TS Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu): “Tôi chỉ là người nhận thức được chân lý”

  • Bởi Admin
    22/12/2018
    4 phản hồi

    Tâm Don

    Cuốn sách Chia Tay Ý Thức Hệ của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Tụ, tức Hà Sĩ Phu, được Tự Do Xuất Bản ấn hành đang gây xôn xao cộng đồng mạng. Rất nhiều người quyết tâm lùng mua bằng được cuốn sách có giá trị này. Và Việt Nam Thời Báo đã có cuộc chuyện trò với nhà bất đồng chính kiến này xung quanh cuốn sách để đời của ông.


    Cuốn sách "Chia tay ý thức hệ" của TS Hà Sĩ Phu.

    VNTB: Cuốn sách Chia Tay Ý Thức Hệ đối với ông, là một đứa con tinh thần hay là một sản phẩm trân quý?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Những bài tôi viết ra đều là từ tim óc của mình mong góp chút nhận thức để làm tốt xã hội, để trả ơn đất nước và cuộc đời đã nuôi dưỡng mình, nên đương nhiên là những đứa con tinh thần của mình, còn mọi đánh giá là do độc giả. Riêng cuốn “Chia Tay Ý Thức Hệ” vốn manh nha từ năm 2012 do thiện ý của bạn đọc trong và ngoài nước. Lúc ấy tôi có viết mấy lời gửi độc giả 2012, nhưng không hiểu sao sự việc không thành, nay mới thấy tiếp tục và tôi vui biết đã có sách.

    VNTB: Ông viết ba tiểu luận: Dắt Tay Nhau Đi Dưới Tấm Biển Chỉ Đường Của Trí Tuệ, Đôi Điều Suy Nghĩ Của Một Công Dân và Chia Tay Ý Thức Hệ trong hoàn cảnh nào?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Hoàn cảnh ư, có hơi phức tạp một chút. Tôi là người làm khoa học tự nhiên, ngành sinh học, chuyển từ Viện Khoa học VN ở Hà Nội vào Đà Lạt định nuôi cấy mô vài cây thuốc quý.

    Một hôm ngồi nghe tuyên giáo báo cáo thời sự ở Đà Lạt (1988), chị TS Kiến trúc Đặng Việt Nga con cụ Trường Chinh bảo tôi: Một vài điều anh thường nói chuyện với bạn bè gần gũi khiến tôi cắt nghĩa được nhiều vấn đề, hôm nào anh hệ thống lại nói với bạn bè cho vui. Thế là sau đó có một cuộc chuyện trò tại nhà tôi, tôi vẽ một biểu đồ, như một cuộc thuyết trình sinh học, chứng minh nếu xuất phát từ đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản thì không đến được cái đích tốt đẹp mong muốn, nửa đường sẽ tắc, sẽ ngụy biện, sẽ phải theo thế giới về kinh tế nhưng sẽ đổi mới giả về chính trị và tư tưởng…Nghe xong mọi người đồng tình lắm và bảo tôi phải viết thành bài nghiêm chỉnh gửi ngay cho các cơ quan lý luận và báo chí. Thế là với chiếc máy chữ cọc cạch (1988 làm gì có vi tính và Internet) , không có một cuốn sách nào, trong đầu có thế nào viết ra thế ấy. Ai ngờ 10 trang đánh máy ấy gây chuyện to: Hội nhà văn VN và Tạp chí Sông Hương và một số nhà văn thì nhiệt liệt hưởng ứng, ủy viên bộ chính trị Đào Duy Tùng thì vác bài ấy đi phê phán khắp nơi, các báo chí chính thống của đảng cộng sản liên tiếp viết hơn 30 bài phê phán (huy động cả triết gia Trần Đức Thảo). Bài lan ra hải ngoại thì tạo ra làn sóng khen ngợi, tán dương, tự nhiên Hà Sĩ Phu thành nhân vật chính trị mà từ thuở bé đến giờ có biết chính trị là cái gì? Chỉ định viết một bài ấy thôi, nhưng thấy bị phê phán buộc phải viết thêm hai bài sau để giải thích, để thành một hệ thống mạch lạc cho có đầu có đuôi.

    VNTB: Điều gì ông tâm đắc nhất trong cuốn sách Chia Tay Ý Thức Hệ?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Chọn ra cái gì tâm đắc nhất thì cũng khó. Nhưng cứ tạm ghi nhận thì có thể kể ra mấy điểm sau đây:

    - Trước hết vạch được cái sai lầm lớn nhất của cái gọi là “hòn đá tảng” để thiết kế toàn bộ chủ thuyết cộng sản là việc lấy đấu tranh giai cấp làm động lực của tiến hóa và dùng giải pháp chuyên chính vô sản để giải quyết bất công. Tôi nêu được vai trò Tiền phong của Trí tuệ và sự tự do cạnh tranh Trí tuệ chính là động lực Tiến hóa.

    - Chủ nghĩa cộng sản chẳng qua là một chế độ phong kiến độc tài biến tướng, nên gieo vào mảnh đất phong kiến phương Đông mới đúng đất của nó, để nó đâm rễ sâu rộng nên sẽ kéo dài hơn các nước Đông Âu.

    - Nêu được tính chất tạm thời của chủ nghĩa thực dân, tất yếu sẽ hết khi nhân loại đi lên, nên nóng vội đánh chủ nghĩa thực dân bằng mọi giá (kể cả cái giá gây tác hại về sau) là dại dột. Điều này về sau đọc Phan Châu Trinh tôi mới biết cụ Phan đã nói như thế rồi.

    - Ngay 30 năm trước tôi đã dự đoán “người ta” sẽ mắc kẹt giữa chủ nghĩa với thực tế nên nhất định sẽ ứng xử bằng cách dối trá và ngụy biện, ngụy trang …

    VNTB: Nhiều ý kiến của ông trong ba tiểu luận nói trên vào thời điểm 25- 30 năm trước là táo bạo và mạnh mẽ nhưng ở thời điểm hiện nay nó không có gì mới mẻ nếu không nói là ấu trĩ, nhưng tại sao khi quyết định xuất bản thành sách Chia Tay Ý Thức Hệ ông không bổ sung và chỉnh sửa?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Tất cả những bài viết và trả lời phỏng vấn của tôi có thể gom thành 3 cụm:

    - Ba bài lý luận cơ bản (từ 1988 đến 1995)

    - Hơn 200 bài sau đó (từ 1997 đến nay), để đáp ứng những tình hình thực tế, thời sự của xã hội Việt Nam, nhất là nạn cướp đất, đàn áp dân quyền và nguy cơ Bắc thuộc.

    - Những bài có tính văn học như văn xuôi, thơ và câu đối.

    Cuốn Chia Tay Ý thức Hệ chỉ là “cụm” bài thứ nhất, chỉ về nhận thức cơ bản, chứng minh lý thuyết Mác-Lê là những ảo tưởng phi khoa học và tai hại, lại viết từ 30 năm trước, khi chưa có phong trào dân chủ như hiện nay, thì đương nhiên chưa có tính thời sự nóng bỏng và về nhận thức cũng chưa chín muồi như hiện nay. Sự cập nhật về nhận thức và thời sự như VNTB đề cập xin giành cho 200 bài viết bổ sung về sau, chắc phải thành một tập riêng, nên chưa có mặt trong tập Chia Tay Ý Thức Hệ này. Tôi chỉ đề nghị quý vị có hảo tâm in sách thì bổ sung thêm 1 hoặc 2 bài mới trong con số 200 bài mới đó như một sự báo trước mà thôi. Vì tôn trọng tính chất lịch sử của ba bài chính luận ấy nên tôi muốn giữ nguyên văn, không chỉnh sửa gì.

    VNTB: Vào thời điểm 1988- 1995, ông có nghiên cứu tài liệu, sách vở nào để phản bác chủ nghĩa Marx- Lenin? Hay sự phản bác của ông chỉ dựa vào nhận thức của ông?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Tìm ra chân lý thì rất khó, nhưng khi đã tìm được chân lý thì có thể diễn đạt theo kiểu bác học, kinh viện, nhưng cũng có thể diễn đạt một cách phổ thông, ai cũng hiểu được vì chân lý chính là thực tiễn của đời sống không có gì xa lạ (việc phát hiện thuyết Nhật tâm để thay thuyết Địa tâm là một ví dụ). Tôi không dám nhận mình là phát hiện ra chân lý mà chỉ là nhận thức được chân lý, đối chiếu lý luận Mác-Lê với những quy luật sinh học, và tìm cách diễn đạt thôi. Tôi chọn cách diễn đạt thứ hai, phổ thông, ai nghe cũng hiểu được, nhân dân cần cái đó. Chính cơ quan An ninh, những khi hỏi cung tôi, họ cũng bảo “bài viết của ông nguy hiểm vì quá dễ hiểu, không cần sách vở gì cũng hiểu được”. Tất nhiên khi gặp điều gì cần “check” lại thêm cho chắc thì tôi phải tìm sách để duyệt lại xem cho kỹ lưỡng, nhưng đọc để cho mình, thành nhận thức của mình rồi tôi mới viết ra, chỉ khi thật cần thiết tôi mới dẫn sách.

    VNTB: Có khá nhiều người đã gọi ông là nhà tư tưởng. Ông có nhận mình là nhà tư tưởng không? Tại sao?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Tôi nhận thức thế nào, viết ra thế đó. Tôi biết cũng có lúc tôi được gọi là nhà văn hóa, nhà tư tưởng, là thức giả- học giả gì đó…Tôi cảm ơn nhưng không dám nhận bất cứ danh hiệu gì, có danh chỉ thêm phiền thêm khổ. Tôi chỉ là một anh làm khoa học tự nhiên, nhìn quê hương mình đang tơi bời và tương lai bất trắc mà phải dâng xã hội chút nhận thức của mình như sự đền đáp phần nào công ơn của đất nước, của cuộc đời đã tạo sinh ra mình và cho mình tọa hưởng bao nhiêu thành quả quá vĩ đại, chết mà không trả ơn thì là thằng ăn quịt. Vậy thôi.

    Ngay cái bút danh Hà Sĩ Phu cũng không phải tôi tự xưng là Sĩ Phu Bắc Hà. Chữ Hà khi là họ Hà thì có nghĩa nghi vấn như một dấu hỏi Sĩ Phu là ai, là thế nào, có Sĩ Phu không?

    VNTB: Ông có dự đoán rằng, vào thời điểm nào đó, chính quyền Việt Nam sẽ nói lời Chia Tay Ý Thức Hệ với chủ nghĩa cộng sản không?

    TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Quy luật của sự nhận lỗi xưa nay là: Trước một lỗi lầm nếu nhận sớm ngay từ đầu thỉ rất đơn giản, nhưng đã chọn con đường ngụy biện, dối trá để chống lại lẽ phải thì cứ phải sinh ra sự dối trá sau để củng cố sự dối trá trước, lúc đầu còn châm chước được sau càng ngày càng cãi chầy cãi cối, cứ thế ngày càng rúc sâu thêm vào con đường cụt, càng khó quay ra.

    Tôi có kinh nghiệm: Khi tình hình đã đủ chín để không thể cãi được nữa thì ta để kẻ có lỗi được tự thân tìm cách nhận lỗi một cách nào đó gián tiếp, nhận lỗi mà không quá mất mặt. Chứ lúc ấy mà còn tiếp tục dồn nó vào đường cùng thì nó phát khùng: “Ông vô lý thế đấy, mày làm đ…gì được ông” thì có phải dở không, chẳng có lợi gì. Còn như kẻ có lỗi không tự biết lỗi mà còn dùng vũ lực hại ta thì lúc ấy đâu còn là chuyện đối thoại, tranh cãi nữa?

    Nhưng thực ra điều này mới quan trọng: thằng thầy, thằng chủ nợ, thằng bạn vàng 16 chữ có cho phép nó giã từ đường cũ hay không, con đường Ý THỨC HỆ tai hại đã dẫn lối cho con sói Bắc phương đặt cả 4 chân vào ngôi nhà VN yêu dấu của chúng ta mà tổ tiên ta đã chống chọi cả 1000 năm vô cùng tài giỏi?

    Phải “Chia tay Ý thức hệ” bởi cứ nghĩ đến công lao tổ tiên mà nay bị tan hoang là không cầm được nước mắt.

    VNTB: Chân thành cám ơn ông!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Dân Quê viết:
    Chỉ có các nước XHCN dân chủ Bắc Âu như Phần Lan Thụy Điển ...là có thật và đấy mới là CNXH theo như Mác đề ra khi cuối đời

    Chính thể tại các nước Bắc Âu đâu phải là CNXH theo Mác theo Mô gì đâu, các quốc gia ấy theo một hình thái gọi là nhà nước phúc lợi (welfare state), tức là quốc gia mà ở đấy chính phủ đóng một vai trò tích cực trong việc chú trọng phát triển phúc lợi xã hội, bao gồm: giáo dục và y tế miễn phí, quyền lợi lãnh lương hưu trí, bảo đảm quyền tư hữu vv cộng với cấu trúc kinh tế dựa trên chủ nghĩa tư bản thị trường tự do.
    Một khi tư nhân (và công ty) sở hữu các phương tiện sản xuất thì làm quái gì mà gọi đấy là XHCN "theo như Mác đề ra" lúc gần xuống lỗ"?
    https://en.wikipedia.org/wiki/Nordic_model

    Tôi đã đọc một số bài của cụ Hà Sĩ Phu, nhiều cỗ lý luận cơ bản như triết học Mác Lê nin, vật chất với ý thức khó hiểu quá (vì trình độ của tôi có hạn tôi không trách cụ mà trách mình, khốn nỗi số người như cụ thì ít, số người như tôi thì nhiều), nếu như gắn với thực tế thi vừa dễ hiểu và bài sẽ sinh động hơn, làm cho người ta dễ hiểu, dễ tiếp thu hơn. Những điều cụ HSP phê phán CNCS thì người ta đã nói cả rôi, cả trong và ngoài nước đều nói. Sinh viên thời kỳ 1950-1960 khi học chính trị kinh tế học đã thì thàm với nhau là nhà nước CS sẽ tan rã vì đi ngược với đà tiến hóa của nhân loại. Mác bảo phe nào thắng là do năng suất lao động, thì càng ngày sau càng đúng, nay lại đúng hơn nữa, Đến CS khi mở mắt đã phải nói năng suất lao động của một người Singapor gấp 15 người Việt Nam. Thế thì ta là nước XHCN thắng hay Singapor là nước tư bản thắng? Ta thấy thế thì ta xây dựng CNXH để làm gì? Người ta (chính quyền CS) hô hào tán dương CNXS thé nhưng bảo thế một nước XHCN khác nước tư bản ở chỗ nào thì đố anh CS nào trả lời được. Hỏi tiêu chí của một nước XHCN là như thế nào thì cũng chảng có an CS nào trả lời được. Anh ta không trả lời được nhưng cũng đố anh nào dám hỏi thẳng vào mặt một quan chức CS nào? Liệu cụ Hà Sĩ Phu có dám lên tiếng hỏi trực tiếp cụ Nguyễn Phú Trọng không? Kinh tế XHCN là tập trung như tập trung ruộng đất , vậy tại sao lại cổ phần hóa các cơ sở kinh tế nhàn nước, cổ phần hóa tức là tư nhân hóa, hay cọn gọi là tư bản hóa cũng đúng bản chất. Vậy thì ta XHCN ở chỗ nào? Cụ TS Hà mắc cái bệnh như nhiều nhà lý luận CS tức là nói những điều xa xôi hay xa hoa , nhưng những điều gần nhất, dễ hiểu nhất thì lại không nói. Có khi đây là cái bệnh của người mình (tính dân tộc) cả về lý thuyết, cả về thực tế việc làm. Thuyết lý về phản biện thì dài dòng lắm cắt nghiã tỷ mỷ lắm, thế nhưng bảo thế thì thử phản biện một vấn đề gì đó trong xã hội thì câm tịt, chẳng biết gì cả, ngay cả cái nhà ông GS TS Nguyến Lân Dũng nổi tiếng uyên thâm cũng không làm được. Đánh Mỹ hao người tốn của thì làm được, còn cái việc đừng vứt rác bừa bãi thì lại không làm được.
    Thực ra mà nói toạc móng heo ra thì các bố CS chỉ lý tưởng 3 tấc lưỡi thôi, trong bụng các bố ấy có lý tưởng cái "con tự do" gì đâu. Các bố ấy toàn theo CHỦ NGHIÃ TÀO VI (Vì TAO) mà thôi toàn ăn cắp như ranh, dùng mỹ từ cho oai là tham nhũng, hãy xem Võ Kim Cự, Nguyễn Công Khế và một lô tướng lĩnh công an và quân đội thì rõ, bố nào cũng chăm lo đút lót để lên chức rồi ăn cắp của dân để bù lại, của ăn của để, của dự dữ ở nước ngoài để gió đổi chiều thì bỏ cả Tổ quốc đề "tào vi" trước đã. CNCS, CNXH theo kiểu CS chỉ mơ mộng hão huyền cả thôi. Chỉ có các nước XHCN dân chủ Bắc Âu như Phần Lan Thụy Điển ...là có thật và đấy mới là CNXH theo như Mác đề ra khi cuối đời, không có đấu tranh giai cấp, không chiến tranh, không bạo lực mà đấu tranh theo kiểu nghị trường do có hiện tượng đa nguyên đa đảng. CS độc tài thì làm gì có dân chủ, chì hàng ngày nghe dân chửi vì bị cướp đất. Nhà nước CS là nhà nước ăn cướp hiện rõ ngay trước mắt mà không lên tiếng mà cứ lên tiếng thuyết giảng những điều hão huyền viển vông ở đâu đấu ấy. Nếu nhà nước này còn tồn tại thì sẽ xuất hiện nhiều quái thai tội phạm xã hội trong đạo đức, đạo lý, nhân phẩm văn hóa, văn minh ghê gớm hơn. Có người nhìn xa hơn còn bảo là mất nước như chơi, nhỡn tiền ngay trước mắt.

    MOTBAICA viết:
    Người Cộng sản cũng thấy chân lý kiểu như "Mặt trời chân lý chói qua tim" đấy bác Hà Sĩ Phu ạ.

    Câu này nghĩa gì đây ! hay là móc họng ông Hà Sĩ Phu ?

    "Chân lý là khái niệm để chỉ những tri thức có nội dung phù hợp với thực tế khách quan; sự phù hợp đó đã được kiểm tra và chứng minh bởi thực tiễn"

    Chân lý chủ nghĩa Mác - Lênin của mấy thằng cs áp đặt lên dân tộc VN là một tập hợp đầu voi đuôi chuột, tả bí lù, đem đầu Dê bán thit Chó, là cái dây thòng lọng trói chặt cả một dân tộc.

    Chân lý của ông Hà Sĩ Phu chính là nhận ra những sai lầm của Mác - Lênin, cái sai lầm này có dẫn chứng, có lịch sữ, Mác - Lênin là đi trái ngược với nguyện vọng sống của nhân loại và được dùng bởi những tên độc tài như là ngọn súng để đàn áp và chém giết

    Hãy trả lại từ "Chân Lý" cho đúng vị trí của nó, nó cũng biết đau lắm ! người có lương tâm thì cần phải ý thức với từ chân lý, đừng a dua như bọn cs.