Thành tích và tội phạm

  • Bởi Admin
    30/03/2019
    4 phản hồi

    Bạch Hoàn

    Lại thêm một nạn nhân của nền giáo dục mục ruỗng và thối nát này. Tôi thực sự không biết cần thêm bao nhiêu tấn bi kịch nữa để ngành giáo dục chịu làm giáo dục.

    H.Y là nữ sinh lớp 9A Trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. Ngày 22-3, em bị 5 nữ sinh cùng lớp đánh hội đồng một cách dã man ngay tại lớp học.

    Nhưng, đáng sợ hơn cả những cú đấm, những cái tát là hành động lột truồng nạn nhân. Thứ duy nhất chúng để lại trên người H.Y là một mảnh quần lót. Đây là thủ đoạn vừa sỉ nhục nạn nhân, vừa vô hiệu hoá hành động phản kháng, khiến nạn nhân chỉ có thể ngồi co cúm hứng chịu trận đòn.

    Sự việc nghiêm trọng đến mức H.Y rơi vào tình trạng hoảng loạn tinh thần, phải nhập viện.

    Và, nghiêm trọng hơn, đây không phải lần đầu H.Y bị hành hạ ngay tại lớp học của mình. Trong khi đó, nạn nhân là một nữ sinh nhút nhát, chậm chạp, có thể xếp vào nhóm yếu thế.

    Tất cả diễn biến của vụ việc này cho thấy, từ thầy cô cho đến lũ trẻ đánh bạn đều dư thừa biểu hiện vô giáo dục dù họ đang ở môi trường giáo dục.

    Thay vì bảo vệ nạn nhân, đề nghị nhà trường, cơ quan chức năng xử lý nhóm học sinh côn đồ, yêu cầu cha mẹ học sinh cùng nhà trường dạy bảo lại con cháu mình, thì giáo viên chủ nhiệm lại yêu cầu học sinh xoá clip và giấu nhẹm thông tin.

    Hành động của giáo viên không thể lý giải bằng bất kỳ điều gì khác ngoài mục đích bao che cho cái xấu, cái ác, thờ ơ với những đau đớn, tổn thương của một học sinh yếu thế, để giữ gìn thành tích cho mình. Giáo viên đã trở thành nô lệ của thành tích.

    Vụ việc này cùng với hàng loạt vụ việc xảy ra thời gian qua cho thấy, bệnh thành tích đã ăn vào máu một bộ phận không nhỏ những người đang tồn tại trong ngành giáo dục, sống bám núi ngân sách mà ngành này được vung tay tiêu xài mỗi năm.

    Bệnh thành tích, đúng hơn là bệnh thành tích ảo đã vô cảm hoá, đã tội phạm hoá con người.

    Không thể trách lũ trẻ đánh bạn một cách dã man khi chính thầy cô dạy dỗ chúng cũng vô giáo dục, vô lương tâm, cũng coi thường những giá trị sống căn bản và đặc biệt, cũng vô pháp luật.

    Lỗi là ở người lớn. Lỗi ở cha mẹ đã không dạy con làm người biết thương yêu đồng loại. Lỗi ở thầy cô đã truyền đi thông điệp về sự bất chấp mọi thứ chỉ để đạt được thành tích cho mình. Lỗi ở Bộ Giáo dục và Đào tạo đã gần như bất lực trước sự be bét, mục ruỗng và thối nát của ngành giáo dục.

    Nền giáo dục của những bệnh thành tích ảo; nền giáo dục của những thầy cô dối trên lừa dưới, thờ ơ vô cảm; nền giáo dục của đòn roi, bạo lực; nền giáo dục của những kẻ vô nhân, vô luân núp bóng thầy cô; nền giáo dục với liên tiếp những vụ lạm dụng tình dục, gian lận thi cử, ngược đãi học trò, làm nhục con người... là một nền giáo dục không còn hi vọng, là một nền giáo dục không có tương lai. Đó là nền giáo dục của một hệ thống lỗi.

    Dù chẳng có tí niềm tin nào, nhưng tôi vẫn kiên trì đòi hỏi Bộ Giáo dục và Đào tạo phải thực hiện trách nhiệm của mình. Bộ này cần ngay lập tức chấm dứt những thi đua phong trào, đánh giá thành tích một cách hình thức, chấm dứt tình trạng giáo viên mất cả nhân tính chỉ vì đua tranh thành tích ảo. Tôi đòi hỏi lãnh đạo Bộ Giáo dục phải làm việc đó với tư cách là một phụ huynh, một công dân đóng thuế nuôi các người hàng ngày.

    Tôi cho rằng, Quốc hội cần phải xem xét sửa ngay Luật Giáo dục. Cần phải luật hoá những điều khoản ràng buộc trách nhiệm của thầy cô trong việc để xảy ra và xử lý những vụ bạo lực học đường; lạm dụng tình dục; ngược đãi trẻ em; làm nhục, hạ thấp danh dự và nhân phẩm học trò. Quốc hội cũng cần xem xét luật hoá những quy định đặc biệt để bảo vệ những học sinh yếu thế, những học sinh chậm chạp, không có khả năng tự vệ.

    Sửa Luật Giáo dục là việc mà Quốc hội cần làm ngay. Bởi vì, nếu chậm trễ, chẳng bao lâu nữa, ngành giáo dục sẽ làm mục nát cả đất nước này.

    #baoluchocduong #sualuatgiaoduc

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Nhiều nhận định của tác giả vẫn đúng khi áp dụng ở mức khái quát hơn -- tầm quốc gia -- và với chính quyền Việt Nam hiện thời.

    Có thể nói công an, bộ máy tuyên truyền và các viên chức chính quyền Việt Nam đều có tâm lý che giấu những cái xấu xa của chế độ. Công an sẵn sàng tấn công gây thương tích cho một người dân chỉ vì người này dám vạch ra những sai lầm của chế độ trước quốc tế. Người của guồng máy hành động như thế nhân danh bảo vệ "lợi ích" của quốc gia hay của nhà nước. Cách hành xử này cũng hệt như nhà trường làm ngơ học sinh bị nạn để bảo vệ "lợi ích" của nhà trường trước cơ quan thẩm quyền về giáo dục.

    Quy tắc hành xử chung ở Việt Nam hiện nay chính là viện dẫn cái gọi là "tinh thần tập thể" để chà đạp một cá nhân hay một thiểu số. Quy tắc này nên bỏ, nếu dân tộc Việt Nam muốn đề cao một quy tắc tốt hơn là thượng tôn luật pháp. Và cũng nên bỏ nếu Việt Nam muốn đi được một bước đầu trên con đường tôn trọng nhân quyền.

    "Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội". Tôi đã đọc ở đâu đó câu nói đại khái muốn biết ông bố bà mẹ tài giỏi thế nào thì nhìn vào lũ, con, muốn biết tướng giỏi thì nhìn vào lính, muốn biết các thày các cô thế nào thì nhìn vào học trò. Có thể kết luận "xã hội nào thì nền giáo dục ấy" được không? Ngoài xã hội thì luật rừng thay cho luật pháp, trong nhà trường thì học sinh đánh bạn là chuyện bình thường xảy ra có lẽ là điều tất nhiên phải không? Chẳng biết luật pháp của ta có nghiêm không? Nhà trường thu đủ mọi thứ phí, xã hội thu đủ mọi thứ thuế, thì cứ bắt những trò đánh bạn phải nộp thuế hoặc nộp phí thật nặng xem chúng nó còn dám đánh bạn nữa không? Ý kiến để ngành giáo dục tham khảo thôi đấy nhá, vì trong nhành giáo dục lại xẩy ra quá nhiều hiện tượng vô giáo dục.. Mác nói: "Bản than người giáo dục phỉ được giáo dục trước". Trường học bây giờ thì giống như cái chợ bán chữ, ai dạy cũng được, ai thi cũng được, miến là nhà trường có kinh phí. Hãy xem vụ gian lận điêm thi ở ở Hòa Bình và hai tỉnh miền núi khác thì rõ.

    Đây là nhà trường Mỹ, "Thầy cô giáo và pháp luật" bà Ngự có thể tham khảo trang website dưới đây, trách nhiệm của một nhà giáo Mỹ ngoài dạy dỗ mà còn bao gồm cả việc phải chú ý vấn đề sức khoẻ hay hành vi của học sinh.

    http://www.mun.ca/educ/ed4361/virtual_academy/campus_b/zlegalzteacher.html

    Nhà trường xhcn VN, ngoài chuyện dạy cho học sinh gương Lê Văn Tám và Nguyễn Thị Sáu biết ném lựu đạn, lại thêm anh ngọng là người lái con tàu giáo dục, không bạo động mới là chuyện lạ.

    Bạch Hoàn viết:
    Tôi cho rằng, Quốc hội cần phải xem xét sửa ngay Luật Giáo dục. Cần phải luật hoá những điều khoản ràng buộc trách nhiệm của thầy cô trong việc để xảy ra và xử lý những vụ bạo lực học đường

    Tôi nghĩ rằng tác giả Bạch Hoàn đã đi quá xa khi đòi hỏi luật hoá trách nhiệm của thày cô trong viêc để xảy ra bạo lực học đường. Mặc dù trách nhiệm của thày cô (ngoài giáo dục chuyên môn) là giáo dục tinh thần trách nhiệm và đạo đức, không ai có thể buộc thày cô phải chiu trách nhiệm về hành vi của học trò. Hành vi của thanh thiếu niên chịu ảnh hường của nhiều yếu tố, trong đó học đường, gia đình, và xã hội, trong khi các thày cô không có khả năng cũng như không có quyền lực để kiểm soát (control) hành vi của học trò. Người phải chịu trách nhiệm trước tiên chính là những thanh thiếu niên tham gia vào các hành vi bạo lực. Kế đến phải là ban quản lý của nhà trường nếu để bạo lực tiếp diển hay lan tràn mà không có biện pháp xủ lý. Thày cô chỉ chịu trách nhiệm nếu thày cô trực tiếp liên hệ đến các hành vi bạo động (như xúi dục học trò làm các hành vi bạo động).