Kẻ cần câm miệng chính là cái lũ hèn đang dạy dân hèn giống mình đó!

  • Bởi Admin
    31/12/2018
    1 phản hồi

    Các báo, kể cả Tuổi Trẻ, hãy thôi cái trò dẫn lời mấy “chuyên gia” - mà quan điểm cá nhân tôi thấy tư duy như mấy con bò - để dạy dỗ người dân phải làm cái này cái kia trên mạng xã hội từ 1-1-2019 khi Luật An ninh mạng có hiệu lực đi. Nhiều người trong cái đám đó sống rất ơ hờ, vô cảm, và vô trách nhiệm. Nếu công dân nào cũng sống như cái đám đó thì đất nước này chắc sẽ sớm lên thiên đường.

    Lũ người ấy định hướng rằng chỉ nên tin vào báo chính thống, chia sẻ thông tin từ báo. Ơ điên hả? Biết bao nhiêu thứ cần thiết mà báo chính thống câm như thóc, có dám nói cái quần gì đâu mà cứ chính với thống.

    Lẽ ra, sứ mệnh của các báo là phải đấu tranh với cơ quan quản lý nhà nước để đòi hỏi bất kỳ điều luật nào đưa ra cũng phải đảm bảo quyền tự do ngôn luận, khuyến khích người dân đấu tranh với những điều sai trái, giám sát và phản biện các chủ trương chính sách và việc thực thi nó. Đây là quyền Hiến định. Chứ không phải cái kiểu dạy dân, luật có hiệu lực rồi, hãy nói theo tuyên giáo thôi, hoặc câm miệng đi.

    Kẻ cần câm miệng chính là cái lũ hèn đang dạy dân hèn giống mình đó.

    Nên nhớ, hành động giám sát, phản biện của người dân đối với các cơ quan quyền lực nhà nước chính là động lực của sự phát triển trong bất kỳ xã hội nào.

    Theo FB Bạch Hoàn

    * * *

    LUẬT AN NINH MẠNG: 5 ĐIỀU CẦN BIẾT TỪ NGÀY 1/1/2019

    1. Luật An ninh mạng là một đạo luật phản động, ngu dốt và man rợ, hoàn toàn đi ngược lại với xu hướng văn minh của loài người.

    2. Nếu Luật An ninh mạng được Pháp ban hành cách đây 100 năm thì Nguyễn Ái Quốc sẽ bị xử đầu tiên.

    3. Luật An ninh mạng nhắm đến việc loại bỏ hoặc kiểm soát các dịch vụ nước ngoài như Facebook và Google, tức là loại bỏ hoặc kiểm soát một môi trường ngôn luận và kết nối xã hội tương đối tự do hiện nay. Những điều cấm về ngôn luận trong Luật An ninh mạng thực ra không có gì mới, các luật khác đã quy định từ lâu. Các hãng công nghệ trong nước cũng từ lâu nằm trong tầm kiểm soát của chính quyền, có hay không có Luật An ninh mạng cũng vậy.

    4. Luật An ninh mạng sẽ cơ bản bị vô hiệu hoá nếu các hãng công nghệ nước ngoài từ chối tuân thủ (không đặt máy chủ, không mở văn phòng ở Việt Nam). Nếu các website nước ngoài bị chặn thì dùng trình duyệt Tor, các ứng dụng VPN hoặc đổi DNS sẽ truy cập được thoải mái, mà làm như vậy thì về cơ bản chính quyền cũng không đọc được dữ liệu truy cập của mình.

    5. Luật ngu.

    Theo FB Trịnh Hữu Long

    * * *

    CẤM ĐOÁN LOẠN XẠ

    Mọi người đang rộ lên việc này mai, 1-1-2019, Luật An ninh mạng sẽ có hiệu lực và chúng ta sẽ không thể thoải mái chém gió trên Facebook. Các nhà quản lý thì ôm tham vọng nắm được và cải tạo mạng xã hội bằng cách dùng smartphone mỗi ngày gửi cho nhau vài tin vui, tin tốt...

    Thì cũng ổn thôi, các điều cấm đoán trong Luật An ninh mạng thật ra cũng chả có gì. Xưa nay dân ta vẫn thế. Kể ra cái luật này nó cụ thể hóa ra thôi. Hồi xưa tới giờ, mấy ai nói trái, trừ khi đã nghe được những động thái từ thượng tầng. Như hồi Luật về Hội, khi chủ trương thông qua luật này vẫn còn, thì ai cũng ủng hộ. Nhưng khi chủ trương đã hoãn, mấy ai dám cãi công khai? Kỳ họp thứ 4, QH 13 hồi tháng 11-2017, đại đa số ĐBQH ủng hộ Luật Đặc khu. Nhưng đến kỳ họp thứ 5 hồi tháng 5-2018, ai cũng phản đối. Nhiều chuyên gia nín thở, chờ đến khi biết chủ trương dừng lại luật này thì mới công khai lên báo nói: nên dừng lại...

    Trước có người hỏi, điều đáng quan ngại nhất của Luật An ninh mạng là gì? Tôi trả lời rằng, cùng với dự thảo Nghị định hướng dẫn, Luật này có thể biến Cục trưởng Cục ANM thành "siêu quyền lực" và quyền bí mật riêng tư của công dân, kể cả của các lãnh đạo cấp cao, mà Hiến pháp đã ghi nhận có thể bị xâm phạm bất cứ lúc nào. Dù dự thảo Nghị định sau này đã đẩy thẩm quyền lên Bộ trưởng Bộ Công an, nhưng có thể điều quan ngại ấy vẫn hiện hữu.

    Quay lại các điều cấm đoán, tôi thấy nó là một vế. Kể ra, phải kiến tạo một nền tảng xã hội tốt mới là chuyện đáng bàn.

    Này nhé, muốn người ta không đưa thông tin sai lệch, gây hoang mang, kích động v.v.v. thì dứt khoát công khai, minh bạch phải được Nhà nước tuân thủ. Mọi thứ minh bạch rồi thì bố ai dám sai lệch được. Phạt như chơi...

    Muốn các chủ trương, đường lối không bị nói ngược, thì đương nhiên chủ trương, đường lối phải chuẩn. Vẫn còn có những bài học về chủ trương, đường lối khiến ngay cả Cố Chủ tịch Hồ Chí Minh phải khóc xin lỗi đồng bào và TBT Trường Chinh phải từ chức. Mới đây thôi, chủ trương thành lập các "quả đấm thép" có phải là đúng đắn không? Đến giờ các quả đấm thép ấy đấm vào nền kinh tế những cú trời giáng. Ai đúng ai sai chắc cũng đã rõ ràng...

    Cấm việc xuyên tạc thì cũng cần, nhưng phải nghĩ tới việc tôn trọng sự thật. Bởi chắc chắn chỉ có sự thật mới là liều thuốc hữu hiệu nhất chống lại các luận điệu xuyên tạc. Còn khi sự thật đã được tuân thủ, thì ai trái sự thật sẽ bị bật thôi... Vì BLHS đã có các chế tài về tội danh vu khống. Chứ cứ lôi các định kiến cá nhân, nhìn nhận mọi thứ đều là nguy cơ, như kiểu coi MXH là chiến trường, thì đương nhiên sẽ gánh lấy hậu quả... Cơ bản là vậy...

    Sự trưởng thành của một xã hội chắc chắn không phụ thuộc vào các điều cấm đoán. 31-12-2018.

    Theo FB Trần Đại Thanh

    * * *

    Viết chạy ngày 1.1.2019

    0h ngày 1.1.2019 có lẽ sẽ là dấu mốc đặc biệt khi Luật ANM chính thức có hiệu lực. Thôi thì cũng tranh thủ chém vài câu trước ngày đen tối này :)

    -Nhiều điều cấm của Luật thì thấy ok, quá đúng rồi, đó là điều hiển nhiên: Cấm đưa t tin chưa được kiểm chứng; thông tin kích động bạo lực, vi phạm SHTT; kỳ thị chủng tộc. Ok, fine. Đúng mà. Trước nay vẫn thế. Siết chặt hơn thì cũng làm cho môi trg mxh cũng tốt hơn thôi.

    - Cơ mà không được đưa t tin, comment trái với đường lối, chủ trg của Đảng cũng cần xem lại. Đảng cũng như một con người. Không thể lúc nào nói và làm cũng đúng. 100 điều nói ra mà chỉ 1-2 điều sai thì cũng tốt lắm rồi. Thế không cho người khác nói lại, góp ý hay sao ? Thậm chí nói ngược hẳn lại chắc gì đã không tốt để sửa sai?. Đảng chưa từng có chủ trương sai và sẽ không bao giờ sai nữa hay sao?. Chủ trương cải cách ruộng đất trước đây thế nào? Nếu báo chí được nói sớm, phát hiện sớm thì chủ trương đó sẽ bớt gây ra bn hậu quả tệ hại phải khắc phục, lãnh đạo phải khóc mà xin lỗi trước toàn thể quốc dân sau đó ?

    Một cá nhân, tổ chức mà không còn khả năng lắng nghe và tiếp thu, để sửa mình, tiến bộ hơn mà lại tìm cách truy diệt người nói trái ý, có thể có cái sai của mình thì thật đáng buồn cho tổ chức, cá nhân đó.

    Xin hết. Từ mai, em là một con cừu :-p

    Các anh không được tính tút này vào danh sách các stt: Đi ngược abc...gì đó đâu nhá!

    Theo FB Mạnh Quân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Theo tôi hình dung thì câu chuyện nó như thế này. Trong một ngày nào đó cách đây vài năm ban bí thư của đảng họp và có người đưa ra vấn đề rằng thông tin trên mạng xã hội đã trở nên quá nhiều và quá "phức tạp", đặc biệt là những tin "nhạy cảm" từ trong nội bộ đảng tiết lộ ra mà đảng không kiểm soát được. Rằng đảng không ngăn cấm cộng nghệ nhưng mạng xã hội ngày càng có nhiều thông tin làm lộ sự thât, rất"nguy hiểm" đến uy tín của đảng. Bàn qua bàn lại một hồi ban bí thư "nhất trí" phải chấm dứt tình trạng này. Sau khi ban bí thư "nhất trí" vấn đề được đưa ra trước bộ chính trị.

    Bộ chính trị bàn qua bàn lại một hồi cũng "nhất trí". Sau khi bộ chính trị "nhất trí" bước tiếp theo là thực hiện. Nhưng thực hiện bằng cách nào?

    Có thể ban bí thư, bộ chính trị và một vài "chuyên gia" của đảng bàn qua bàn lại thêm một thời gian nữa, sau đó "nhất trí" việc thực hiện sẽ giao cho đồng chí Tô.

    Đồng chí Tô thì cũng không khác gì bộ chính trị hay ban bí thư trong vấn đề uy tín của đảng. Nếu có khác thì đó là Tô rất rành trong việc bắt bớ, khống chế, bịt miệng, gây sợ hãi cho hàng chục triệu người.

    Tô nhận nhiệm và sau vài tháng hay 1-2 năm gì đó Tô làm ra được một công cụ. Cái này được gọi một cách vô ý thức vì thiếu hiểu biết hoặc một cách có ý thức vì gian hùng là "Luật An Ninh Mạng". Tô là tay biết làm việc, sau khi làm xong Tô đưa ra công khai để tham khảo ý của "các chuyên gia" và để "nhân dân" góp ý.

    Sau đó Tô trình bộ chính trị cùng ban bí thư và được "gật đầu". Dĩ nhiên còn phải đưa ra quốc hội vì công cụ cần có chính danh để đàn áp. Sau khi ra quốc hội thì công cụ của Tô chính thức gọi là Luật.

    Công tác của Tô tạm xong nhưng công việc vẫn còn. Theo cách làm việc lâu nay của đảng thì khi đảng tung ra một công cụ phải có một đợt sóng tuyên truyền kèm theo. Thực hiện tuyên truyền thì không cần tìm đâu xa vì đã có sẵn đồng chí Võ.

    Đến cấp của Võ thì không còn bàn gì nhiều, chỉ nhận"công tác" là thực hiện thôi.

    Võ "chỉ đạo" 700 tổng biên tập phải tuyên truyền "để tạo mọi điều kiện thuận lợi" cho cái "luật" có hạn sử dụng từ ngày 1/1/2019.

    700 tổng biên tập chỉ đạo các biện tập phải viết sao để bảo đảm đạt kết quả theo đúng mục tiêu của cấp trên. Từ đây các sản phẩm "định hướng xã hội" ồ ạt ra đời.

    Từ ý tưởng ban đầu đến bước hoàn tất sau cùng trải qua 5 cấp nhân sự. Không thể biết trong 3 cấp về sau có ai thấy ngượng ngùng, thấy mình quá hèn khi làm một chuyện rõ ràng là đi ngược lại với bước tiến chung của thế giới. Chỉ có thể nói chắc rằng ít nhất là 2 cấp cuối đã "nhất trí" trên một nguyên tắc: phải làm theo lệnh cấp trên.

    Cho nên những người làm ra sản phẩm "định hướng xã hội", họ có thể đôi lúc cảm thấy mình hèn nhưng họ không thể câm miệng. Còn dân ngu hèn ư? Dân thì ngu hèn lâu rồi, 80 năm rồi và chính vì dân ngu hèn nên đảng mới tồn tại. Ngu hèn lâu rồi ngu thêm nữa cũng là thường thôi, quan trọng là cái ghế.

    "Luật có hiệu lực" người ta chỉ biết có vậy, không biết hoặc phớt lờ làm như không biết rằng phải có trước rồi mới có luật, có pháp và có quyền!