Vương Trí Nhàn: Sự nghèo nàn của văn hóa Sách ở ta

  • Bởi Admin
    09/04/2019
    3 phản hồi

    Vương Trí Nhàn

    Viết về tình trạng của những con đường bảo đảm giao thông đi lại ở nước VN cổ, một nhà nghiên cứu nước ngoài đã dùng đến hai chữ ấu trùng.

    Tôi nghĩ rằng cũng có thể dùng hai chữ ấy để mô tả tình trạng của sách vở ở ta từ xưa tới nay

    Gần như dân ta chưa biết làm sách, lại càng không tạo ra được một không gian có ý nghĩa tinh thần cho sách tồn tại và phát triển.

    Sự nghèo nàn của văn hóa sách Việt Nam là một căn bệnh kéo dài kinh niên trong lịch sử.

    1. Văn hóa Việt Nam thường được miêu tả qua các phương diện như tín ngưỡng tôn giáo lễ tiết, thi cử, các ngành nghệ thuật, rồi phong tục tập quán, các nghề thủ công, nhà ở, đồ ăn thức uống.

    Giở những cuốn lịch sử văn hóa quen thuộc từ Việt Nam văn hoá sử cương (1938) của Đào Duy Anh, qua Văn minh Việt Nam (1943) của Nguyễn Văn Huyên, Hiểu biết về Việt Nam (1954) của P.Huard và M.Durand, không đâu người ta thấy nói tới nghề làm sách và vai trò của sách trong xã hội.

    Bắt đầu từ quan niệm: Đọc lướt qua các bộ Đại Việt sử ký toàn thư, Việt sử thông giám cương mục, thấy những chữ lên ngôi, thiết triều, hạ chiếu, chinh phạt, khởi loạn, rồi ban thưởng, xướng họa,… đầy rẫy và lặp đi lặp lại dày đặc bao nhiêu thì chữ sách, đọc sách, soạn sách, dịch sách hiếm hoi bấy nhiêu. Chưa một triều đại nào trong quá khứ có thời giờ nghĩ nhiều đến sách và coi sách là việc lớn của vương triều mình.

    Phải công nhận trong khi ghi chép và phân loại thành tựu văn hóa trong quá khứ, Lịch triều hiến chương loại chí Phan Huy Chú đi xa hơn cả. Tác giả đã dành cả một chương mang tên văn tịch chí ghi lại sách vở các đời.

    Thế nhưng đó vẫn không phải là lịch sử sách, càng không phải là sự trình bày quan niệm về sách, vai trò của sách vở trong đời sống của người Việt. Mà lý do chính là vì trong xã hội bấy giờ, những ý niệm này chưa xuất hiện, tác giả có muốn cũng không làm được.

    Trong khi đó chỉ cần đọc lướt qua những cuốn lịch sử những nước có nền văn hóa phát triển người ta thấy ở xứ người, sách đã được quan niệm đầy đủ ra sao và được dành cho một vị trí như thế nào. Sự ra đời của những cuốn sách lớn được ghi nhận như những cái mốc lớn lao đánh dấu thành tựu của cộng đồng trong việc chinh phục thiên nhiên và tự nhận thức về mình, làm chủ cuộc sống của mình.

    2. Đi vào cụ thể một số mặt trong văn hóa sách.

    Về kiểu loại sách: Nếu trên phương diện kinh tế, hàng hóa chúng ta sản xuất ra đã quá nghèo nàn về mẫu mã và chủng loại thì ở sách cũng có tình trạng tương tự. Sách được hiểu chủ yếu là các tập thơ tập văn.

    Trong khi đó, cả ở phương Tây lẫn phương Đông, xuất bản phẩm có nghĩa rộng hơn nhiều, sách thường tổ chức theo một hệ thống thể loại chặt chẽ, bao gồm đủ loại từ các biên khảo, các sách biên niên sử, rồi từ điển và bách khoa thư. Việc làm một cuốn sách một bộ sách có khi được người ta dành cho cả một đời người.

    Về nội dung sách: Trong cuốn Bản sắc văn hóa Việt Nam, nhà nghiên cứu Phan Ngọc, khi tìm hiểu thư mục di sản văn hóa Hán Nôm Việt Nam đã chỉ rõ trong số 6000 quyển sách tạm gọi là tiêu biểu cho tâm thức của trí thức Việt Nam trước khi tiếp xúc với văn hóa Pháp, có quá nửa là sách học để đi thi, các bài mẫu, các sách giảng về các kinh truyện, các bài thơ phú viết theo lối văn chương hàn lâm mà lại bị làm cho tầm thường đi.

    Tức theo Phan Ngọc, đây chỉ là một nền xuất bản phục vụ cho việc học để làm quan!

    Trong số 70 quyển thuộc loại nông nghiệp có 9 quyển nói về địa bạ, 4 quyển về cách kê khai ruộng đất, 5 quyển về đê điều, 18 quyển về việc đóng thuế, còn lại là nói về các thổ sản. Trong sách về thủ công nghiệp chỉ thấy nói về tiểu sử các ông thành hoàng các nghề…

    Bảo quản giữ gìn sách: Sau khi được sao chép ra với số lượng ít ỏi, sách chỉ có cuộc sống ngắn ngủi.

    Ta hay đổ cho nước ngoài – rõ nhất là thời kỳ quan quân nhà Minh sang đô hộ – tịch thu và tiêu hủy nhiều sách của ta. Song theo Phan Huy Chú, trước đó sách từng là nạn nhân của những cuộc khởi nghĩa, khi Thăng Long bị cướp phá, sách vở đã bị đốt rất nhiều.

    Về sau này, trong các thế kỷ XVII- XVIII, cho tới XIX, tình hình cũng chẳng khá hơn đến mức hai nhà nghiên cứu người Pháp là L. Cadière và P.Pelliot đã khái quát “không ở đâu mà cái gia tài kiến thức của một dân tộc lại tan biến nhanh như vậy”(dẫn theo Tạ Chí Đại Trường, lời mở đầu của sách Lịch sử nội chiến ở VN từ 1771 đến 1802 – SG 1973)

    Giao lưu với nước ngoài: Một phương diện nữa đánh dấu sự phát triển của văn hóa sách một quốc gia là khả năng quốc gia đó trao đổi sách vở cùng các tài liệu in ấn nói chung với quốc gia khác, tức là vấn đề xuất nhập khẩu sách (từ đây mở đường cho những cuốn sách lớn trở thành tài sản chung của nhân loại).

    Trong một tài liệu viết về thư tịch chữ Hán ở Nhật Bản (in trên tạp chí Nghiên cứu văn học ra ở Hà Nội số 4-2008), tôi thấy người ta cho biết triều đình Nhật có cả một Thư viện gọi là Văn khố hoàng gia, sau gọi là Sảnh thư, chuyên cất giữ sách Trung Quốc. Một văn khố khác mang tên Văn khố Hồng diệp sơn hoặc Văn khố nội các, hoặc Quốc lập công văn thư quán, đến nay còn lưu giữ 185.000 quyển. Đại khái có thể ước tính 50% điển tịch đời Tùy, 51,25 % điển tịch đời Đường đã được nhập vào xứ sở Phù Tang.

    Tài liệu trên còn đưa ra một con số: tới đầu thế kỷ XIX từ 70 đến 80% sách in ở Trung Quốc đã được chuyển sang Nhật. Mà ở Trung Quốc sách in ra lúc đó đã tới 100.000 loại (loại chứ không phải cuốn).

    Còn ở Việt Nam thì sao? Trên tôi đã nói là sử ta không mấy khi nhắc tới việc buôn bán trao đổi sách.

    Chỉ đọc cuốn Lịch sử Đông Nam Á của D.G.E.Hall, một giả người Anh (lần đầu in ở SG trước 1975, 1994 được in lại ở HN) tôi mới thấy ghi thời thế kỷ XVII, chúa Trịnh từng có lệnh cấm truyền tay sách Trung Quốc (sách này do những người Tàu nhập cư mang vào).

    Sang đến đời Nguyễn vua quan có chú ý hơn tới việc học hỏi Trung Hoa qua sách vở, nhưng chưa thể nói là đã có một chủ trương, đừng nói là có một cách tổ chức hợp lý, cho việc du nhập sách ở nước ngoài. Đây cũng là tình trạng giao lưu văn hóa bị hạn chế ở ta suốt thời trung đại.

    Có lần tôi được nhà sử học Dương Trung Quốc cho biết ngày xưa các vị quan đi sứ, khi về hàng hóa bị kiểm tra rất ngặt nghèo, chỉ có hai thứ được khuyến khích là thuốc quý và sách.

    Nhập hàng theo lối tiểu ngạch như vậy, mà lại nhỏ giọt, nên khi mang về sách trở thành quá ư là quý hóa, thường người mang về chỉ giữ cho riêng mình.

    Tệ nhất là trường hợp nhiều vị trong số các sứ giả ấy – vốn không hề có ý thức rằng mình là sứ giả văn hóa – có được sách mang về liền giấu giấu diếm diếm rồi thuổng luôn của người ta, lấy của người làm của mình hoặc coi đó làm mẫu, mô phỏng theo. Một đôi khi người có sách lại kín kín hở hở mang ra khoe nhưng chỉ là để trộ thiên hạ và làm giá cho bản thân.

    Sách ngoại như vậy là chết luôn sau khi vào xã hội Việt, hỏi còn đâu vai trò kích thích việc làm sách trong nước.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tuan 344 viết: "Người ta viết cái gì thì mặc kệ họ".
    Thế thì tôi viết cái gì mặc kệ tôi, liên quan gì đến Tuan 344? Nói vui thế thôi. Rất hoan nghênh và thích các ý kiến phản biện, có thế mới vui và động não suy nghĩ, toàn dân đen cả thôi, có phải vĩ nhân hay "vĩ dân" gì đó đâu mà sợ người ta chê.

    [viết cái gì? ...
    viết để làm gì?]

    Hm... Dân Quê viết chuyện tào lao nhảm nhí, cốt để miệt thị người khác và để tự nâng bốc mình lên.
    Người ta viết cái gì thì mặc kệ họ, ăn thua là Dân Luận chọn đăng lên. Tại sao không than phiền với ban biên tập của DL mà, chỉ dựa trên chủ đề họ đã chọn, lại đi chê bai và nhạo báng tác giả bài viết ?

    Có mấy cụ già cũng khoảng tuổi như cụ Vương Trí Nhàn nhận xét về bài viết này như sau: "Không biết có phải Dân luận thiếu bài nên mới đưa bài này vào để lấp chỗ trống hay không, còn nếu như cụ Vương Trí Nhàn gửi bài tới Dân luận thì hoặc là cụ Nhàn muốn có chút nhuận bút hay viết để có tên trên báo làm cho mọi người biết cụ còn sống. Còn bài này là một bài dở nhất trong những bài dở nhất. Cuộc sống bây giờ thiếu gì đề tài mà cụ Nhàn không theo dõi để viết mà cứ bới trong đống sách cũ để tim đề tài, giống hệt những ông đồ cổ hủ...."
    Người viết trước khi viết thì thường đặt ra hai câu hỏi: một là viết cái gì? Hai là viết để làm gì? Cụ Nhàn viết về tình hình nghèo sách ở nước ta nhưng cụ lại dẫn chứng tình hình sách ở Nhật và ở Trung quốc, lại toàn lấy những tư liệu từ hổi xa xưa. Thế thì viết để làm gì? Nếu cụ Nhàn bỏ thời gian ngồii trong phòng sách mà dạo qua các hàng sách đây đó khắp Hà Nội thì thấy sách của ta bây giờ vô cùng phong phú, hãy thừ đến phô sách ở Hai Bà Trưng và vài hàng sách quốc doanh và tư nhân ở khu vực phố Tràng Tiền thì đã ngốt lên vì những núi sách, đó là chưa nói đến các dãy hàng sách ở đường Láng và đường Phạm Văn Đồng gần trường Đại học Sư phạm Thế mà cụ Vương Trí Nhàn lại kết luận là nước ta nghèo sách. Chỉ cần dạo qua các cử hàng sách ấy thì cụ có đọc cả năm cũng không hết, đặc điểm các nhà văn của ta thì có mấy ai bỏ tiền ra mua sách đọc đâu mà chỉ thích xin sách thôi. Già rồi, lẫn cẫn rồi, toàn lấy tư liệu ở các thế kỷ trước thôi. Còn nếu kết tội đốt sách thì không thể quên được thời Cải cách ruộng đất ở miền Bắc, cứ thấy sách in bằng tiếng nước ngoài thì không cần đọc mà các nhà thông thái trong đội CCRĐ vu cho là sách phản động rồi cho vào lò luôn... Còn tình trạng tịch thu sách ở Sài Gòn sau khi giải phóng thì cũng chẳng kém hồi CCRRD. Có lẽ CS là kẻ thù không đội trời chung với sách hay sao ấy. Còn những sách mà viết theo kiểu của cụ Vương Trí Nhàn thì cũng chẳng nên đọc làm gì cho phí sức lao động.