S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đất Nước Nhìn Từ Phi Trường Changi

  • Bởi Admin
    31/12/2018
    0 phản hồi

    Tưởng Năng Tiến

    Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm. - Trương Châu Hữu Danh

    Dân Việt – khi giận – họ mắng nhau hơi kỹ, và hơi quá. Ít nhất thì cũng kỹ hơn và quá hơn vài ba dân tộc khác mà tôi đã có dịp “chung đụng” qua ngôn ngữ thường ngày. Người Anh, người Mễ, người Pháp không chửi “đối phương” là đồ mặt mo, mặt mẹt, mặt dầy hay mặt thớt… Người Tiệp, người Tầu, người Nga, người Lào, người Miên, người Miến – tôi đoán – chắc cũng không luôn.

    Chúng ta, qua cách chửi, đã biểu lộ một tâm lý chung của dân tộc mình: rất sĩ diện. Bởi vậy, không có gì ngạc nhiên khi chuyện lùm xùm (làm “mất mặt” dân Việt Nam) ở phi trường Changi đã khiến cho giới cầm bút – trong cũng như ngoài nước – đều nóng như hơ. Riêng nhà văn Huy Phương thì nóng như lửa:

    “Những người Việt này bị đối xử như tội phạm, bị đưa vào phòng riêng, kiểm soát chặt chẽ giấy tờ, bị phỏng vấn và bắt tự đếm số tiền mang theo trước mặt nhân viên sân bay. Những người khách này buộc phải trở lại Việt Nam trên các chuyến bay đưa họ đến, hay lưu lại những khách sạn gần phi trường mà hãng hàng không Việt Nam phải đài thọ chi phí…

    Chính quyền Singapore cũng không hề nói lý do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lý do này thì những người trong cuộc, hay toàn thể ‘khúc ruột ngàn dặm’ trên khắp thế giới đều biết rõ, đều cảm thấy xấu hổ và đau lòng…

    image002_21.jpg
    Khu đèn đỏ Geylang. Ảnh: N. C. B

    Nếu danh dự phụ nữ Việt Nam bị coi thường hay chà đạp là danh dự của cả dân tộc cũng bị coi thường. Ai có trách nhiệm trong việc đàn bà con gái Việt Nam bị cấm cửa và cái mặt Việt Nam trong thời gian gần đây, có thể nói xa hơn là dưới chế độ xã hội chủ nghĩa đã bị lấm lem đến mức tồi tệ.”

    Bài báo (“Cái Mặt Việt Nam”) của Huy Phương được phổ biến trên nhiều trang web, cùng với không ít những lời tán thưởng. Nhân tiện, tôi cũng xin mạn phép được giới thiệu một cách nhìn khác (có thể là chính xác và thấu đáo hơn) của nhà thơ Trangđài Glassey-Trầnguyễn. Theo tác giả này thì vấn đề không phải là “cái mặt Việt Nam” mà là “cái khác” cơ:

    chém cha cái kiếp dâm nô
    đã đau đô hộ, xuống mồ càng đau

    ai bảo chế độ thực dân chấm dứt
    khi Pháp rút khỏi Việt Nam 1954?
    nếu bạn Google Search, hôm nay, 2013
    tìm “lịch sử nhân linh Việt”
    bạn sẽ thấy
    đường Trường Sơn
    là ngõ tắt gần nhất
    tới đường âm-đạo-bị-đô-hộ
    thuộc địa của chế độ “đô hộ trắng”
    tên gọi hết sức nhẹ nhàng: “white slavery”

    trắng nỗi gì?
    nó đen đặc!
    khi những con cặc của bọn mua dâm toàn cầu
    chen nhau lao vào
    xé rách âm hộ
    hùng hục
    cày xới
    giày xéo
    giẫm nát
    âm đạo nôn thốc tháo
    âm đạo chết ngất
    âm đạo túa máu
    âm đạo ung thư
    âm đạo đau lòng

    công nghệ mua dâm
    đã vạc hết nạc ở Đông Âu, ở Thái, ở Phi,
    và ở tất tần tật những “đệ tam quốc gia”
    và đây, Việt Nam, miền đất mới
    độc lập, tự do, hạnh phúc!
    tự do khủng,
    rất hoàn cảnh,
    nên bạn có thể vô tư lấy trinh của một đứa bé lên ba
    (để mua vui, hay xã xui như vị Đảng viên cấp cao kia)
    có thể cưới bốn (hoặc nhiều hơn) cô vợ còn trinh ở tuổi vị thành niên cùng một lúc
    và có thể thản nhiên hiếp dâm hàng loạt nữ sinh trung học
    mà vẫn nghênh nghênh giữ chức Hiệu Trưởng
    đô hộ từ ngoài
    đô hộ từ trong
    cái âm đạo của phụ nữ Việt
    trong thiên niên kỷ thứ ba
    là nơi gánh chịu nhiều oan khiên đàn áp khổ nhục nhất
    trong cả lịch sử cộng lại

    cái nắng thực dân đổ dài trên âm đạo
    thấm vào từng thớ thịt
    đốt rụi đường về

    Thúy Kiều của Nguyễn Du được hóa kiếp
    nhưng Thúy Kiều ở ngoài đời thì vẫn còn lênh đênh
    truyền kiếp lầu xanh

    Ngô Tất Tố đưa Chị Dậu
    trốn chạy con quỷ râu xanh
    chống cự cái tham dâm của quan anh, quan cụ
    mà cả một thế kỷ sau
    Chị Dậu vẫn còn chạy
    chạy đi khắp thế giới
    tiền đồ vẫn tối đen

    không phải mãi đến thế kỷ 21
    mới có gái quê ra tỉnh đi làm nuôi gia đình
    người ta gọi “đô thị hóa” nông thôn
    Chị Dậu (và có lẽ nhiều cô gái quê trước cả Chị nữa)
    đã đứt ruột bỏ quê, bỏ con, bỏ chồng, bỏ nhà lên tỉnh
    đi ở, làm vú sữa cho quan cụ 80 thừa tiền, chuộng uống sữa người,
    ngại uống sữa bò, sợ nóng
    cụ chuộng luôn đôi ngực đang đau nhói của người đàn bà con mọn
    xót con thơ
    cái tiền đồ tối đen như mực của Chị Dậu
    truyền đời
    truyền kiếp
    truyền lại đến hôm nay
    mà vẫn tối đen như mực!

    lính Mỹ đổ bộ lên âm đạo
    lập những quán trắng da
    phát triển ‘nền kinh tế về đêm’
    âm đạo chèn giữa súng và đạn

    từ trên đe dưới búa của phong kiến và đô hộ
    đến dưới búa trên đe của Đảng và áp lực hiện đại hóa
    đô hộ âm đạo
    đó là cách giết chết một dân tộc nhanh nhất
    một cách bỉ nhục nhất
    một cách rốt ráo nhất

    trên đe
    dưới búa
    âm đạo Việt Nam 2013
    nát như tương
    lưu lạc tứ phương
    lầu xanh khắp cõi
    ngay cả ở những quốc gia nghèo nhất thế giới
    cũng có âm đạo Việt Nam bị đưa đến
    và bị đô hộ

    những đứa bé gái lên năm, lên bảy
    khi được cứu ra khỏi nhà chứa
    đã dùng gòn và thuốc đỏ chà nát cơ thể mình
    hết ngày này sang ngày khác
    để tẩy uế
    thuốc đỏ cùng màu với máu
    chỗ nào là máu đổ, chỗ nào không?

    những đứa bé chưa kịp tuổi đến trường
    bị công an Cambốt bắt giam khi soát nhà chứa
    và bị tòa án Cambốt kết án là nhập cư trái phép
    ôi, mỉa mai!
    chẳng lẽ những đứa trẻ này tự dắt mình
    từ một miền quê hẻo lánh nào đó ở Việt Nam
    để vượt biên giới sang nhà chứa ở Cambốt hay sao?
    hay tại ông quan tòa mù mắt và mù lương tâm?

    Việt Nam đã từng bị đô hộ
    bởi láng giềng phương Bắc
    bởi mẫu quốc Phú Lãng Sa
    nhưng mỗi lần là một quốc gia
    bây giờ
    Việt Nam bị đô hộ
    bởi cả thế giới
    và tự đô hộ mình
    đô hộ ở ngay cái nơi tế nhị nhất,
    riêng tư nhất,
    cái nơi thiêng liêng nhất
    để đón nhận yêu thương
    để hòa hợp âm dương
    để đưa con vào đời
    để duy trì sự sống
    nơi ấy bây giờ
    đã thành cánh đồng chết
    đã thành cửa tử
    đã thành bãi tha ma
    đã bị đô hộ bởi những hạng người tồi tệ nhất
    từ khắp nơi đổ về
    và ở khắp nơi mà người phụ nữ Việt bị đưa đến
    bị bán
    bị nô lệ hóa
    bị chôn sống từng ngày mấy chục lượt
    bị biến mất mà không có ai đi tìm

    image003_24.jpg
    Công an V.N. đang tác nghiệp. Ảnh: banvannghe.com.

    ai có thể đếm được
    bao nhiêu triệu cái màng trinh
    đã bị chọc thủng trong tức tưởi
    – với một cái giá rẻ mạt
    để trả tiền thuốc cho mẹ, tiền cơm cho cha, tiền học cho em?
    mà cuối cùng vẫn không thoát ra được cái ngõ cụt mang tên “bần cùng”

    – hay không cả một xu
    khi kẻ cưỡng trinh có búa liềm và cờ đỏ?
    và những hứa hẹn không cần thực hiện…

    trong những cái phòng lạnh bị cấm khẩu…
    vì cái mạng nhện dày kệch
    đói nghèo, tiền kiếp đô hộ, hiện kiếp dâm nô
    tham nhũng, bóc lột, những chính sách ngu dốt sai lệch
    cái cán cân lệch giữa nước đang (chưa) phát triển và những nước công nghiệp
    sự bần cùng hóa nữ giới trên toàn cầu từ thời con người săn bắn và thu nhặt
    vân vân và vân vân

    cố đấm ăn xôi
    xôi bị cúp
    cầm bằng làm điếm
    điếm không lương
    quê-hương-âm-đạo
    tràn đô hộ
    biết đến bao giờ
    tỏa được cương?

    kẻ đô hộ chỉ có thể đô hộ
    khi kẻ bị đô hộ chịu để bị đô hộ

    hãy xoá sổ đô hộ
    chặt đứt lối mòn của suy nghĩ nhược tiểu
    dẹp những kềm hãm của nhịn chịu bất công
    đứng lên phá đổ thành trì đô hộ
    đưa ù lì trì trệ vào gông
    đã đến lúc những âm đạo vùng lên!

    Vùng lên là phải!

    Tuy nhiên, viển ảnh của một cuộc nổi dậy (hay nói theo nhà văn Phạm Thị Hoài là “nổi loạn”) của âm hộ Việt Nam e còn xa xăm lắm – như Luận Văn Nghiên Cứu Về Khu Kinh Tế Mại Dâm tại Thành Phố Hồ Chí Minh (*) của tiến sĩ Kimberly Kay Hoang:

    “Khách của số lớn trong nhóm phụ nữ này là những đàn ông Việt Nam nghèo với thể xác làm họ buồn nôn. Nếu thủ dâm và khẩu dâm không làm khách đạt thỏa mãn, thì giao cấu là biện pháp cuối cùng những người đàn bà này sẽ làm. Chín trong số mười hai phụ nữ mại dâm đã cho tác giả biết họ đều nôn mửa khi mới vào nghề sau khi cảm thấy tinh dịch của khách hàng trên tay hay trong miệng vì họ tởm lợm thể xác của những khách mua dâm…

    Mỗi bao cao su giá khoảng 40 xu, một giá quá đắt đối với những phụ nữ mại dâm bậc thấp. Vì thế, họ thường cố gắng làm cho khách xuất tinh bằng những cách khác hơn là giao cấu…”

    Khi còn rất nhiều phụ nữ Việt Nam vẫn chưa sắm nổi một cái bao cao su (“giá khoảng 40 xu”) để tự bảo vệ lấy thân, và không ít người còn phải “bán trôn rồi, lại bán cả mồ hôi” (“mà đói rách vẫn quần cho sớm tối”) thì chúng ta sẽ còn “mất mặt” đều đều – ở rất nhiều nơi khác nữa – chứ chả riêng gì ở phi trường Changi.

    (*) Hai luận văn, “Economies of Emotion, Familiarity, Fantasy, and Desire: Emotional Labor in Ho Chi Minh City’s Sex Industry”(1) và “She’s Not a Dirty Low Class Girl: Sex Work in Ho Chi Minh City,” (2) là những công trình đã đoạt giải luận văn sinh viên cao học tại các đại học Cornell (2008), UC Berkeley (2010) và những giải thưởng khác cuả ASA và giải Cheryl Allyn Miller, Những nhà Xã hội học cho Phụ nữ trong Xã hội (2011). Tác giả Kimberly Hoàng tốt nghiệp cử nhân về Communication & Asian American Studies tại đại học UC Santa Barbara và theo học Xã hội học tại đại học Stanford trước khi hoàn tất học trình tiến sĩ Xã hội học (chú trọng về phụ nữ, giới tính và tình dục) tại đại học UC Berkeley. [Theo Trần Giao Thủy (dcvonline.net)].

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi