Tự hào nên dành cho dịp khác

  • Bởi Admin
    28/02/2019
    2 phản hồi

    Nguyễn Anh Tuấn

    Không có gì bất ngờ trước niềm phấn khích của nhiều người Việt Nam với Hội nghị Thượng định Trump-Kim được tổ chức ở Hà Nội lần này vì đã lâu rồi Việt Nam mới có chút gì đó đóng góp để giải quyết những vấn đề quốc tế.

    Cảm xúc này của công chúng đáng được trân trọng bởi lẽ sâu xa nó phản ánh khát vọng của một dân tộc muốn thoát dần ra khỏi thân phận tầm gửi luôn dựa vào sự giúp đỡ của quốc tế để vươn lên có một địa vị nào đó trên trường quốc tế và đóng góp cho quốc tế.

    Hân hoan một chút như thế cũng tốt, nhưng dĩ nhiên không nên để cảm xúc dẫn chúng ta đi xa quá.

    Nhất là khi nhìn vào lý do mà Việt Nam được chọn đăng cai hội nghị lần này.

    Bên cạnh việc thuận tiện về hậu cần đi lại, còn có một hậu ý chính trị mà cả đôi bên, Hoa Kỳ và Triều Tiên đều không hề giấu giếm.

    Với Triều Tiên, Việt Nam mặc dù đã cải tổ kinh tế song đảng cộng sản vẫn giữ được địa vị thống lĩnh xã hội. Với Mỹ và cộng đồng quốc tế, việc Bắc Hàn trở thành một Việt Nam thứ hai không phải là lựa chọn tồi, nếu không muốn nói là khá lý tưởng, bởi thế giới bớt được một nỗi lo hạt nhân, bù lại bằng việc cho phép Triều Tiên hội nhập, mở mang kinh tế.

    Tóm lại Việt Nam được chọn như một tấm gương cho Bắc Hàn noi theo.

    Nhưng không phải lúc nào được chọn làm gương cũng đáng tự hào. Câu hỏi đặt ra là vì sao Việt Nam không được chọn làm gương cho các nước như Thái Lan, Indonesia, Malaysia, hay ngay cả là Cambodia, Myanmar, mà chỉ là cho Bắc Hàn - một thảm họa cả về kinh tế lẫn nhân quyền?

    Phải chăng Bắc Hàn như một đứa bé ngỗ nghịch vừa quậy nhà mình vừa phá nhà hàng xóm khiến cộng đồng quốc tế không mong gì hơn là đứa bé ấy thành một Việt Nam thứ hai, vẫn còn ngỗ nghịch nhưng khi được cho kẹo thì chỉ quậy nhà mình thôi để hàng xóm làng giếng được yên thân?

    Mà nếu thế thì liệu có gì đáng tự hào?

    Chỉ khi nào kinh tế phát triển vượt bậc đi kèm với pháp trị được củng cố, dân chủ được thúc đẩy, nhân quyền được tôn trọng, như những gì được chứng kiến ở Nhật Bản (Sự Thần kỳ Nhật Bản), Hàn Quốc (Kỳ tích sông Hán), hay Đài Loan (Kỳ tích Đài Loan) thì chúng ta mới có nhiều lý do hơn để tự hào.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Nó đánh dân, giết dân, bán cả biển đảo lãnh thổ mà lại chỉ coi như một chuyện đùa, như một thằng trẻ con nghịch ngợm thì chẳng khác gì bọn báo chí của đảng vẫn dùng chiêu bài bóp méo ngôn từ: đánh, đấm = tác động; giết người = gây tử vong; v.v.

    Do sự định hướng có chủ đích của báo chí (tuyên giáo ),và cũng sẵn do bản tính khoái nổ nên người Việt mình ai ai cũng đùng đùng "tự hào quá Việt Nam ơi" .
    Họ ngĩ (và xác quyết rằng việt nam chính là quốc gia chủ chốt trong việc dàn xếp ,làm trung gian và cung cấp địa điểm cho việc kéo hai "thế lực thù địch quan trọng bậc nhất thế kỉ " ngồi lại với nhau nên ai nấy đều lên đồng .
    Cứ đọc qua một loạt các báo lề phải sẽ thấy sự thổi phồng có phần trâng tráo về vai trò chính của Việt Nam trong sự kiện này .
    Đâu đâu cũng nge tự hào quá Việt Nam ơi,thậm chí xem cái video clip phỏng vấn đường phố trên youtube còn thấy một công dân nữ ở hà nội tuyên bố xanh rờn là nếu cuộc họp thành công mang đến hoà bình cho nhân loại thì việt nam sẽ một lần nữa đi vào lịch sử ??? Oái ! vậy ra cái sự nổ nó không chỉ có khi người ta tán dóc với nhau,mà nổ từ trong tư tưởng,là dân tộc tính rồi .
    Tự hào cũng có ngĩa là tự sướng đấy .
    Khách quan mà nhìn thì thấy dạo này TA bợ cái bộ đồ ngồi của mỹ rất lộ liễu và thành khẩn,cuồng mỹ rất ư là vô tư ,(đồng thời ôm chân Tàu ).
    Lịch sử ta sau khi thắng giặc ngoại xâm một trận đánh nào thì sau đó liền sai sứ giả đi ngị hoà và triều cống,ta gọi là khôn khéo để tránh bị nước lớn nổi giận lên dạy một bài học .
    Những gì xảy ra trước mắt trong thời kì hiện đại cho thấy ta cũng đang rất khôn khéo luồn lách hơn bằng trăm lần trong quá khứ lịch sử , để được gọi là tự hào .
    Một cách ba phải,người việt dè bỉu chửi mỹ nhưng lại cuồng mỹ . không cuồng cũng không được vì chửi là tự ái dân tộc ,nhưng cuồng là do thực tính con người .
    Xét cho cùng ,dắm của mỹ thơm hay thối thì người ta cũng phải ngửi mới biết được chứ nhỉ .