Nếu "cụ Cả" giáo điều: tri thức sẽ im lặng hay lên tiếng?

  • Bởi Admin
    28/11/2018
    3 phản hồi

    Hoa Nghi

    Sức nóng của chiến dịch đốt lò, một chiến dịch chưa từng có tiền lệ trong hệ thống chính trị Việt Nam, đụng chạm trực tiếp về mặt nhân sự cấp tướng thuộc Bộ Công an, và đưa Uỷ viên Bộ Chính trị - Bí thư thành uỷ Tp. HCM đang đương chức ra toà với án tù lên tới hơn 30 năm khiến dư luận choáng ngợp.

    Nhiều danh xưng dành cho người đứng đầu chiến dịch là ông TBT Nguyễn Phú Trọng như: kẻ sĩ Bắc Hà, sĩ phu, người Cộng sản cuối cùng...

    Những danh xưng hoa mỹ và có phần tôn quý này là thể hiện 1 thái độ ngưỡng vọng với người đốt lò, người bảo vệ các giá trị trong đảng và nuôi ý chí đưa ĐCSVN vực dậy.

    Nhưng cuộc chiến đốt lò cũng tạo ra những mối liên kết đáng ngờ, dù có yếu tố thanh lọc được bộ máy và gạt bỏ các thành phần tham nhũng trong ĐCSVN, nhưng những chỉ dấu của các yếu tố, nhân tố liên quan đến chiến dịch đều hướng tới ông Nguyễn Tấn Dũng - cựu Thủ tướng và là người khiến ông Trọng bật khóc trong một ngày mà thế và lực của Chính phủ lấn át lãnh đạo ĐCSVN.

    Trong một bài viết được đăng tải trên The Diplomat nhằm chỉ ra sự khác biệt giữa ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tập Cận Bình, theo đó, mặc dù có hơi hướng giống nhau nhưng mục tiêu của ông Tập khác hẳn ông Trọng. Sự khác nhau đó thể hiện qua việc ông Bình tập trung phát triển quốc gia để làm gia tăng sự lãnh đạo của ĐCSTQ, trong khi ông Trọng chủ trương đi từ tập trung vun vén quyền lục trong đảng và gia tăng sự cầm quyền của đảng trong các vấm đề nhà nước.

    Sự hợp nhất hai chức danh được coi là tạm thời, nhưng đồng thời nó cũng báo hiệu sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng trong nhà nước, như Điều 4 Hiến pháp quy định. Vấn đề là nó đi ngược với tinh thần cởi bỏ bớt bàn tay của Đảng trong các vấn đề thuộc quản trị quốc gia (đồng nghĩa gia tăng chính phủ kỹ trị). Sự gia tăng quyền lực của ông Nguyễn Phú Trọng được cho là làm hài lòng một số người, ít nhất là hệ quả về mặt kinh tế do ông Nguyễn Tấn Dũng để lại đã làm gia tăng số phiếu ủng hộ ông Trọng, và xuất hiện kỳ vọng ông Trọng sẽ có những bước đi tương xứng trong xác lập quyền quản trị quốc gia trên tinh thần luật lệ, cân bằng hoá giữa quyền lãnh đạo của ĐCS với sự đổi mới trong đảng và tổng thể quốc gia để vực dậy nền kinh tế đất nước, như cách ông "quyết liệt đốt lò" trong thời gian qua. Nhiều văn sĩ kỳ vọng ông Trọng sẽ mở hướng đi quốc gia, một Gorbachev thời hiện đại. Họ gọi ông Trọng là "cụ Cả" đầy tính kính trọng, nhưng lại quên rằng, ông Trọng là một giáo sư xây dựng đảng và có thâm niên trong một tờ báo cực kỳ giáo điều mang tên Tạp chí Cộng Sản.

    Khi ông Trọng tuyên bố rằng, Luật an ninh mạng ra đời nhằm bảo vệ chế độ, nhiều người từng bày tỏ niềm tin với ông bị sốc, nhưng họ vẫn bám víu vào sự thay đổi lớn nào đó khi ông Trọng nhậm chức Chủ tịch nước. Thế nhưng, trong vai trò Chủ tịch nước, một quyết định kỷ luật GS Chu Hảo ra đời, thậm chí, người đứng đầu Đảng và Nhà nước Việt Nam đã phê phán GS Chu Hảo (một người cổ vũ nhiệt thành cho đời sống dân quyền quốc gia) với một thái độ hết sức "nghiêm khắc".

    "Về cơ bản là rất tốt rồi nhưng không phải không có những người cậy mình có chút công lao để sinh ra kiêu ngạo, muốn nói gì thì nói, phán gì thì phán, nói trái Điều lệ, nói trái Cương lĩnh."

    Rõ ràng, đứng trên cương vị là Tổng Bí thư, ông Trọng đã đúng khi phê phán GS Chu Hảo là "tự diễn biến, tự chuyển hóa", và nhấn mạnh đảng viên phải tuân theo điều lệ, cương lĩnh của đảng. Tuy nhiên, khi phê phán trên tinh thần hà khắc như vậy, ông Nguyễn Phú Trọng đồng thời cũng xác nhận tình trạng giáo điều trong đảng, tính thiếu đối diện liên quan đến sự hủ hóa và trì trệ trong đảng - tất cả khiến yếu tố hạn chế phê phán, phô bày những vấn đề trong đảng ra ngoài (mà ông Trọng sử dụng cụm từ hết sức tiêu cực là "tuyên truyền").

    Với ông Trọng, sự tuân thủ cao hơn phản biện, bởi tuân thủ với ông là làm nên tính quyền lực áp đặt của đảng, ông không hiểu hoặc cố tình không hiểu rằng, cái quan điểm áp đặt từ trên xuống là nguyên nhân đẩy các ĐCS ở Đông Âu và Liên Xô vào tan rã, là yếu tố làm nên sự quan liêu của chính ĐCS. Và khi mà tình trạng ngứa ghẻ trong đảng đã đến thời kỳ lở loét, thay vì tìm cách công khai chữa trị, ông tìm cách bịt kín để vọng tưởng rằng, đảng của ông vẫn đang khoẻ mạnh, nhưng không biết rằng, đảng ông đang ngày càng nhiễm trùng nặng.

    Nhưng tại sao ông Nguyễn Phú Trọng và những đồng chí của ông phải làm như vậy, chỉ có một câu giải thích duy nhất "e ngại bóng hình Gorbachev". Gorbachev, người đã tìm cách cải tổ kinh tế để tránh khủng hoảng thông qua nhiều biện pháp, trong đó có cả gạt bỏ Đảng Cộng sản Liên Xô khỏi vai trò lãnh đạo đời sống kinh tế của đất nước.

    Ông Nguyễn Phú Trọng chống lại tư duy dân chủ phương Tây trong đảng, thậm chí bất kỳ những yếu tố cải tổ nào trong đảng có thể làm suy giảm sự lãnh đạo của ĐCSVN đều sẽ bị ông gạt bỏ. Đó là vì sao ông tuyên bố thẳng thừng, "suy thoái mặt chính trị, suy thoái còn nguy hiểm hơn cả kinh tế". Hiểu ngược, phải giữ được ổn định chính trị bất chấp suy thoái hay khủng hoảng kinh tế.

    Rõ ràng, quan điểm nêu trên về "suy thoái" của ông Tổng bí thư, Chủ tịch nước phản ánh một ích kỷ đối với quốc gia này. Venezuela đang hiện diện tại Việt Nam, nơi mà tiền mất giá, dân bỏ trốn khỏi quốc gia, mùa Giáng sinh có thể đối diện với giá lạnh vì nhà máy lọc dầu quốc gia Petroleos de Venezuela SA đang hoạt động cầm chừng; giấy vệ sinh đắt đỏ,... Còn Tổng thống Nicolás Maduro và đội ngũ quan chức vẫn sống xa hoa, những người cố thủ giữ ổn định chính trị bằng lực lượng vũ trang.

    Trở lại với Việt Nam, các nhà trí thức sẽ phải làm gì trong bối cảnh này, im lặng hay sẽ lên tiếng về "cụ Cả"?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    "Ông Nguyễn Phú Trọng chống lại tư duy dân chủ phương Tây trong đảng, thậm chí bất kỳ những yếu tố cải tổ nào trong đảng có thể làm suy giảm sự lãnh đạo của ĐCSVN đều sẽ bị ông gạt bỏ. Đó là vì sao ông tuyên bố thẳng thừng, "suy thoái mặt chính trị, suy thoái còn nguy hiểm hơn cả kinh tế". Hiểu ngược, phải giữ được ổn định chính trị bất chấp suy thoái hay khủng hoảng kinh tế."
    Hiện nay nhà nước (Đảng CS) đang thực hiện thủ trương đưa phong trào phát huy dân chủ xuống cơ sở. Các ông cán bộ phường xa, tổ dân phố vẫn triệu tập bà con để ngồi nghe (hơn là thảo luận), thế nhưng chẳng ai hiểu thế nào là một nhà nước dân chủ. Nhà nước dân chủ là nhà nước do dân làm chủ, mọi quyền lực thuộc về nhân dân. Còn nhà nước ta là nhà nước Đảng chủ, mọi việc do Đảng lãnh đạo. Nhà nước Đảng chủ mà lại tuyên truyền dân chủ thì là chuyện lạ, nhưng mọi người cứ nghe răm rắp mà chẳng ai phát hiện ra điều mâu thuẫn này. Người phát hiện ra điều trái khoáy, trớ trêu thì không được khen mà có khi còn bị phê phán và cho vào tù cũng nên.

    Trong bài này thì tác giả viết: "Ông Nguyễn Phú Trọng chống lại tư duy dân chủ phương Tây trong đảng..." Thế ông Nguyễn Phú Trọng theo quan điểm Mác Lê nin thì ông Mác và ông Lê nin là phương nào? Phương Đông hay phương Tây? Theo quan điểm duy vật biện chứng của Mác thì hạ tầng cơ sơ có trước, thượng tầng kiến trúc có sau, như thế tức là kinh tế chi phối chính trị. Ông Trọng lại nói: "suy thoái mặt chính trị, suy thoái còn nguy hiểm hơn cả kinh tế". Như thế tức là quan điểm này trái với quan điểm Mác xít rồi. Xin hỏi các nhà nghiên cứu trong Hội đồng lý luận TƯ xem có đúng không? Đảng ta vẫn nói là Đảng ta theo CN Mác Lênin mà. Còn coi chính trị hơn kinh tế là quan điểm của ông Trọng đấy chứ. Quan điểm dân chủ của ông Trọng cũng giống hệt quan điểm của ông cựu thủ tướng Nguiyễn Tấn Dũng. Ông Dũng cho rẳng nhiều thành phần kinh tế nhưng chỉ có mọt thành phàn tư tưởng và như vậy ông Dũng đã cấm báo chí tư nhân tức là thiếu dan chủ, vì cấm báo chí tư nhân là cấm tự do ngôn luận. Ông Trọng và ông Dũng ghét nhau nhưng cả hai ông đều giống nhau ở một điểm là đều độc tài, coi mình trên hết, coi ghế trên cả dân tộc và đất nước. Coi đất nước lên trên thì phải tìm cách phát triển kinh tế làm cho dan giầu nước mạnh, còn chế độ chính trị thì có thể lúc này, có thể lúc khác. Xem vua Bảo Đại đã hai lần thoái vị, nhưng Việt Nam vẫn là Việt Nam. Đất nước ta trải qua hơn 4.000 năm lịch sử, nhưng ta mới só Đảng CS chưa đày một trăm năm nay. Ông Trọng coi chế độ như cứu cánh, trong khi các nước khác thì chỉ coi chế độ là phương tiện để phát triển con người. Ta hãy xem tổ chức Asean và cá tổ chức quốc tế khác họ đạt mục đích làm cho con người sống tốt hơn hay họ coi chế độ xxax hội hơn? Chính vì coi chế độ XHCN hơn nên các nhà lãnh đạo cảu ta chỉ nhằm triệt tiêu những người trái quan điểm mà coi nhẹ việc chống tham nhũng nên tệ nạn ctham nhũng ngày càng phát triển ở mọi lúc mọi nơi, quan to thì tham nhũng to quan nhỏ thì tham nhũng vặt, làm cho đời sống nhân dân ngày càng khó khăn do phải gánh vác các loại thuế khóa và các loại phí. Ông Trọng coi suy thoái chính trị nguy hiểm hơn suy thoái kinh tế thế cả Lien xô và các nước Đông Âu đều "suy thoáichính trị" (bỏ chế độ CS) thì đất nước họ như thế nào. Ta suy thoái kinh tế thì đi vay đi mượn các nước, có ai đi vay đi mượn chế độ chính trị đâu? Trước kia hồi còn LIen xô thì ta cử người sang Liên xô học cách xây dựng CNXH, nay các quan chức lại cho con cháu sang học ở các nước tư bản đề về xây dựng CHXH hay sao? Mà cũng chảng biết xây dựng XNXH thì xây cái gì và xây bằng cách nào? Cả Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh và Ban tuyên giáo TƯ thử cắt nghĩa xem sao?
    Còn trí thức ta mà biết lên tiếng (gãi đúng chỗ ngứa) thì lên tiếng từ lâu rồi

    'Nhân sinh tự cổ, thuỳ vô tử! Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh."

    Bỏ đảng cs là tự giải thoát mình khỏi vòng kim cô của bác tổng bí chủ Cả Lú tham quyền cố vị, cổ hủ giáo điều.

    Lập đảng DÂN TRÍ, hiên ngang đối kháng với đảng cs mới là tâm nguyện của "chí làm trai", là ăn năn đền tội với muôn dân; vì ngu muội [trí ngu], đã đồng tình /đồng lõa với cs, lũ "cướp cướp và.. cướp", chỉ lăm lăm xin được làm tôi mọi cho bọn giặc Tàu Ô phương Bắc [qua mật hội Thành Đô].

    .

    Một bài viết phân tích rất hay, nay đã đến lúc người trí thức chân chính phải biết liên hiệp lại, kể cả cựu đảng viên csVN.