Dân tộc không biết tự cứu

  • Bởi Admin
    10/02/2019
    6 phản hồi

    Đỗ Ngà


    Biển người chen lấn ra đường dự lễ cúng sao giải hạn chùa Phúc Khánh.

    Dân tộc Việt Nam đang bị nhốt trong cái lồng cai trị của ĐCS. Với số lượng lên đến 100 triệu người, lẽ ra dân tộc Việt Nam có sức mạnh vô biên, nhưng cuối cùng chỉ là bầy cừu ngoan ngoãn. Với sức mạnh đó, họ dư khả năng tự phá bỏ xiềng xích để giải thoát cho mình thay vì cầu thánh thần đến mở cho.

    ĐCS như là cái lồng nhốt cả dân tộc này vào đấy. Nhân dân đói nghèo cũng bởi sự cai trị của ĐCS; doanh nghiệp chân chính bị o ép, bị làm khó bởi luật, bị vòi vĩnh tiền do hối lộ cũng bởi sự cai trị của ĐCS; cuộc sống người dân phải chịu vô số những rủi ro như tai nạn giao thông cao, chết vì ung thư nhiều, thuế má nặng nề vv.. Tất cả đều bởi sự cai trị của ĐCS mà ra cả. Đứng trước những khó khăn như thế, dân tộc nào sáng suốt họ đã chọn cách bày tỏ thái độ chính trị để đi đến giải quyết rốt ráo nguyên nhân làm cho 100 triệu người phải cơ cực, cuộc sống bất ổn. Nhưng dân tộc Việt Nam lại cầu thánh thần.

    Cái tử huyệt của dân tộc Việt Nam là tính cá nhân đến cực đoan, nhưng tính tập thể thì gần như không có. Với người Việt, khi bị bế tắc, đa phần là họ cầu thánh thần chỉ ban riêng cho họ sự giàu có mà quên rằng, nếu đất nước thịnh vượng thì tất cả mọi người, trong đó có họ con cháu của họ sau này cũng được hưởng. Khi người Việt đứng vào tổ chức, họ nghĩ ngay đến cách đấu người này, đè người kia để họ ngoi lên, cho nên hầu hết các tổ chức hoặc không thể lớn mạnh, hoặc bị mục rữa và giải tán. Sức mạnh của một dân tộc không chỉ nằm ở sự thông minh mà con phụ thuộc vào tính hy sinh vì cộng đồng và tinh thần trách nhiệm của cá nhân với cộng đồng đó, với tổ chức đó. Theo tôi, tính tổ chức cao quyết định thành công nhiều hơn sự thông minh tính toán lợi hại cho riêng mình. Thông minh kiểu như thế, nếu gộp lại thì chỉ là một cộng đồng yêu, chắc chắn là vậy.

    Trăm triệu dân, nếu biết sức mạnh của mình và sử dụng đúng, thì đủ để bẻ gãy xiềng xích CS như bẻ củi mục. Nhưng cuối cùng thì hoàn toàn thất vọng, cả dân tộc chỉ biết quỳ lạy khóc lóc van xin thánh thần cởi xiềng xích cho mình. Với một dân tộc như thế, thánh thần nào cởi xích cho? Lúc đó thánh thần sẽ nói "các ngươi dư sức bẻ gãy xiềng xích sao lại cầu đến ta?". Và chắc chắn, thánh thần sẽ để cho dân tộc ấy chết trong cái xiềng xích đó mà thôi.

    Chuyện kể rằng, một anh chàng bị ngã xuống nước. Hoảng quá anh ta vẫy vùng la hét kiêu cứu, nhưng chẳng ai nghe thấy. Và cuối cùng anh ta chết chìm. Khi vớt anh ta lên, người ta lội xuống ao kéo anh ta vào bờ một cách dễ dàng, vì đơn giản, cái ao chỉ sâu đến vai. Vâng! Anh ta chết vì anh ta không hề biết, chính anh ta có thể tự cứu được mình. Dân tộc Việt Nam réo gọi thánh thần cầu cứu cho mình trong khi chính mình không biết tự cứu trong tường hợp như thế. Muốn được cứu, phải thay đổi nhận thức và tìm cách tự cứu, đó là bài toán cho dân tộc Việt Nam, không có cách giải khác.

    Từ khóa: Đỗ Ngà

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Đọc ba lời còm dưới, Thấy bà Ngự nhận xét đúng, còn lời còm của Dân Quê và Red, thấy ngồ ngộ, như không đầu không đuôi.

    Dân tộc nào thì chính quyền đấy, có lẽ đây là câu trả lời.

    Sẵn sàng đè lấn nhau để có được lời cầu trong thần thánh cho chính cuộc sống vật chất của mình là có nhà cửa, công ăn việc làm, vợ đẹp con khôn vv..., nhưng lại rất thờ ơ khi nghe lời kêu gọi xuống đường để bày tỏ quan điểm với chính quyền, bởi chính quyền chính là vật cản cho những ước mơ rất đơn giản là cuộc sống vật chất trở thành hiện thực mà không là thánh thần.

    Bọn chính quyền thì nó cũng biết thế và còn đi trước một bước bằng cách buôn thần bán thánh với những đền chùa to nhất Đông Nam Á.

    Chuyện ô nhiễm Formosa, chính là nhà cầm quyền VN đã tiếp tay cho bọn Tàu Đài Loan và Trung Quốc, làm ảnh hưởng cuộc sống tới cả chục triệu người VN. Khi kêu gọi biểu tình để bày tỏ nguyện vọng của kẻ bị hại, thì dường như chỉ có dăm ba xứ đạo Công Giáo tham gia và còn bị chính chục triêu người kia chỉ mặt là Công Giáo bọn phản đông phá hoại nhà nước xhcnVN

    Viết bài này, tác giả Đỗ Ngà có cái lầm cơ bản, nhầm rất to. Xin hỏi: Đảng CS là ai? Ở đâu ra? Những người trong Đảng CS chính là ông bà, cha mẹ, anh em cô dì chú bác của chúng ta. Hay nói cách khác chính là cùng dòng máu của chúng ta, có khi lại chính là chúng ta. Một thời có người đã theo CS khi còn mơ ngủ, nhưng khi tỉnh ngủ, nhất là thời kỳ thế giới phẳng, nhờ có internet, đầu óc con người được khai sáng thì họ lên án, thậm chí còn lên án CS một cách cực đoan mà quên rằng CS không nằm trong số 100 triệu người Việt Nam. Điều này có lý, trong chủ trương chính sách của CS là họ bỏ qua Tổ quốc, bỏ qua dân tộc, thậm chí bỏ qua cả tổ tiên mình mà chỉ biết "vô sản toàn thế giới liên hiệp lại".
    Theo tôi thì cần có cái nhìn về CS như sau: Đó là một bộ phận người con Việt Nam lạc đường, dẫn cả dân tộc vào con đường lầm than đói khổ, nay cần làm cho họ sáng mắt ra để đưa đất nước và dân tộc tiến lên. Trước kia khi chống Mỹ thì chính CS muốn Mỹ rút ra và họ tuyên bố "Để người Việt nói với nhau", Nhưng nay khi lên cầm quyền thì CS chỉ biết lợi ích nhóm và quên đại bộ phận người Việt đéo là CS, họ sợ mất ghế hơn sợ mất nước, giữ chế độ CS chính là giữ ghế để được quyền độc tôn bóc lột.
    Thật ra vấn đề cứu nước đã được dân tộc ta đặt ra thừ lâu, ngay từ khi thực dân Pháp sang xâm lược nước ta. Đến đầu thế kỷ XX thì vấn đề cứu nước rầm rộ hơn và mỗi nhón người lại có một xu hướng khác nhau, điều này thể hiện ở các đảng phái chính trị ra đời.
    Lúc mới ra đời mỗi đảng có một cương lĩnh khác nhau nhưng nhìn chung đảng nào cũng ít nhiều có yếu tố tiến bộ, thể hiện ở vấn đề lo vận mệnh quốc gia. Nhưng càng về sau thì các đảng đều thoái hóa, biến chất, thậm chí có đảng đã lưu manh hóa, tiến dần đến mafia, kể của Đảng CS cũng vậy, nhưng tốc độ mafia của CS chậm hơn, nhưng ngày càng thấy bộ mặt thật của CS còn ghê rợn hơn.
    Khi xét đến con đường cứu nước của ta thì chớ có gói gọn trong phạm vi mảnh đất chữ S mà nên mở rộng ra tầm nhìn thế giới thì mới nhận ra thực chất của vấn đề. Từ hàng trăm năm nay người Việt không đủ trình độ làm chủ vận mệnh đất nước mình mà thường bị yếu tố nước ngoài chi phối. Điều này rất quan trong, có một số chí sĩ trong nước nhìn thấy và cả một số người nước ngoài cũng thấy. Đầu thế kỷ trước khi tiếp súc với cụ Phan Bộ Châu một nhà cách tân Lương Khải Siêu người Trung quốc đã nói đại ý: vấn đề tự do không khó nhưng chỉ sợ người quý quốc có đủ tư cách hay không?...
    Hiện nay ta đang thiếu ngọn cờ đấu, Napoléon đã nói "Quần chúng là con số không, người lãnh đạo là con số một, sau con số không là không, có số một đứng đầu thì thành một triệu". Ta đang thiếu con số một. Điếu này đòi hỏi các nhà trí thức. Liệu Đõ Ngà có tìm ra con số một hay không? Điều này sẽ bàn sau.....

    Có thể đa số người dân ở VN không nhìn thấy những vấn đề của đất nước như tác giả Đỗ Ngà. Thay vì trách móc, tác giả Đỗ Ngà hãy giúp người VN nhìn ra vấn đề. Hãy học từ tác giả Nguyễn Vỹ Yên ("Sáu năm hoạt động xã hội đã dạy cho mình những bài học gì?"; https://www.danluan.org/tin-tuc/20190111/sau-nam-hoat-dong-xa-hoi-da-day-cho-minh-nhung-gi) dể tìm cách 'reach out" tới đám đông.

    Do gốc gác dân tộc nghèo,lạc hậu và phức tạp về thành phần chủng tộc như lai Tàu,Chăm,Chiêm Thành,Mường (theo sinh vật học,cái gì lai thì hơi phức tạp) và lịch sử phát triển dân tốc đầy biến động(bị Tàu,Pháp cai trị) và sau này cộng thêm hàng chục năm bị cộng sản cai trị bằng tuyên truyền xạo láo,mỵ dân,hù dọa,khủng bố,độc đoán nên dân Việt ngày nay là một dân tộc kỳ quái,điên điên khùng khùng,khôn nhà dại chợ,vọng ngoại,vô kỷ luật,ích kỷ,vô cảm,khôn vặt,gian vặt,ưa nói láo,hay lừa nhau,hại nhau mà sống.Một trong các điển hình này là trong khi Tàu tìm mọi cách để sáp nhập,thôn tính Việt Nam thì dân Việt tiếp tục ăn chơi,đua đòi,diễn thời trang,thi ca nhạc,khoe tài sản khủng,gia thế khủng.Do tính cách dân tộc tính kỳ quái như vậy nên dân Việt Nam bất kể thành phần gốc gác đi đến đâu cũng bị khinh khi ,làm khó không muốn cho nhập cảnh.

    Tác giả bài viết mơ ngủ khi ngĩ dân việt đang cùng nhau van vái cầu cứu thánh thần cứu mình khỏi xiềng xích,của sự lãnh đạo của bạo quyền . Tỉnh dậy đi !.
    Trong những cái đám đông kìn kìn người ùn ùn đi lễ đi bái nọ bảo đảm là họ chỉ cầu riêng cho lợi ích cá nhân và gia đình họ thôi,tài lộc và may mắn là chính chứ họ làm gì mà ngĩ xa đến việc thoát khỏi xiềng xích,lại càng chẳng ai màng đến chuyện xa vời như cái gọi là quê hương và dân tộc .
    Thời nay với cung cách sống của đa phần người viêt cho thấy dẫu mang tiếng nô lệ mà đủ ăn đủ mặc nhậu nhẹt gái trai thoải mái là người việt mình ok ngay thôi .Họ chỉ có to còi :Việt Nam vô địch .
    Nên nhớ cho là truyền thống quật cường đấu tranh thoát khỏi áp bức lầm than của dân ta xưa kia chỉ là chuyện quá khứ,thực tế xã hội chứng minh điều đó một cách rõ ràng .
    Ngày nay thì con người ta đã khác ,lo thụ hưởng và ích kỷ quá nên họ hèn đi . Một trận đá bóng khu vực thôi nhưng họ quan tâm còn hơn mất cả trăm cái đảo ngoài biển .