợi ích quốc gia.

    Theo Al Jazeera, phát biểu trong cuộc họp báo hôm 15/04, thủ tướng Malaysia đã nhắc lại chỉ trích của ông về thỏa thuận mà người tiền nhiệm Najib Razak đã ký với Trung Quốc: “Đó là một mức giá không chính đáng, quá lớn, thiếu rõ ràng về các thông số kỹ thuật, giá cả, nói chúng là thiếu cơ sở kinh tế”.

    Xuất phát từ thẩm định đó, Malaysia, theo thủ tướng Mahathir, đã quyết định đòi đàm phán lại hợp đồng để có được “một thỏa thuận công bằng hơn, theo đó, ưu tiên cho nhu cầu của người dân Malaysia”.

    Chính quyền Mahathir rất kiên quyết đòi đàm phán lại

    Thái độ cứng rắn của chính quyền Mahathir đã thể hiện rất rõ trong hồ sơ này. Sau khi thủ tướng Malaysia khẳng định quyết tâm sẵn sàng xóa bỏ đề án, Công Ty Đường Sắt Malaysia, đơn vị quản lý dự án thì yêu cầu phía Trung Quốc dừng thi công công trình, còn bộ trưởng Kinh Tế Malaysia xác nhận rằng Kuala Lumpur sẽ hủy dự án với lý do kinh phí dự án này quá lớn.

    Chính các sức ép đó đã buộc phía Trung Quốc hạ giá dự kiến, để có thể cứu vãn dự án ECRL, được xem là một trong những dự án chính trong Sáng Kiến Một Vành Đai Một Con Đường” của Trung Quốc.

    Theo nhận xét của Al Jazeera, Bắc Kinh như đã nhận thức được rằng, các hợp đồng một chiều, chủ yếu có lợi cho các công ty xây dựng Trung Quốc, và các chi phí khổng lồ liên quan đã tạo ra nỗi lo ngại rằng các quốc gia đã tham gia Con Đường Tơ Lụa Mới có nguy cơ phải chịu các khoản nợ hàng tỷ đô la.

    Sri Lanka chẳng hạn, đã bị buộc phải bán cảng Hambantota của mình cho Trung Quốc vào năm ngoái sau khi không thể trả các khoản vay từ Trung Quốc.

    Theo chuyên gia kinh tế Song Seng Wun tại Singapore, việc Trung Quốc đàm phán lại với Malaysia về dự án ECRL cho thấy là Bắc Kinh cần “cố gắng nhiều hơn để đánh giá các rủi ro chính trị”, không nên cứ nghĩ rằng đã ép được một nước chấp nhận một hợp đồng là xong.

    Thông báo của Malaysia được đưa ra khi Trung Quốc chuẩn bị tổ chức hội nghị thượng đỉnh về Con Đường Tơ Lụa Mới lần thứ hai tại Bắc Kinh vào cuối tháng Tư này.

    Phải chăng là dẫu sao thì Trung Quốc cũng vận hành theo kiểu gọi nôm na là “mềm nắm, rắn buông”, và sẽ lùi bước nếu cảm thấy là đối phương, hay đối tác quá cứng rắn ? Câu hỏi này đã được đặt ra với dự án đường sắt ở Malaysia, nhưng cũng được đặt ra trước đó ít lâu với cuộc đàm phán về bản tuyên bố chung của thượng đỉnh Liên Hiệp Châu Âu-Trung Quốc hôm 09/04 vừa qua.

    Sau cuộc họp thượng đỉnh, Liên Hiệp Châu Âu đã vui mừng khi thấy một trong những điều kiện mà châu Âu xem là « sinh tử » bảo đảm tính cạnh tranh công bằng trong kinh tế thương mại đã được phía Trung Quốc chấp nhận ghi vào văn bản vào giờ chót: đó là củng cố các quy định quốc tế về tài trợ công nghiệp trong khuôn khổ Tổ Chức Thương Mại Thế Giới. Đối với Bruxelles, lãnh vực xí nghiệp quốc doanh của Trung Quốc được nhà nước tài trợ là một hình thức cạnh tranh bất chính.

    Châu Âu dọa bỏ họp, Trung Quốc nhượng bộ

    Theo tiết lộ của nhật báo Hồng Kông South China Morning Post ngày 10/04/2019, để đạt được nhượng bộ này từ phía Trung Quốc, phái đoàn đàm phán của Liên Hiệp Châu Âu đã quyết định tỏ thái độ cứng rắn, bỏ bàn đàm phán, và sẽ không trở lại nếu phía Bắc Kinh không thay đổi lập trường.

    Bruxelles khi ấy đã chấp nhận việc thượng đỉnh với Trung Quốc không ra được tuyên bố chung, điều mà Bắc Kinh cố tránh.

    Kết quả là phái đoàn Trung Quốc bị đẩy vào tình thế căng thẳng, phải rất nỗ lực mới có thể đưa được các đối tác Châu Âu quay trở lại bàn thương thảo về một tuyên bố chung, dự kiến được công bố vào cuối thượng đỉnh, giữa thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, chủ tịch Ủy Ban Châu Âu Jean-Claude Juncker và chủ tịch Hội Đồng Châu Âu Donald Tusk.

    Lý do mà phái đoàn châu Âu tỏ thái độ kiên quyết, đó là vì họ thấy là phía Trung Quốc vẫn không chịu làm rõ một số cải cách mà Bruxelles yêu cầu, cũng như - và đây là điều quan trọng hơn cả - thời gian Trung Quốc thực hiện những cải cách đó.

    Theo giới phân tích được SCMP trích dẫn, thái độ cứng rắn hiếm hoi này của LHCA phản ánh sự thiếu kiên nhẫn của Bruxelles trước một Bắc Kinh không chịu đưa ra những đảm bảo đáng tin cậy về cải cách thị trường mà châu Âu đã yêu cầu từ nhiều năm qua.

    Bên cạnh đó, phía châu Âu như đã học tập kinh nghiêm từ cách tiếp cận Trung Quốc của chính quyền Donald Trump sẵn sang gây áp lực lên Trung Quốc để có được những điều khoản thương mại thỏa đáng hơn.

    Nhận định về hậu trường căng thẳng trước thượng đỉnh Trung Quốc – LHCA, ông Mikko Huotari, phó giám đốc Viện Trung Quốc Mercator tại Đức, cho rằng Châu Âu đã tranh thủ sự kiện phía Trung Quốc thực sự muốn có một tuyên bố chung.

    Mặc dù một số nhà ngoại giao châu Âu đã vận động hành lang để để có một tuyên bố chung, nhưng LHCA vẫn quyết định gây áp lực lên phái đoàn Trung Quốc, để có được một bản tuyên bố chung có thực chất.

    Theo một nhà ngoại giao xin giấu tên thì “đối với Trung Quốc, có được tuyên bố chung là một điều quan trọng”, trong lúc đó thì “đối với châu Âu, điều đó không quan trọng lắm, mà là một cơ hội tốt để đề cập tới các chủ đề mà châu Âu mong muốn”.

    https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/nguyen-phu-trong-dam-noi-nhu-rodrigo-duterte-hay-khong/

    Nguyễn Phú Trọng dám nói như Rodrigo Duterte hay không?

    Ngô Nhân Dụng

    Tân Hoa Xã loan tin chính quyền Cộng Sản Trung Quốc đang gửi một giàn khoan dầu khổng lồ, diện tích bằng một sân banh tới Vịnh Bắc Việt. Giàn khoan “Đông Phong” Dongfang 13-2 CEPB nối gót giàn khoan Hải Dương 891 năm 2014 xâm nhập lãnh hải Việt Nam khiến phong trào chống Trung Cộng bùng nổ khắp nước.

    Năm 2014, Giàn khoan Hải Dương 891 đã tới vùng phía Nam đảo Hải Nam nhưng nằm trong hải phận kinh tế của nước ta. Mấy tháng sau thì họ phải rút đi. Lần này “Đông Phong” được điều tới Bồn Trũng Sông Hồng (Bắc Kinh gọi là Oanh Ca Hải), đối diện với đảo Cồn Cỏ, nằm giữa vịnh Bắc Việt và đảo Hải Nam.

    Chưa biết lần này ông Nguyễn Phú Trọng có phản ứng gì không. Nhưng ông Trọng có thể nhìn sang nước Philippines coi ông Tổng Thống Rodrigo Duterte đang làm gì.

    Ông Rodrigo Duterte cũng nhiều lúc rất thân thiện với Trung Cộng, vừa để dụ Bắc Kinh bỏ tiền vào giúp làm con đường xe lửa ở vùng quê hương ông; cũng vừa để chọc tức Mỹ; vì người Mỹ vẫn không ngớt chỉ trích ông cho phép cảnh sát giết những người tình nghi buôn ma túy mà không cần xét xử.

    Nhưng ông Duterte vừa cho thấy khi Trung Cộng xâm phạm chủ quyền vùng biển của Philippines thì người làm tổng thống nước này dám lên tiếng phản đối.

    Thứ Sáu tuần trước, ông Duterte tố cáo Trung Cộng đang cho cả đoàn thuyền đánh cá tới vùng đảo Pag-Asa, một hòn đảo lớn phía Đông quần đảo Trường Sa mà Philippines đã chiếm giữ từ lâu.

    Ông Duterte nói rất mạnh cho Tập Cận Bình nghe: “Hai nước chúng ta là bạn. Nhưng đừng có đụng tới Đảo Pag-asa! Nếu các ông động đậy, sẽ có chuyện ngay! Tôi sẽ ra lệnh cho binh sĩ của tôi: ‘Chuẩn bị đội quyết tử!’”

    Prepare for suicide mission! Giống như đội Thần Phong Quyết Tử của Nhật Bản vào cuối Đại Chiến Thứ Hai. Nghĩa là biết rằng mình sẽ chết, nhưng chết vinh quang khi bảo vệ tổ quốc.

    Ông Duterte không thể nào không nổi giận. Cuối Tháng Ba, mười mấy chiếc thuyền của Trung Cộng đã ngang nhiên đến chung quanh đảo Kota mà Philippines coi là của mình, ông Duterte chưa nói gì hết. Nhưng bây giờ, quân đội Phi đang sửa chữa một phi đạo trên đảo Pag-asa, thì họ phát hiện khoảng 200 thuyền đánh cá Trung Hoa, chắc chắn có vũ trang, tới chung quanh! Chính phủ Phi cho con số 275 chiếc thuyền kể cả những thuyền hải giám của lực lượng tuần duyên Trung Quốc. Chính sách của Trung Cộng lâu nay là “chiếm biển” bằng thuyền đánh cá hoặc giàn khoan dầu! Họ cứ cho người Trung Hoa tới khai thác vùng biển trong Đường Lưỡi Bò, nước nào coi hòn đảo là của mình cũng mặc kệ.

    Đảo Pag-asa, tiếng Tagalog nghĩa là Hy Vọng; người Việt gọi là đảo Thị Tứ, là hòn đảo lớn nhất do Philippines chiếm đóng, rộng hơn 37 mẫu Tây (ha). Việt Nam vẫn coi Thị Tứ thuộc nước mình. Từ năm 1933 chính quyền Pháp đã nhập đảo này vào tỉnh Bà Rịa.

    Năm 1956, một luật sư người Phi chiếm lấy hòn đảo không người ở, và năm 1978 chính phủ Phi đưa hòn đảo vào thị xã Kalayaan ở Palawan, nằm trong vùng Biển Tây của họ, nơi người Việt mình vẫn gọi là Biển Đông.

    Ngày Thứ Ba, 9 Tháng Tư, ông Duterte nhân lễ “Ngày Dũng Cảm” (Araw ng Kagitingan) đã lên tiếng kêu gọi tình yêu nước và ca ngợi quân đội Phi. Ngày đó là kỷ niệm trận đánh Bataan, nơi quân đội Philippines và Mỹ đã tử thủ ba tháng trời trước sức tấn công vũ bão của quân Nhật đang tới chiếm Philippines. Sau cùng họ hết đạn phải đầu hàng, và bị quân Nhật dẫn đi trên con đường sau đặt tên là Con Đường Chết Pataan. Nhưng nhờ đức dũng cảm kiên trì của họ mà quân Mỹ có đủ thời giờ di tản, rời bỏ Philippines, chờ ngày trở về phục hận.

    Trong buổi lễ, ông Duterte nói, “…tôi hy vọng tất cả chúng ta được tấm gương này phấn khích để giữ đức kiên cường, giống như tổ tiên ta cùng các đồng minh đời trước; để bảo vệ chủ quyền, bảo vệ nền tự do mà nhân dân ta được hưởng ngày hôm nay.”

    Nhân dịp này, ông Duterte cũng nói ông “thực tình yêu quân đội (Talagang mahal ko kayo) vì trong hai năm cầm quyền việc gì ông giao cho, họ cũng hoàn tất. Ông nêu trường hợp đã nhờ các tướng lãnh đánh tham nhũng tại Cục Hải Quan và thành công!

    Ông Duterte báo trước sẽ bổ nhiệm thêm quân nhân khi đuổi bớt các quan chức tham nhũng! Hiện nay trong chính phủ của ông các tướng lãnh đang cầm đầu các Bộ Nội Vụ, Bộ Xã Hội, Bộ Môi Trường, Bộ Quốc Phòng, và Hải Quan!

    Ông Duterte đã lớn tiếng cảnh cáo Trung Cộng. Không biết ông sẽ làm gì tiếp nhưng riêng ý kiến lập “đội quyết tử” của ông đã khích động dân và quân đội Phi. Người làm tổng thống một nước tự do dân chủ không có thể nói bừa bãi, vì người dân có quyền lên tiếng nói. Một giáo sư đại học, ông Segundo Eclar Romero, cũng là nhà bình luận đã viết một bài khuyên ông Duterte nên làm gì.

    Ông Segundo Eclar Romero viết rằng Tổng Thống Duterte nợ nhân dân sau khi hứa lập một đội quyết tử để bảo vệ tổ quốc. Ông đề nghị ngài tổng thống trả món nợ đó, hãy đích thân đến thăm đảo Pag-Asa! Hãy cắm một quốc kỳ Philippines trên hòn đảo này và tiến sang đảo Subi Reef, cách Pag-Asa 26 cây số. Ông Romero [Duterte] hãy ngủ lại một đêm trên hòn đảo này, và chính nhà báo Romero tình nguyện tháp tùng ông tổng thống, nếu ông dám đi, để cùng những người lính đồn trú trên đó uống rượu bia và giao đấu với nhau; cho họ được giải trí sau những ngày dài “trấn thủ lưu đồn!”

    Đề nghị thứ hai của ông Romero là xin Tổng Thống Duterte lập tức cho phép các quân nhân xung phong tình nguyện vào “Đội Quyết Tử!” Phải huấn luyện họ kỹ, cũng như Nhật đã huấn luyện các phi công Kamikaze ngày xưa.

    Nhưng ông Romero hoài nghi, không tin ông Duterte dám chấp nhận lời thách đấu của mình! Ông nghi ngờ rằng thái độ cứng rắn của Duterte chỉ là biểu diễn, để giúp các ứng cử viên của đảng ông thêm phiếu trong cuộc bầu cử Tháng Năm sắp tới!

    Ông Duterte đã báo trước sẽ chỉ làm tổng thống một nhiệm kỳ; mà vì lý do sức khỏe ông có thể sẽ rút lui trước khi mãn nhiệm. Ông cũng từng nói thẳng đã chán làm tổng thống rồi, vì nhiều chương trình của ông không được guồng máy nhà nước thực hiện, nguyên nhân cũng bởi đám quan chức tham nhũng!

    Nhưng người dân Philippines vẫn có dịp hào hứng khi thấy ông tổng thống của họ tỏ ra không hèn nhát, khiếp nhược! Ông dám nói những lời mà người dân nào cũng muốn nói thẳng vào mặt quân xâm lược. Họ càng hào hứng khi có những nhà trí thức dám lên tiếng thách thức ông tổng thống – mà không lo bị tù vì “âm mưu lật đổ chính quyền!” Tự do dân chủ thật cho con người được sống thật với tấm lòng của mình!

    Liệu ông Nguyễn Phú Trọng có dám nói thẳng vào mặt Trung Cộng như ông Duterte mới nói hay không? Cộng Sản Việt Nam có bao giờ dám cho người dân được tự do lên tiếng như chính quyền Philippines hay không?

    Ai cũng có thể đoán trước, cả hai câu trả lời đều là “không!” (Ngô Nhân Dụng)