Phạm Thị Hoài - Về một thông điệp

  • Bởi Admin
    20/02/2019
    21 phản hồi

    Phạm Thị Hoài

    Nhân cuộc họp Thượng đỉnh Mỹ-Triều sắp tới tại Hà Nội, 100 nhân sĩ, trí thức, nhà hoạt động xã hội và tổ chức dân sự xã hội người Việt đã gửi tới Tổng thống Mỹ Donald Trump một bức Thư ngỏ.

    Tuy thư ngỏ nêu trên gây cho người đọc cảm giác không biết các tác giả của nó thực ra muốn nói gì, song không phải ngẫu nhiên mà nó ra đúng vào ngày 17 tháng Hai năm 2019, ngày kỉ niệm 40 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung, và nhấn mạnh nguy cơ Việt Nam bị tham vọng bành trướng của Trung Quốc đe dọa. Nếu tôi hiểu không sai, cuối cùng đấy là một thông điệp đơn giản nhưng vì những lý do nào đó khó nói thẳng: các trí thức Việt Nam mong được Ngài Tổng thống, His Excellency Donald Trump, người “đóng vai trò dẫn dắt trong tư cách người đứng đầu quốc gia hùng mạnh nhất và tiên tiến nhất” của thế giới tự do, lưu ý giúp đỡ để Việt Nam chống Tàu, bởi rút cuộc thì quyền lợi của Việt Nam và Hoa Kỳ là tương đồng, Ngài giúp chúng tôi cũng chính là bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ.

    Tôi khó có thể chia sẻ thông điệp đó.

    1. Không chỉ riêng vì lợi ích của Việt Nam, điều kiện quan trọng nhất để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ ở toàn bộ khu vực Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình là sự vững mạnh của cộng đồng các nước dân chủ tự do toàn thế giới, trong đó có Hoa Kỳ. Song cộng đồng này đang lâm vào một cuộc khủng hoảng lịch sử; bị chia rẽ sâu sắc; một số liên minh quan trọng bị rạn vỡ; một số cam kết nền tảng bị hủy bỏ; một số định chế rường cột bị hoài nghi và công kích; sự ưu việt của thể chế dân chủ pháp quyền bị mai một sức hấp dẫn, trọng lượng quốc tế của toàn thể cộng đồng bị suy giảm. Donald Trump chính là hiện thân của cuộc khủng hoảng ấy. Ông ta là kết quả nhưng không là đáp án. Ông ta là một tai nạn, một vụ nổ cầu chì khi hệ thống chính trị của nền dân chủ quá tải; điểm tích cực duy nhất ở đó là nó như một cú ngã bệnh đích đáng, khiến cái cơ thể chính trị rất giàu sức đề kháng của Hoa Kỳ được thanh lọc cần thiết và kích thích thay đổi. Với tất cả lo ngại, tôi vẫn tin rằng có thể mất trọn một thập niên hay hơn nữa và phải trả những cái giá rất đắt, cuối cùng cộng đồng dân chủ thế giới sẽ vượt qua giai đoạn thử thách khắc nghiệt này để tự đổi mới; song Donald Trump không phải là giải pháp mà là vấn nạn ở tầng cao nhất, và hy vọng vào ông ta không khác gì gửi gắm tương lai vào con bệnh thay vì vào một nền y học tiến bộ.

    2. Một hệ quả của điều kiện nói trên là khả năng kiềm chế các chính quyền độc tài trên thế giới, trong đó Việt Nam luôn có mặt, và Trung Quốc đóng vai trò trưởng thượng. Donald Trump, vị tổng thống chỉ tuyệt đối nhất quán ở sự bất nhất khôn tả của mình, đã vô số lần bày tỏ thiện cảm, thậm chí lòng ngưỡng mộ, sự sốt sắng hợp tác và thậm chí sẵn sàng che chắn với các nhà độc tài cả hạng nhất lẫn hạng nhì trên thế giới, từ Putin đến Erdogan, từ Mohammed bin Salman đến Viktor Orbán, từ Tập Cận Bình đến Kim Jong-un, và tất nhiên cả với các nhà độc tài ở Ba Đình. Hiển nhiên ông ta có thể quay ngoắt 180 độ để sỉ vả cũng chính những đối tượng ấy trong một cơn đồng bóng lúc 5 giờ sáng mất ngủ bằng lời lẽ rất thô bỉ mà Hiến pháp Hoa Kỳ bất khả ràng buộc, bởi với tất cả sự thận trọng trước những khả năng thoái hóa của con người, các nhà lập quốc của đất nước vĩ đại này không thể hình dung một kịch bản như vậy. Tôi cũng không thể hình dung giới đấu tranh dân chủ Việt Nam, vì mấy lời đãi bôi tình thế của Trump nhắm vào phiên bản chủ nghĩa xã hội ở Cuba hay Venezuela, nói dzậy mà hổng phải dzậy, lại kỳ vọng vào một Tổng thống Mỹ mù tịt về các định chế dân chủ, tưởng mình là một le Roi Soleil, một Thái dương Vương; gọi báo chí tự do nước mình là “kẻ thù của nhân dân”, khinh thường quyết định của các thẩm phán độc lập, hô hoán đòi tống đối thủ chính trị vào tù, đuổi việc bất kỳ ai dám trái ý mình và hành xử như một tay anh chị sẵn sàng vặn cổ “đứa nào dám chơi tao”. Donald Trump là nỗi hổ thẹn của thế giới tự do và cơ hội của thế giới độc tài. Với tất cả tham vọng vô độ, việc ông ta vẫn không thể lạm dụng các quyền năng to lớn của chức vụ tổng thống Mỹ để cai trị như một nhà độc tài hay thậm chí phát-xít là nhờ ở sự vững chắc của các cơ chế phân bố quyền lực và các định chế dân chủ pháp quyền Hoa Kỳ. Chỗ dựa của những người Việt yêu dân chủ là các cơ chế và định chế đó chứ không phải His Excellency đương nhiệm.

    3. Cả hai cuộc chiến, Việt-Mỹ và Việt-Trung, đều cho thấy sự lắt léo biến hóa của các liên minh quyền lợi trên sân chơi thế giới mà Việt Nam chỉ là một trái bóng trong chân các siêu cầu thủ. Mỹ có thể chống Tàu đến người Việt cuối cùng như đã từng ngược lại; và Mỹ cũng có thể, như tròn 40 năm trước, vừa bịt tai này để không phải nghe tiếng súng ở biên giới Việt-Trung, vừa dỏng tai kia để nghe ngóng mọi động tĩnh ở Quảng trường Đỏ. Mỹ vào miền Nam Việt Nam vì quyền lợi của mình và của thế giới tự do, rồi lại rút khỏi đó cũng vì chính những quyền lợi ấy. Ý tưởng về sự tương đồng quyền lợi giữa Việt Nam và Hoa Kỳ hiện tại là một slogan tốt cho những cuộc gặp gỡ vô thưởng vô phạt, có lảy Kiều và rất nhiều hình ăn phây, song nó không liên quan gì đến thực trạng thế giới hiện tại, trong đó cuộc tranh hùng của hai đế chế, một đang tại vị và một đang trỗi dậy, là một vòng xoáy nuốt chửng quyền lợi của tất cả các quốc gia khác. Giữa cơn mê Make America Great Again của Trump và Giấc mộng Trung Hoa của Tập, một đất nước không có gì để đặt lên bàn cân ngoài xương máu nhân dân như Việt Nam thì chỉ giữ cho mình được đôi phần tỉnh táo là đã có phúc lớn. Còn lại, ở cấp độ những lợi ích dễ thương lượng hơn, dĩ nhiên Ngài Tổng thống với đam mê tột đỉnh là khoe tài cán của cá nhân mình trong các cú deal thượng thặng sẽ tiếp tục cảnh báo rằng an ninh quốc gia Mỹ đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi gần 35 tỉ dollar thâm hụt thương mại với Việt Nam, giới cần lao Mỹ đang rên xiết bởi trò ngoại thương unfair của người Việt, người Việt đang cướp công ăn việc làm và thu nhập của người Mỹ. Nhưng không sao, Việt Nam chỉ cần mua máy bay quân sự tốt nhất thế giới của Mỹ, tên lửa tốt nhất thế giới của Mỹ, tàu chiến tốt nhất thế giới của Mỹ và một số thứ cực kỳ nhất, vĩ đại nhất thế giới của Mỹ nữa là chúng ta có một big deal hoàn hảo. America first. Việt Nam không nhất thì bét.

    4. Cuối cùng, tôi cho rằng dù thế nào cũng không nên tuyên bố rằng 96 người và 4 tổ chức xã hội ký tên vào bức thư ngỏ này phát ngôn cho “ý chí và tâm nguyện của phần lớn người Việt Nam sinh sống trong nước cũng như ở nước ngoài“. Chúng ta nên thận trọng với ham muốn làm chủ tập thể.

    Berlin, 19/2/2019

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    21 phản hồi

    Còm tiếp bài viết bà Hoài, bà viết:

    bà Hoài viết:
    1. Không chỉ riêng vì lợi ích của Việt Nam, điều kiện quan trọng nhất để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ ở toàn bộ khu vực Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình là sự vững mạnh của cộng đồng các nước dân chủ tự do toàn thế giới, trong đó có Hoa Kỳ. Song cộng đồng này đang lâm vào một cuộc khủng hoảng lịch sử; bị chia rẽ sâu sắc; một số liên minh quan trọng bị rạn vỡ

    Chẳng biết giải pháp hòa bình của bà Hoài là gì ở biển đông? nhà cầm quyền VN thì Tàu lạ, các nước Asea thì làm gì có Mỹ, bị Tàu nó xé lẽ chia năm chia bảy và mua chuộc cái liên minh này, chính Mỹ kêu gọi đồng minh Anh Pháp Úc Ấn và cũng chính Mỹ kéo tàu chiến đến biển đông để bảo vệ tuyến hàng hải này cũng bị chửi như Pham Quang Tuấn chửi Trump trong một bài khác chỉ vì để cho nội các Trump làm việc mà không là Trump chỉ tay. Chuyện Mỹ vào biển đông thì VN có lợi chứ nhỉ sao lại hại được? Cái cách nhà văn viết chuyện chính trị thì chẳng khác gì chuyện các em khi yêu tới đỉnh thì anh yêu nhưng không tới đỉnh thì thằng khốn, thằng dung tục.

    Bà Hoài lại viết tiếp:

    Bà Hoài viết:
    1. sự ưu việt của thể chế dân chủ pháp quyền bị mai một sức hấp dẫn

    Chẳng biết câu này của bà Hoài ngụ ý gì về dân chủ pháp quyền, có phải nói về nước Mỹ.

    Bà Hoài viết tiếp:

    bà Hoài viết:
    2. Donald Trump là nỗi hổ thẹn của thế giới tự do và cơ hội của thế giới độc tài. Với tất cả tham vọng vô độ, việc ông ta vẫn không thể lạm dụng các quyền năng to lớn của chức vụ tổng thống Mỹ để cai trị như một nhà độc tài hay thậm chí phát-xít là nhờ ở sự vững chắc của các cơ chế phân bố quyền lực và các định chế dân chủ pháp quyền Hoa Kỳ

    Càng đọc thì càng thấy cái bố láo bố lếu, câu trước thì "dân chủ pháp quyền bị mai một sức hấp dẫn", câu hai thì "nhờ ở sự vững chắc của các cơ chế phân bố quyền lực và các định chế dân chủ pháp quyền Hoa Kỳ",

    Rõ ràng là bà Hoài đang tấn công vào cái định chế hiến pháp nước Mỹ ? bởi dù là Tổng Thống, nhưng Trump luôn phải dưới pháp luật Mỹ và những gì Trump làm là hiến pháp Mỹ cho phép và còn có quốc hội, nếu hai bên không chịu nhau thì lại lôi nhau ra toà phân giải, cái định chế rõ ràng như thế mà lại sinh ra một tên "độc tài Trump" và "dân chủ pháp quyền bị mai một sức hấp dẫn"

    Trump không làm gì cả và cứ như Obama thì không chuyện, Obama bái tứ phương, sang Tàu thì nó không cho cầu thang xuống máy bay, mới lên làm TT được 3 tháng thì bị bon Tây nó treo cho cái giải hoà bình Nobel bịt mõm, đek dám làm chuyện gì ra hồn. Nay lại là tên Trump, một TT bổ báng, nói năng thì 5 giờ sáng, cũng chuyện 5 giờ sáng này mà dân Mỹ thì lại khoái và bầu cho hắn, chuyện gì cũng nhúng đũa vào cứ như nhúng vào mâm thịt chó, mắm tôm nồng nàn, bà Hoài thì phải mắm tôm với bún riêu, nhưng phái mày râu thì khoái thịt chó để được gọi anh yêu, mâu thuẩn cũng từ đây, hết mâu thuẩn này lại tới mâu thuẩn khác.

    Nhà văn viết chuyện chính trị, cứ như chân trước đá chân sau, hay "put your foot in your mouth", hay bà chị viết bài này mà không xem ngày trong tháng, nhưng em nghĩ cái tuổi của bà chị đã viên mãn và đã rất chín chắn, nhưng em lầm. Lạy chị.

    Tôi đọc đến câu "hệ thống chính trị của nền dân chủ quá tải" thì không hiểu gì cả. Tác giả hoặc các Ông Bà trên diễn đàn hãy làm ơn giải thích giúp tôi với. Tôi cảm ơn.

    Thông điệp mang ý gì thì nhiều giả định lắm,nhưng nói riêng về việc chọn Việt Nam là nơi gặp gỡ thì chỉ giật mình khi thấy bộ máy thông tin báo chí trong nước nổ kinh quá,định hướng công luận rất ư là đao to búa lớn và có phần to vẽ công trạng .
    Đọc những cái tít lớn của báo chí chính thống về cuộc gặp mặt sắp tới giữa hai nhân vật cộm cán này mà cứ ngỡ như là chính nhà nước việt nam là nhân tố chủ chốt trong việc dàn xếp và lôi kéo hai lãnh tụ này xích lại gần nhau ấy thôi .
    Xem cứ như là nếu không có chính phủ Việt Nam ta thì chẳng bao giờ có sự kiện này xẩy ra đâu nhé .
    Lời lẽ các bài báo cứ như thể là do nhà nước ta đã khôn khéo vì hoà bình nhân loại mà làm đầu tàu trong việc dàn xếp ,thuyết phục và chuẩn bị địa điểm nên các thế lực thù địch này mới hy vọng có cơ hội hoà giải bắt tay nhau.
    Mai sau nếu có hoà bình trong bán đảo triều tiên và thế giới thờ phào nhẹ nhõm nhờ việc giải trừ vũ khí hột nhơn trong khu vực thì bạn bè năm châu sẽ phải mang ơn cái ơn to lớn nhờ sự lãnh đạo và đường lối tài tình này .
    Sắp đến sẽ lại có bao người trên thế giới mơ được trở thành người việt nam khi thức dậy sau khi ngủ qua một đêm .
    Úi trời kinh quá. Đúng là bậc thầy trong việc tự phong công trạng .
    Còn về địa điểm gặp mặt thì chẳng phải suy đoán nhiều cũng sẽ nhận ra rằng các bên tham dự chọn Sing và Việt Nam do vấn đề an toàn là chính .
    Sing cà Bo thì pháp luật ngiêm chỉnh đến khắt khe và trị an thuộc loại hoàn hảo chưa có ngoại lệ khủng bố kinh hoàng. Dường như không hề có tổ chức phản động ghê gớm gì đang hoạt động chống phá ngoại trừ tình trạng tế nhị về mại dâm đến từ nước khác.
    Còn ở ngay nước Việt Nam thì tuy khác hệ nhưng đang tự diễn biến ,và ai mà chẳng biết là với bộ máy cai trị độc tài chuyên chế sẵn có từ lâu ,có bộ máy an ninh cài cắm nhân sự len lỏi và lan toả khắp chốn ,quản lý con người sát rạt như một nhà giam lớn thế này thì sẽ chẳng có thế lực nào manh động mà tránh tai mắt an ninh.
    Thậm chí các nhà bất đồng chính kiến có trong danh sách đen của nhà nước thì trong những ngày ấy sẽ bị tạm giam trong nhà .
    Bởi chính quyền nắm rõ từng cá nhân và phe nhóm lẻ tẻ nên sẽ chẳng có ai nhen nhúm làm được cái gì dù với bất kì động cơ nào đi chăng nữa .
    Sau rốt trên thực tế thì tại việt nam cũng chưa có ngoại lệ khủng bố gì đáng nói thời gian dài sau này ngoài cướp hiếp và chích .
    Trước đây Cờ lin Tơn,rồi Bút ,rồi Ô bá mà và nhiều chính khách Mỹ đã từng đi về an toàn là tiền lệ ,khỏi lo gì
    Dân việt giờ hiền lắm ,lại hèn nữa và cón có thói quen là chỉ bắt nạt lẫn nhau thôi nên nơi đây bình yên chim hót .Túm lại kết luận rằng Việt nam sẽ là nơi an toàn tuyệt đối cho cuộc gặp mặt lần này , nhất là gặp tại Hà Nội ,là đầu não của bô máy quản lý chính trị , cũng như là nơi cư ngụ của các yếu nhân đỏ .
    khi chọn việt nam làm nơi tụ họp thì các chính khách và bộ phân an ninh quả thật là có mắt nhìn rất xa , rất là thiên thời địa lợi và tiên thể cho nhà nước CS ké chút tiếng tăm xem như một công đôi việc .

    Cám ơn bà Ngự, à thì ra thế phải đăng ký để có thể vào DL qua tài khoản đăng ký cá nhân và mật khẩu của mình để có thể còm và thay đổi chỉnh sữa nếu lời còm không đúng ý. Facebook thì nó cũng thế, nhưng nó có hướng dẫn để đăng ký, riêng DL thì kiếm hoài nhưng không thấy cách chỉ dẫn nên mới hỏi, và lúc cần đi kiếm cái thằng thông minh như bà ngự nói thì nó cũng mù vì làm gì có đường tới La Mã.

    Hỏi bà Ngự cái nữa, đăng ký DL có phải khai ngày sinh tháng đẻ, đóng lệ phí không?

    BA LÚA viết:
    Nếu chỉ là còm sĩ mà không là Admin thì cứ thử posted con Gà và phải thấy nó hiễn thị và ngay sau đó quay lại trang mạng và muốn thay đổi (edit) sang con Vịt xem có được không?

    Ba Lúa thịệt là thông minh. Bữa trước nhìn thoáng một cái là biết ngay bác Sáu (VN2006) chính là Hiệu Minh, hi hi hi. Bữa nay thì nghĩ "bà Ngự" là "cột trụ" của DL, hi hi hi.

    Thiệt ra thì ở DL "bà Ngự" có khác "BA LÚA." Cứ nhìn vào cái nick trước mỗi post là thấy khác liền. Nịck 'Trần Thị Ngự" của "bà Ngự" in màu xanh lá cây, trong khi nick "BA LÚA" in màu đen và có thêm hàng chữ "khách viếng thăm." Đó là vì "bà Ngự" có đăng ký nick, còn BA LÚA thì không đăng ký, hì hì hì.

    Theo qui định của DL, ai đăng ký nick thì còm sẽ xuất hiện ngay, không qua "kiểm duyệt." Ngoài ra, ai đăng ký nick thì có thể sửa còm của mình, trong khi "khách viếng thăm" thì không sửa được. BA LÚA cứ (can đảm?) chính thức đăng ký cái nick BA LÚA thì sẽ làm được tất cà những thứ "bà Ngự" làm. Thông minh như BA LÚA thì cái gì mà chả làm được.

    TUAN344 viết:
    Bà Ngự "xoá còm" bằng cách sửa lại lời biên, chứ đâu cần gì phải có đặc ân của Admin DL.

    Thằng cha này không hiểu tí nào về IT, nhưng chuyện đek gì cũng xía cái miệng vào ? không tài khoản DL, không mật mã thì làm sao mà vào được trang DL để mà xoá hay thay đổi lời bình khi nó đã được hiển thị (posted),

    Nếu chỉ là còm sĩ mà không là Admin thì cứ thử posted con Gà và phải thấy nó hiễn thị và ngay sau đó quay lại trang mạng và muốn thay đổi (edit) sang con Vịt xem có được không?

    Tớ đã bẩu rùi, đừng có đụng dô Trump. Đụng dô là sẽ được tẩm quất ngay, nhưng đêk bằng lí luận mà chỉ khoái chửi tùm lùm tá la.
    cbn

    TUAN344 viết:
    Càng ngày tôi càng thấy Ba Lúa giống hệt một ấn bản cái của còm viên đực Dân Quê. LOL!

    Đây mới đúng là thằng cha kém cỏi, không bình chủ đề nhưng lại ngồi lê, lâu ngày thành như các bà già làm như mình mất gà và ngồi ra chửi đổng.

    Có ngu có ngốc thì cũng để cho ngưới khác ngu cùng nhưng tên này lại lấy hết cái ngu của thiên hạ trên diễn đàn DL, người nói một mình phải hiểu hai nhưng lại không được kể cả một.

    Trong chính trị thì gọi là đồng minh, trong tranh luận gọi cùng quan điểm, trong giới ngồi lê đôi mách thì gọi cá mè một lứa, như bà Ngự bà Hoài thì gọi tỷ tỷ muội muội chăng, chị ngã em nâng có khi lại cùng lang quân như thời quân vương thì tư duy tỷ muội có là một ? tỷ thì ngoại tộc, nhưng lại xía vào và sĩ vả một chính khách không còn nón mà che, cứ tự do thì ta được nói nhưng không chừa cho người khác được nói ư ?

    Donald Trump là nỗi hổ thẹn của thế giới tự do ...,nào là Donald Trump chính là hiện thân của cuộc khủng hoảng... nào là Donald Trump không phải là giải pháp mà là vấn nạn ở tầng cao nhất vv... bà Hoài có là con vẹt chỉ biết lập đi lập lại một câu nói thì cũng nên tập câu nói hay câu nói đẹp gây cảm tình như "chào ông chào bà" nhưng bà lại học ngay câu và nói không đúng chỗ "ngu ngu", có khác chi mình chửi mình. Quan điễm bà Hoài có là bà Ngự thì tui nói có gì sai ?

    Thế nào là thế giới tự do, dân Mỹ có tự do qua Pháp, qua Đức để ăn để uống, hay đi qua mà không passport thì bị đuổi chạy thế mẹ.

    Dân Mỹ mất tự do mất dân quyền mà hai năm Trump nắm chính quyền, kinh tế không xuống mà cứ phát, chỉ số thất nghiệp 3.9% thấp nhất trong 40 năm, dân Mỹ cứ tiêu cứ chi, quần hồng cứ dăm ba tháng lại họp nhau cả trăm ngàn người xuống đường, không American first thì được như thế à, cứ nhìn bọn Pháp áo vàng mà xem, chính những thành phần này là di dân đấy, đốt và đốt và bọn Pháp da trắng làm được gì ? bảo sao mà Trump không xây tường và lo kiểm soát người nhập cư bất hợp pháp, người ta lo chuyện nhà người ta nhưng những chị ngoại tộc lại chỏ cái mồm vào chửi, đúng là loại rãnh việc, lo bò trắng răng.

    @ Ba Lúa:

    Bà Ngự "xoá còm" bằng cách sửa lại lời biên, chứ đâu cần gì phải có đặc ân của Admin DL.
    Bà Ngự là một trong những người biên còm có ý tứ, suy nghĩ chững chạc trước khi viết, và không đả kích những người khác một cách bừa bãi, vô tội vạ, chẳng hạn như viết những câu thế này:
    "bà chị (X), quốc tịch Mỹ, ăn cơm Mỹ, bầu bán Mỹ thì phải "sáng suốt" hơn bà Hoài chứ nhỉ nhưng sao mà lại kém cỏi đến thế !"

    Càng ngày tôi càng thấy Ba Lúa giống hệt một ấn bản cái của còm viên đực Dân Quê. LOL!

    Hãy đọc bài thuyết của President Trump về Venezuela, về Chủ nghĩa xã hội dưới đây nhé:

    Tôi đặc biệt muốn cảm ơn cộng đồng lưu vong Venezuela, những người đã làm quá nhiều để ủng hộ Tổng thống Guaido trong tổ chức viện trợ cho những người dân yêu nước của họ. Cảm ơn các bạn rất nhiều. Chúng tôi sát cánh cùng các bạn.

    Chúng tôi vô cùng cảm kích đối với mỗi nhà bất đồng chính kiến, mỗi người dân lưu vong, mỗi tù nhân chính trị và bất cứ ai phải chứng kiến sự khủng khiếp của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, và những ai đã dũng cảm lên tiếng chống lại những giáo điều này.

    Thực tế là các bạn đã nhìn thấy tội phạm và tham nhũng. Các bạn đã chứng kiến đói kém và khổ đau. Các bạn đã nghe về những lời cầu xin thống khổ. Các bạn đã phản kháng, và phản kháng với sự tôn trọng, nhưng dõng dạc. Và các bạn đã cầu nguyện có một ngày mà giờ chúng ta có thể nhìn thấy, chỉ ở phía trước thôi – ngày mà toàn bộ nhân dân của xứ này cuối cùng sẽ được tự do.

    Khi chúng ta họp mặt hôm nay, nhân dân Venezuela đang đứng trước ngưỡng cửa của lịch sử, sẵn sàng đòi lại đất nước và tương lai của mình.

    Cách đây không lâu, Venezuela là một quốc gia giàu có nhất, hơn nhiều các nước khác ở Nam Mỹ. Nhưng nhiều năm dưới sự cai quản của chủ nghĩa xã hội đã khiến một quốc gia từng thịnh vượng đi tới bờ vực của đổ nát. Đó là thực trạng của đất nước này hôm nay.

    Chính quyền xã hội chủ nghĩa độc tài đã quốc hữu hóa các ngành kinh tế tư nhân và tước đoạt các doanh nghiệp tư. Họ tiến hành những cuộc tịch thu tài sản khổng lồ, bóp nghẹt thị trường tự do, đàn áp tự do ngôn luận và tạo ra một cỗ máy tuyên truyền không ngơi miệng, các cuộc bầu cử gian lận, sử dụng chính quyền để khởi tố các đối thủ chính trị và phá hoại sự công bằng của pháp luật.

    Nói cách khác, điều những người xã hội chủ nghĩa đã gây ra ở Venezuela cũng giống tất cả những gì mà những kẻ xã hội chủ nghĩa, cộng sản, và độc tài đã gây ra ở bất cứ đâu chúng có cơ hội cai trị. Kết quả đều là thảm họa.

    Gần 90% dân số Venezuela nay sống trong nghèo đói.

    Năm 2018, siêu lạm phát tại Venezuela vượt mức 1 triệu phần trăm. Thiếu thốn trầm trọng thức ăn và thuốc men đã làm què quặt quốc gia. Chủ nghĩa xã hội đã hoàn toàn tàn phá đất nước tuyệt vời này đến mức mà những mỏ dầu dự trữ dầu mỏ lớn nhất thế giới cũng không đủ để thắp sáng bóng đèn điện. Điều này sẽ không bao giờ xảy ra với chúng ta.

    Hơn 3 triệu người Venezuela đã chạy trốn sự ngược đãi tàn bạo của chế độ Maduro.

    Hôm nay, chúng ta vinh dự với sự có mặt của Amintha Perez, mẹ của Oscar Perez – một sĩ quan cảnh sát Venezuela dũng cảm. Các bạn biết câu chuyện này.

    Vào tháng 6/2017, Oscar đã lái chiếc máy bay trực thăng bay lên bầu trời thành phố Baruta kéo theo dòng chữ “350 Tự do”. Anh nói đến Điều 350 trong Hiến pháp Venezuela rằng: “Nhân dân Venezuela sẽ chối bỏ bất cứ chế độ, luật pháp hay quyền lực nào vi phạm các giá trị dân chủ hoặc xâm phạm nhân quyền.”

    Oscar nói anh muốn mang lại hy vọng cho con người. Anh ấy yêu nhân dân của mình. Anh đã chiến đấu vì họ, và họ yêu anh. Nhưng Oscar đã bị bắt và giết hại bởi lực lượng an ninh Venezuela một cách dã man. Các bạn đều đã biết câu chuyện này.

    Amintha, trái tim chúng tôi quặn đau vì sự mất mát của bạn. Oscar đã hy sinh vì tự do cho người dân của mình. Chúng ta đều được ở đây bởi những con người vĩ đại và trung kiên như Oscar.

    Vài tuần trước, vào ngày 23/1, Quốc hội Venezuela sử dụng Hiến pháp để tuyên bố Chủ tịch Quốc hội Juan Guaido là lãnh đạo chính danh của đất nước. Một trong những hành động đầu tiên của Chủ tịch Guaido là kích hoạt cùng điều luật trong hiến pháp mà Oscar đã mang theo trên bầu trời Venezuela để thông báo cho thế giới biết Maduro là kẻ bất chính.

    Trong vòng 30 phút, Hoa Kỳ tự hào là nước đầu tiên trên thế giới công nhận Tổng thống Guaido.

    Hôm nay, hơn 50 quốc gia trên thế giới đã công nhận chính phủ hợp pháp của Venezuela. Người dân Venezuela đã cất tiếng, thế giới đã nghe giọng nói tuyệt đẹp của họ. Họ đang khép lại những trang cuối của chủ nghĩa xã hội, của chế độ độc tài và họ sẽ không quay trở lại.

    Các quốc gia yêu mến hòa bình sẵn sàng giúp đỡ Venezuela đòi lại dân chủ, sự tôn nghiêm và định mệnh của mình. Tất cả các quốc gia trong bán cầu của chúng ta đều có chung mong muốn ngăn chặn sự lan rộng của chuyên chính xã hội chủ nghĩa. Chủ nghĩa xã hội, từ chính bản chất của nó, không tôn trọng biên giới. Nó không tôn trọng những ranh giới hoặc chủ quyền của công dân hay nước láng giềng. Nó luôn luôn tìm cách bành trướng, để xâm lấn và nô dịch những người khác theo ý muốn của nó.

    Mặt trời sắp lặn đối với chủ nghĩa xã hội trên bán cầu chúng ta, và nói thẳng ra, ở trên rất nhiều nơi trên thế giới. Những ngày của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản chẳng còn là bao không chỉ ở Venezuela, mà trên cả Nicaragua và Cuba.

    Trong lúc đó, tất cả chúng ta phải phối hợp với nhau để chấm dứt một thảm họa nhân đạo. Trong khi ta đang nói chuyện, có những hàng xe tải chở hàng trăm tấn hàng cứu trợ nhân đạo bị chặn tại biên giới Venezuela, phải chờ đợi để phục vụ hàng triệu người cần nó đến tuyệt vọng.

    Hai ngày trước, chiếc C-17 đầu tiên của không quân Mỹ hạ cánh xuống Colombia, chở đầy hàng cứu trợ quan trọng, bao gồm hàng chục gói dinh dưỡng cho những trẻ em Venezuela. Bất hạnh là tên độc tài Maduro đã chặn không cho những chuyến hàng cứu trợ cứu mạng này vào Venezuela. Hắn ta thà nhìn người dân chết đói còn hơn cho họ cứu trợ và giúp họ.

    Hàng triệu người dân Venezuela đang chết đói và chịu khổ trong khi một nhóm những kẻ chóp bu trong chính quyền vơ vét khiến quốc gia kiệt quệ cho đến chết. Chúng ta biết họ là ai, và chúng ta biết nơi họ giấu hàng tỷ đô la đã bỏ túi riêng.

    Đáng ngạc nhiên là vẫn còn những thành viên trong quân đội Venezuela vẫn duy trì ủng hộ chế độ độc tài thất bại này. Họ đang đánh bạc với tương lai, sinh mạng của chính họ và tương lai của Venezuela vì một kẻ bị điều khiển bởi quân đội Cuba và được bảo vệ bởi quân lính Cuba. Maduro không phải là một người Venezuela yêu nước, ông ta là con rối của Cuba.

    Nhớ rằng hàng triệu USD đã được hắn trả cho Cuba, nhưng sẽ không còn thế nữa, bởi hắn không còn đủ tiền để làm như vậy. Vì thế mọi chuyện đang thay đổi, và thay đổi rất nhanh.

    Hôm nay, tôi có một thông điệp gửi tới tất cả các viên chức còn đang giúp duy trì chế độ Maduro:

    Con mắt của toàn bộ thế giới đang hướng về các vị hôm nay, mỗi ngày và mỗi ngày trong tương lai. Các vị không thể trốn tránh khỏi lựa chọn đang đối chất với các vị. Các vị có thể chọn chấp nhận đề nghị ân xá hào phóng của Tổng thống Guaido, để sống trong hòa bình với gia đình và đồng bào của mình. Tổng thống Guaido không muốn trả thù các vị, và chúng tôi cũng vậy. Nhưng các vị không được nghe theo lệnh của Maduro chặn hàng cứu viện, và các vị không được đe dọa dùng bất cứ hình thức bạo lực nào lên những người biểu tình ôn hòa, các lãnh đạo đối lập, thành viên Quốc hội hay Tổng thống Guaido và gia đình của ông.

    Chúng tôi muốn chuyển giao quyền lực trong hòa bình, nhưng tất cả lựa chọn đều đang được cân nhắc. Chúng tôi muốn khôi phục nền dân chủ Venezuela và tin rằng quân đội Venezuela và lãnh đạo của họ đóng một vai trò chủ đạo trong tiến trình này. Nếu các vị chọn con đường này, bạn sẽ có cơ hội gây dựng một tương lai an toàn và thịnh vượng cho tất cả nhân dân Venezuela.

    Hoặc các vị có thể chọn con đường thứ hai: tiếp tục ủng hộ Maduro.

    Nếu chọn con đường này, các vị sẽ không bao giờ tìm thấy một nơi chốn an toàn, không thể rút lui dễ dàng và không lối thoát. Các vị sẽ mất tất cả.

    Vì thế hôm nay, tôi kêu gọi tất cả thành viên của chế độ Maduro: Hãy chấm dứt cơn ác mộng đói nghèo và chết chóc này đối với người dân của các vị. Hãy cởi trói cho nhân dân, để cho đất nước được tự do. Bây giờ là lúc toàn bộ nhân dân ái quốc Venezuela hành động cùng nhau như một dân tộc đoàn kết. Không gì tốt đẹp hơn tương lai của Venezuela. Và không gì có thể tốt cho tương lai của một quốc gia bị cầm giữ khác – Cuba – hơn là sự tái sinh của tự do và dân chủ ở Venezuela.

    Trong hàng thập kỷ, những chế độ độc tài xã hội chủ nghĩa ở Cuba và Venezuela đã chống đỡ cho nhau trong những hợp đồng đầy tham nhũng. Venezuela cho Cuba dầu mỏ. Ngược lại, Cuba cho Venezuela một nhà nước cảnh sát, được giật dây trực tiếp từ Havana.

    Nhưng hôm nay là ngày khác trước rất nhiều, và những ngày trước đó đã kết thúc. Liên minh xấu xí giữa 2 chế độ độc tài đang chóng vánh đi đến cáo chung. Một tương lai mới đang bắt đầu. Tất cả chúng ta trong sân khấu này, và hàng ngàn, hàng ngàn người bên ngoài, cảm thông với nhau bởi vì chúng ta biết sự thật về chủ nghĩa xã hội ở Venezuela, ở Cuba, ở Nicaragua và trên khắp thế giới.

    Chủ nghĩa xã hội hứa hẹn giàu sang nhưng chỉ đem đến nghèo khổ.

    Chủ nghĩa xã hội hứa hẹn đoàn kết, nhưng đem đến thù hận và chia rẽ. Chủ nghĩa xã hội hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn, nhưng nó luôn luôn mang những chương đen tối nhất trong lịch sử trở lại với loài người. Chưa bao giờ sai, luôn luôn là như vậy.

    Chủ nghĩa xã hội là một ý thức hệ buồn đau đầy tai tiếng, có gốc rễ nảy sinh từ sự ngu dốt hoàn toàn của lịch sử và bản chất con người, đó là lý do vì sao chủ nghĩa xã hội, đến cuối cùng luôn luôn khiến bạo chúa ra đời. Những người chuộng chủ nghĩa xã hội thuyết giảng về tình yêu đối với những người khác biết, nhưng họ khăng khăng bắt tất cả đều phải khuất phục hoàn toàn.

    Chúng ta biết rằng chủ nghĩa xã hội không phải tồn tại vì công lý, không vì bình đẳng, không vì giúp người thoát nghèo khổ. Chủ nghĩa xã hội tồn tại vì một mục đích duy nhất: Quyền lực cho những kẻ thống trị. Và khi chúng có càng nhiều quyền lực, chúng càng thèm khát quyền lực. Họ muốn cai quản y tế, cai quản giao thông, tài chính, năng lượng, giáo dục – tất cả mọi thứ.

    Họ muốn có quyền phán quyết ai thắng ai bại, cho phép ai ngoi lên và ai phải hạ đài, cái gì đúng cái gì sai và thậm chí là ai sống ai chết.

    Tóm lại, tất cả chúng ta ở đây hôm nay biết rằng không có điều gì kém dân chủ hơn chủ nghĩa xã hội. Ở mọi nơi, bất cứ đâu nó xuất hiện, chủ nghĩa xã hội sinh sôi dưới lá cờ tiến bộ, nhưng cuối cùng nó chỉ mang lại tham nhũng, bóc lột và tàn phá.

    Ở cùng với chúng ta hôm nay là David Smolansky. David và một trong những thị trưởng trẻ nhất trong lịch sử Venezuela khi chính quyền Maduro cách chức và ra lệnh truy nã anh. David bỏ trốn vào khu rừng rậm đầy nguy hiểm phía nam. Cuối cùng, anh đến được Brazil, nơi chào đón anh với vòng tay rộng mở.

    Hôm nay, David sống lưu vong ở Mỹ, nơi anh tiếp tục lên tiếng cho nhân dân Venezuela. Một bi kịch là David là thế hệ thứ ba trong gia đình chạy trốn khỏi nỗi thống khổ của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản. Ông bà David chạy khỏi Liên Xô năm 1927 và cha anh chạy trốn cộng sản Cuba năm 1970.

    Như David nói: “Tôi muốn một điều khác với ông tôi và cha tôi, đó là trở về quê hương. Ông bà tôi chưa bao giờ trở lại Kiev, cha tôi chưa bao giờ trở lại Havana. Tôi hy vọng có thể sớm trở lại Venezuela”.

    Tôi nghĩ rằng điều đó sẽ sớm xảy ra. Sự dũng cảm của bạn, David, là một niềm cảm hứng. Mà không chỉ David, rất nhiều người trong phòng này đã phải chịu đựng quá nhiều, nhưng các bạn đang chứng kiến nó kết thúc. Lần đầu tiên, các bạn sẽ nhìn thấy nó kết thúc, bởi vì Hoa Kỳ, một quốc gia thực vĩ đại, đang ở sau lưng các bạn.

    Và trong khi Hoa Kỳ ủng hộ dân chủ ở Venezuela, chúng tôi tái xác nhận tình đoàn kết với nhân dân khổ đau Cuba và Nicaragua, và những dân tộc bất cứ nơi đâu đang sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa và cộng sản.

    Và hỡi những kẻ đang muốn áp đặt chủ nghĩa xã hội cho nước Mỹ, chúng tôi lặp lại một thông điệp vô cùng đơn giản: Hoa Kỳ sẽ không bao giờ là một quốc gia xã hội chủ nghĩa.

    Chúng ta sinh ra đã tự do và sẽ mãi mãi tự do.

    Chúng ta biết tự do có thể làm gì cho Venezuela bởi vì ta đã tận mắt chứng kiến tương lai đó ngay ở đây, ở Doral.

    Chúng ta biết tự do có thể làm gì cho Cuba bởi vì ta đã tận mắt chứng kiến tương lai đó ở Miami.

    Chúng ta biết tự do có thể làm gì cho Nicaragua bởi vì ta đã tận mắt chứng kiến tương lai đó ở Sweetwater.

    Và một ngày nào đó, với hồng ân của Chúa, chúng ta sẽ chứng kiến những gì người dân sẽ thực hiện ở Caracas, Managua và Havana.

    Và khi Venezuela tự do, khi Cuba tự do và Nicaragua tự do, chúng ta sẽ trở thành bán cầu đầu tiên được hưởng tự do trong toàn bộ lịch sử loài người.

    Được ở đây với các bạn ở đây là vinh hạnh của tôi và Đệ nhất phu nhân. Chúng ta đang chiến thắng. Chúng ta đang thắng ở tất cả các mặt trận.

    Cảm ơn các bạn. Cầu Chúa phù hộ cho các bạn. Cầu Chúa phù hộ cho nhân dân Venezuela. Cầu Chúa phù hộ cho nhân dân Cuba. Cầu Chúa phù hộ cho nhân dân Nicaragua. Và Xin Chúa phù hộ cho Hoa Kỳ.

    Bài này của PTH sẽ là mồi cho những cháu ngoan bác hồ công kích các nhân sỹ -những người luôn BỨC XÚC với cq csVn..
    Do đó tôi cho rằng PTH dù hiểu biết rộng nhưng chưa đủ tầm nhìn hoặc chưa thấu hiểu cách cùng nhau chống lại cái ác cs.

    Nói chung nên ủng hộ tất cả những ý kiến tác động có thể làm bọn độc tài toàn trị e ngại .
    Nhân bất thập toàn. 100 nhân sỹ cũng vậy thôi. Tác giả bài viết, PTH cũng vậy thôi. Hãy cùng nhau phơi bầy sụ giả dối, sự kn của cs...thay vì bới lông tìm vết ở những người không có quyền lực và vốn ko thể hoàn hảo 100%.

    Hãy phê phán (chửi) ma-lenin,...mao, hcm,ltụ cs xyz+....
    chỉ ca ngợi chúng hoặc im lặng trước tội ác, cái sai của chúng cũng là phạm tội.
    HÃY CHẤM DỨT BAO CHE BAO BIỆN CÁI SAI CÁI ÁC CỦA CS. HÃY TỐ CÁO CS NHƯ NHÂN LOẠI ĐÃ TỐ CÁO QUỐC XÃ PHÁT XIT.
    IM LẶNG BAO CHE TỘI ÁC CS LÀ HÀNH ĐỘNG CỰC ĐOAN, LÀ CHỌN PHE ÁC.

    Anh Ba Lúa à: Tôi cư ngụ tại Mỹ khá lâu và trải qua nhiều 'đời' tổng thống; nhận định của tôi phải nói là chưa khi nào Hoa-kỳ có một vị t.t. ba trợn như ông Chăm: Hành xử của 'ông nội' này không khác chi 'acting' của chú học trò lớp ba. Bên Âu châu có bong-bóng bay hình ông Chăm [còn] mặc tã con nít, anh Ba có biết không ?

    Bài viết của chị PT Hoài, tôi xin công nhận là đúng sự thật. Theo tôi, chị Hoài nói chưa đủ, chưa hết !

    Người xưa nói: không biết thì dựa cột mà nghe. Đừng phát ngôn như người mù sờ voi nữa, anh Ba à.
    .

    Bà Ngự tự xoá được còm của mình, các bác Admin DL có thể chỉ cho chúng tui được hông ? hay bà Ngự chính là trụ cội của DL.

    Thấy bà Ngự hồ hỡi ủng hộ Bà Hoài với quan điểm thiên tả về Trump trên DL, làm tui lại liên tưởng đến một chị khác cũng mới định cư tại Mỹ, chị này tên Đinh Ngoc Thu, chẳng biết chị này có là cánh tay dài trong nước, nhưng chính chị này đã giết chết trang tin Ba Sàm bằng mọi giá bởi chẳng hiểu sao trước khi vào tù anh Ba Sàm giao tất cả chìa khoá trang này cho bà chị, khi có những người khác sẳn sàng xã thân cộng tác để làm sống trang này chờ ngày anh Ba Sàm trở ra từ nhà tù. Nay đinh cư tại Mỹ, hàng ngày trên facebook chị thì rất nhanh nhậy chống Trump bằng mọi giá, chị luôn trích dịch hay lấy thông tin và ấn bản trên trang nhà facebook của chị còn nhanh hơn tin Ba Sàm ngày xưa.

    Hỏi bà Ngự cái, từ ngày Trump nắm quyền, nước Mỹ đã ai chết vì thiếu quyền dân chủ chưa? có ai đã chết vì thiếu welfare, tem phiếu thực phẩm hay bảo hiểm y tế chưa? có ai chửi Trump mà bị nhốt chưa ? Bà Hoài người ngoài mà còn hiểu nước Mỹ "sâu sắc" thì bà chị Ngư, quốc tịch Mỹ, ăn cơm Mỹ, bầu bán Mỹ thì phải "sáng suốt" hơn bà Hoài chứ nhỉ nhưng sao mà lại kém cỏi đến thế ! Cái mà chúng tui đang muốn biết từ bà Ngự là "dân chủ và dân quyền của bọn Mỹ" hiện nay nó như thế nào, một thí dụ chẳng hạn như có bị cảnh sát đánh chết trong tù vì chống Trump vv... chứ không phải nói chung chung như thế, và chúng tui cũng không quan tâm dân chủ dân quyền nước khác vì nó rối như canh hẹ, cái mà chúng muốn học là từ Mỹ, bởi chính bác còn khoái cái hiến pháp của bọn Mỹ cơ mà và chôm chỉa mang về làm của riêng

    Đồng ý với quan điểm của nhà văn Phạm Thị Hoài trong bài viết. Không sống ở Mỹ, nhà văn có những nhận xét về tình hình nước Mỹ rất sâu sắc, hiểu rõ vấn đề dân chủ và dân quyền hơn rất nhiều người hiện đang sống ở Mỹ.

    Đọc bài viết bà Hoài, tui thì không bình về bức thư của các Nhân Sĩ nhưng những gì bà ta nói về Trump, về chính quyền Trump với thế giới, về cách thức ngoại giao hay giao tiếp với bọn độc tài, về cái xuống cấp thảm hại thể chế dân chủ pháp quyền bị mai một sức hấp dẫn, trọng lượng quốc tế của toàn thể cộng đồng bị suy giảm ..vv. mới thấy bà cũng chỉ thuộc loại a dua, không sống Mỹ nên bà không biết Mỹ, cái quan điễm này của bà thì không khác gì hơn bọn thiên tả Âu Châu than khóc khi bị Trump tước hết quyền lợi, thế thôi. còn chuyện VN ư, thay vì trách Trump, môt con người như bà dù gì cũng có chút uy tín trên công chúng, thì nên tập trung vào những gì cần làm, cần phải biết cách tiếp cận Trump để thêm sức mạnh cho một VN dân chủ.

    Chúng ta cũng nên có cái nhìn khác thay vì nhìn như bà Hoài trên diễn đàn DL, một người khác như ông Nguyễn Xuân Nghĩa, ông sống ở Mỹ và có giờ trên truyền thông qua "giờ giải ảo ", kiến thức chính trị, kinh tế và thông tin của ông cũng đáng cho chúng ta nghiền ngẫm và suy tư lắm, nó không như những bài viết của bà Hoài, khác nhau 180 độ và hoàn toàn là hai thái cực